The DomDom Healing Garden

The DomDom Healing Garden Trung tâm đào tạo, trị liệu tâm lý, thực hành tâm linh.

[DỰ ÁN SÁCH NÓI] “QUYỂN SÁCH CỦA CUỘC ĐỜI: THIỀN ĐỊNH MỖI NGÀY CÙNG KRISHNAMURTI” |   |  :  Bạn thân mến,Chúng ta thường...
29/04/2026

[DỰ ÁN SÁCH NÓI] “QUYỂN SÁCH CỦA CUỘC ĐỜI: THIỀN ĐỊNH MỖI NGÀY CÙNG KRISHNAMURTI” | | :

Bạn thân mến,
Chúng ta thường nghĩ rằng sự thực là một điều gì đó phức tạp, xa vời, cần phải tìm kiếm, lý giải hoặc đạt tới. Con người không bắt đầu từ sự thực, từ những gì đang thực sự diễn ra trong chính mình mà thường bắt đầu từ những kết luận, những niềm tin, những định kiến và ảo tưởng. Và chính những điểm khởi đầu sai lệch này khiến chúng ta lạc lối ngay từ đầu.

Muốn chạm vào sự thực, điều cốt lõi không phải là tìm kiếm thêm mà là nhìn lại cách chúng ta đang nhìn, đang suy nghĩ, đang phản ứng với cuộc sống. Sự thực không nằm ở những gì chúng ta tưởng tượng hay mong muốn mà nằm ở chính những gì đang hiện hữu trong từng suy nghĩ, từng cảm xúc, từng mối quan hệ của chúng ta ngay lúc này. Tuy nhiên, khả năng quan sát của con người lại luôn bị điều kiện hóa bởi văn hóa, giáo dục, tôn giáo và trải nghiệm cá nhân. Mỗi cách nhìn đó đều bị định hình bởi nền tảng mà họ lớn lên. Vì vậy, điều chúng ta gọi là “cái thấy” thực chất thường chỉ là sự phản chiếu của điều kiện hóa, chứ không phải là sự thực.

Sự thực không phải là cách chúng ta nhìn mà là chính cấu trúc đã tạo nên cách nhìn đó. Khi chúng ta nhận ra điều này, chúng ta bắt đầu thấy rằng để hiểu sự thực, điều cần thiết không phải là tích lũy thêm tri thức hay quan điểm mà là buông bỏ những phán xét, so sánh, kết luận đang chen vào giữa chúng ta và thực tại. Ngay khi chúng ta bắt đầu lý giải sự thực, chúng ta đã rời xa nó.

Mỗi người có thể đưa ra một cách giải thích khác nhau về cùng một sự việc và những cách giải thích đó không làm cho sự thực rõ ràng hơn mà chỉ làm nó bị che phủ bởi quan điểm cá nhân. Sự thực không cần được diễn giải, bởi nó không phải là một ý tưởng để tranh luận, mà là một điều cần được thấy trực tiếp. Khi tâm trí không còn thêm thắt, không còn đặt tên, không còn diễn giải, thì sự thực trở nên sống động và chính sự sống động đó mang theo năng lượng để dẫn dắt hành động một cách tự nhiên, không cần ép buộc.

Sự thực duy nhất mà chúng ta có thể nắm bắt chính là tính tạm thời của mọi thứ. Mọi mối quan hệ, mọi cảm xúc, mọi suy nghĩ đều luôn biến đổi, không có gì là cố định. Nhưng con người lại luôn khao khát một điều gì đó vĩnh cửu – một tình yêu không thay đổi, một sự an toàn tuyệt đối, một trạng thái bình an bất biến. Chính từ nỗi sợ hãi trước sự thay đổi này mà chúng ta tạo ra những khái niệm về sự trường tồn, về linh hồn, về thiên đường. Nhưng những điều đó vẫn chỉ là sản phẩm của tâm trí, được sinh ra từ cái tạm thời, nên bản chất của nó vẫn không thể là vĩnh cửu.
Khi không chấp nhận tính tạm thời của sự sống, chúng ta bắt đầu tìm cách chạy trốn khỏi nó bằng những niềm tin, hy vọng hoặc lý tưởng và vì thế chúng ta không bao giờ thực sự chạm vào sự thực. Chúng ta luôn muốn biết, muốn định nghĩa, muốn nắm bắt những điều không thể nắm bắt. Nhưng ngay khi một điều gì đó có thể được mô tả hoàn toàn bằng lời, thì nó không còn là sự thực nữa. Sự thực không thể bị đóng khung trong ngôn từ, cũng không thể bị sở hữu như một kiến thức. Tuy vậy, con người vẫn liên tục tìm kiếm nó, không phải vì yêu sự thực mà vì họ đang đau khổ và muốn thoát khỏi đau khổ. Thay vì đối diện với thực tế rằng mình đang mệt mỏi, trống rỗng, bối rối, chúng ta lại hướng về những điều “cao hơn”, “thiêng liêng hơn”, hy vọng rằng chúng sẽ cứu rỗi mình. Nhưng chính sự chạy trốn này khiến chúng ta ngày càng xa rời sự thực.

Dù chúng ta có thể có danh tính, tài sản, địa vị nhưng sâu bên trong vẫn tồn tại một cảm giác trống rỗng. Và phần lớn cuộc đời chúng ta là hành trình chạy trốn khỏi cảm giác đó, thông qua quyền lực, tiền bạc, mối quan hệ, niềm tin hay giải trí. Nhưng dù chạy trốn bằng cách nào, sự trống rỗng đó vẫn luôn ở đó. Khi chúng ta đối diện với nó như một cái gì đó tách rời, chúng ta sẽ sợ hãi và tìm cách lấp đầy nó. Nhưng nếu nhận ra rằng “chúng ta chính là sự trống rỗng đó”, thì toàn bộ cách nhìn sẽ thay đổi. Khi không còn sự phân chia giữa người quan sát và trạng thái được quan sát, thì những xung đột nội tâm bắt đầu tan biến.

Vì vậy, hiểu sự thực không phải là một hành trình tích lũy, mà là một quá trình quan sát không phán xét. Không cần phải tin, không cần phải theo, không cần phải đạt được điều gì. Chỉ cần nhìn, nhìn một cách trọn vẹn, không bị che phủ bởi ký ức, định kiến hay mong muốn. Và chính trong sự quan sát thuần khiết đó, sự thực tự nó hiển lộ.
Có lẽ, điều đáng để mỗi chúng ta dừng lại và tự hỏi không phải là “Sự thực là gì?”, mà là: liệu trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta có đang thực sự nhìn thấy những gì đang diễn ra trong chính mình hay không? Liệu chúng ta có đang sống với sự thực hay chỉ đang sống với những ý tưởng về sự thực? Và liệu chúng ta có đủ yên lặng, đủ trung thực, đủ can đảm để nhìn vào chính mình mà không trốn chạy, không lý giải, không phán xét? Có thể, sự thực chưa bao giờ ở đâu xa chỉ là chúng ta chưa từng thực sự dừng lại để thấy nó.

📍Link audio tập 30: https://youtu.be/DaMVI6U6IKY

Nguyện mong những hạt giống tri thức thiện lành sẽ tiếp tục tỏa lan và mang theo ánh sáng chạm vào những tâm hồn có chung nhịp đập nơi trái tim tỉnh thức!

Thương mến,
The DomDom Healing Garden

"Không quan trọng bạn là ai, bạn đang làm công việc gì. Câu hỏi duy nhất bạn cần đặt ra đó là: điều bạn đang làm có tạo ...
26/04/2026

"Không quan trọng bạn là ai, bạn đang làm công việc gì. Câu hỏi duy nhất bạn cần đặt ra đó là: điều bạn đang làm có tạo ra tình yêu hay không, tình yêu dành cho con người và tình yêu dành cho sự sống này!"

- Phạm Phương Thanh -

🌿 [THÔNG BÁO TỪ ĐOM ĐÓM] – KHOẢNG DỪNG ĐỂ CHUYỂN MÌNHBạn thân mến,Có những hành trình không được đo bằng việc ta đi nhan...
24/04/2026

🌿 [THÔNG BÁO TỪ ĐOM ĐÓM] – KHOẢNG DỪNG ĐỂ CHUYỂN MÌNH

Bạn thân mến,
Có những hành trình không được đo bằng việc ta đi nhanh đến đâu, mà bằng việc ta có đủ tinh tế để nhận ra khi nào cần dừng lại. Trong tự nhiên, không có sự phát triển nào diễn ra liên tục mà không có những khoảng lặng. Một cái cây không thể lớn lên nếu không có những mùa tĩnh để rễ bám sâu hơn vào lòng đất. Một dòng sông không thể chảy xa nếu không có những đoạn chậm lại để điều chỉnh hướng đi. Và con người, trên hành trình phát triển của mình cũng cần những khoảng dừng như thế.

Sau những vòng tròn Hơi Thở Trăng Tròn đã cùng nhau đi qua, sau những đêm trăng nơi mỗi người được ngồi lại, thở cùng nhau và chạm vào những tầng sâu rất riêng của chính mình trong suốt 6 tháng vừa qua, Đom Đóm nhận ra rằng đã đến lúc Vườn cần một khoảng lặng cho một giai đoạn mới đang được hình thành. Vì vậy, Hơi Thở Trăng Tròn sẽ tạm dừng trong những tháng sắp tới. Đây không phải là một sự ngắt quãng mà là một khoảng chuyển giao. Một khoảng thời gian để mọi thứ bên trong được sắp xếp lại, được lắng nghe sâu hơn và biểu hiện phù hợp hơn.

Trong khoảng thời gian này, mọi thứ đang diễn ra tại Vườn vẫn rất sống động nhưng theo một cách rất khác. Không còn là những vòng tròn hiện diện bên ngoài mà là những chuyển động âm thầm bên trong. Thiên nhiên trong Vườn đang được chăm sóc lại, từng góc nhỏ được điều chỉnh, từng không gian được mở ra theo một nhịp mới. Có những thay đổi rất nhỏ, gần như không ai nhận ra ngay nhưng chính những điều nhỏ bé ấy lại là nền tảng cho một không gian sâu hơn trong tương lai. Song song với đó, những người làm vườn trong khu vườn Domdom cũng đang bước vào một hành trình tương tự. Những ý tưởng mới không được đưa ra bên ngoài một cách vội vàng mà đang được lắng nghe, chọn lọc và được đặt vào đúng thời điểm của nó, như bông hoa cần đủ nắng đủ mưa để b**g nở. Những điều từng phù hợp có thể sẽ được buông xuống. Những điều mới mẻ hơn, phù hợp hơn với giai đoạn tiếp theo, đang dần hình thành. Tất cả đang học cách hòa nhịp với nhau không ép buộc, không gấp gáp mà theo một nhịp rất tự nhiên.

🌿 Trong khoảng thời gian Hơi Thở Trăng Tròn tạm dừng, Đom Đóm không lui khỏi hành trình đồng hành cùng cộng đồng mà ngược lại đang chủ động chuyển trọng tâm về một hướng sâu hơn và cá nhân hơn - thích hợp với giai đoạn biến động chung của nhân loại. Đây sẽ là giai đoạn mà Vườn dành phần lớn thời lượng làm việc, sự hiện diện, năng lượng và sự phục vụ cho toàn bộ mảng hoạt động đồng hành cá nhân, bao gồm trị liệu tâm lý cá nhân và mentoring 1:1 trong phòng trị liệu và online (cho những trường hợp đủ điều kiện để làm việc từ xa với NTL).

Chúng tôi thực sự muốn bạn hiểu rằng không phải ngẫu nhiên mà sự chuyển hướng này diễn ra. Chính vì vậy, Đom Đóm lựa chọn giai đoạn này để ưu tiên cho đồng hành cá nhân - một không gian an toàn, sâu và vừa khít với cấp độ tiến hoá cá nhân của từng người để đi vào hành trình của riêng mình và từ đó có tác động trở lại trực tiếp tới hệ thống của cá nhân đó (cấp độ gia đình, dòng tộc và nhóm cộng đồng).

Phần lớn thời gian, chúng ta bị cuốn vào nhịp sống, vào công việc, vào những trách nhiệm và những mục tiêu bên ngoài. Và ngay cả khi có những tín hiệu từ bên trong, ta cũng dễ dàng bỏ qua hoặc trì hoãn. Nhưng sẽ có những thời điểm rất đặc biệt, khi cả bên trong và bên ngoài cùng “hợp lực” để tạo ra một khoảng trống, một khoảng không đủ rộng để bạn có thể quay về với chính mình. Và nếu bạn nhận ra được khoảnh khắc đó, nếu bạn chọn bước vào, thì những chuyển hóa có thể diễn ra rất sâu và rất nhanh, đặc biệt là trong giai đoạn đặc biệt này. Đó là lý do vì sao Đom Đóm gọi đây là một giai đoạn quý giá. Không phải vì nó hiếm theo nghĩa thời gian, mà vì nó hiếm theo nghĩa mức độ sẵn sàng của con người. Khi bạn vừa đủ trải nghiệm, vừa đủ nhận ra, vừa đủ mệt mỏi với những điều cũ và vừa đủ mở lòng để đón nhận điều mới, đó chính là lúc hành trình thật sự bắt đầu. Và nếu trong thời điểm đó, bạn có một không gian đồng hành phù hợp, một người giữ không gian đủ vững và đủ sâu, thì bạn sẽ không phải đi một mình trong bóng tối, mà sẽ có một ánh sáng nhẹ nhàng dẫn lối.

Tuy nhiên, Đom Đóm cũng muốn nói rất rõ rằng: những chương trình đồng hành cá nhân này không dành cho tất cả mọi người. Nó không dành cho sự tò mò. Nó không dành cho việc “thử xem sao”. Nó dành cho những ai thực sự cảm nhận được một lời gọi từ bên trong, một cảm giác rất thật, rất riêng, rằng mình cần phải đi sâu hơn, cần phải hiểu mình hơn, cần phải thay đổi một điều gì đó từ gốc rễ. Nếu bạn chỉ đang tìm kiếm một giải pháp nhanh, một câu trả lời sẵn có, hay một cách để “cảm thấy tốt hơn ngay lập tức”, thì có lẽ mô hình trị liệu cá nhân và mentoring 1:1 cùng với NTL Phạm Phương Thanh không phù hợp với mục tiêu này của bạn.

“Like a flower,
I discover who I have been becoming day after day
From the sunset to the moonlight
From day to the night
From light to the darkness
From the smile to the tear
From the fear to the courage
From the limit to the unbound
From the no-body to the wholeness

Like a flower,
I am born and died in the same time!”

Xin mượn một đoạn nhật ký cá nhân của chị Thanh những ngày gần đây chị chia sẻ trên trang cá nhân của mình, Admin muốn nhắn nhủ những người bạn của Vườn ở đây một câu hỏi mở: Bạn thương! Bạn có nghe thấy lời thì thầm của những bông hoa chớm nụ trong khu rừng nội tâm của bạn đang gọi bạn trở về?!

Chúng mình ở đây, để chờ bạn trở về!

Trân trọng,
The DomDom Healing Garden

[DỰ ÁN SÁCH NÓI] “QUYỂN SÁCH CỦA CUỘC ĐỜI: THIỀN ĐỊNH MỖI NGÀY CÙNG KRISHNAMURTI” |   |  :  Bạn thân mến,Chúng ta thường...
23/04/2026

[DỰ ÁN SÁCH NÓI] “QUYỂN SÁCH CỦA CUỘC ĐỜI: THIỀN ĐỊNH MỖI NGÀY CÙNG KRISHNAMURTI” | | :

Bạn thân mến,
Chúng ta thường được dạy rằng chân lý là một đích đến, một điều gì đó ở rất xa, rất cao, rất thiêng liêng… và để đến được đó chúng ta cần phải đi theo một con đường nào đó, cần phải học hỏi, rèn luyện, tích lũy, tin tưởng, thậm chí là phụ thuộc vào một ai đó dẫn dắt. Nhưng chân lý không nằm ở cuối một con đường nào cả. Không có lối mòn nào dẫn đến chân lý, bởi chân lý không phải là một địa điểm để đi tới. Chân lý là một trạng thái sống động, luôn luôn mới mẻ và nó chỉ xuất hiện khi tâm hồn con người đủ trong sáng để tiếp nhận nó.

Con người thường tìm kiếm chân lý như cách họ tìm kiếm một vật gì đó đã biết sẵn. Chúng ta tìm kiếm Chúa trời, tìm kiếm giác ngộ, tìm kiếm hạnh phúc, tìm kiếm bình an, nhưng thực chất điều chúng ta đang tìm kiếm thường chỉ là hình ảnh mà chúng ta đã dựng sẵn trong đầu về những điều đó. Và khi bạn tìm thấy điều mình đã tưởng tượng, bạn tưởng rằng mình đã tìm thấy chân lý. Nhưng bất kỳ điều gì được tạo ra từ ham muốn, từ ký ức, từ niềm tin hay từ nỗi sợ đều không phải là chân lý. Nó chỉ là sản phẩm của tâm trí.
Bởi vì nếu bạn biết rõ mình đang tìm cái gì, thì cái bạn tìm được sẽ chỉ là hình chiếu của chính bạn mà thôi. Bạn tìm kiếm một điều đem lại cho bạn cảm giác an toàn, một điều khiến bạn yên tâm, một nơi nương náu để bớt hoang mang trước cuộc đời. Nhưng chân lý không phải là nơi trú ẩn. Chân lý không đến để an ủi bạn, chiều chuộng bạn hay củng cố những niềm tin bạn đang có. Ngược lại, chân lý thường đến như một cơn gió mạnh làm lung lay tất cả những gì giả tạo mà bạn đã dựng nên để bảo vệ mình.

Krishnamurti nói rằng chân lý chỉ xuất hiện khi tâm hồn trống rỗng. Nhưng trạng thái trống rỗng này không phải là sự trống rỗng của một con người vô cảm, mệt mỏi hay không còn gì để sống. Đó là sự trống rỗng của một tâm hồn không còn bị chất đầy bởi ký ức, định kiến, tham vọng, ganh đua, sợ hãi và những khát vọng muốn trở thành một ai đó. Một tâm hồn như thế không còn tìm kiếm quyền lực, không còn cố chứng minh mình đúng, không còn muốn sở hữu người khác, không còn muốn được công nhận hay được tôn vinh. Khi tâm hồn không còn chen chúc bởi vô số tiếng nói của “cái tôi”, thì trong khoảng không tĩnh lặng đó, chân lý mới có thể xuất hiện.

Điều đáng nói là rất nhiều người cố gắng “đạt tới” trạng thái trống rỗng ấy. Họ ép buộc bản thân thiền định, kỷ luật, tu tập, cố gắng loại bỏ suy nghĩ với mong muốn rằng rồi một ngày nào đó họ sẽ chạm được chân lý. Nhưng chính sự cố gắng ấy lại là một hình thức khác của tham vọng. Một người muốn đạt được trạng thái tâm hồn trống rỗng thì thực chất vẫn đang theo đuổi một kết quả cho riêng mình. Và bất kỳ nơi nào còn tồn tại ý muốn đạt được, ý muốn sở hữu, ý muốn trở thành, thì nơi đó vẫn còn “cái tôi”, vẫn còn bản ngã, và vì vậy chân lý không thể xuất hiện.

Chân lý không thuộc về quá khứ, cũng không thuộc về tương lai. Nó không nằm trong những lời nói của các bậc thầy, không nằm trong sách vở, trong kinh điển, trong giáo điều, trong những gì người khác từng trải nghiệm. Bạn có thể đọc lời của Jiddu Krishnamurti, của Đức Phật, của Jesus Christ hay của bất kỳ ai, nhưng nếu bạn chỉ lặp lại những điều đó, thì bạn sẽ không bao giờ biết chân lý là gì. Bởi vì sự lặp lại không phải là chân lý. Chân lý là điều phải được sống, được khám phá trong từng khoảnh khắc, bằng đôi mắt của chính bạn, bằng trái tim của chính bạn.

Chân lý luôn luôn mới mẻ. Điều là chân lý của ngày hôm qua không còn là chân lý của ngày hôm nay. Điều bạn từng hiểu về chính mình hôm qua có thể không còn đúng vào hôm nay nữa. Vì vậy, một tâm hồn tích lũy kinh nghiệm và bám chặt vào những kết luận cũ sẽ không thể nhìn thấy chân lý. Chân lý chỉ có thể được nhận ra bởi một tâm hồn luôn tươi mới, luôn sẵn sàng quan sát lại mọi thứ mà không mang theo định kiến.

Bạn có thể nhìn một con người bằng ký ức về họ, bằng những tổn thương, thất vọng hay kỳ vọng mà bạn từng có nơi họ. Nhưng như thế bạn sẽ không bao giờ thực sự thấy được con người đó. Bạn chỉ đang nhìn họ qua lớp bụi của quá khứ. Tương tự, bạn cũng đang nhìn chính mình qua những hình ảnh cũ kỹ về bản thân: tôi là người thất bại, tôi là người tổn thương, tôi là người đặc biệt, tôi là người giỏi hơn người khác... Tất cả những hình ảnh đó đều ngăn cản bạn tiếp xúc với sự thật.

Sự thật không phải là một ý tưởng triết học xa xôi. Sự thật nằm trong chính mối quan hệ của bạn với cuộc sống. Sự thật là cách bạn đối xử với người bạn đời của mình, với con cái mình, với tiền bạc, với quyền lực, với sự ghen tuông, với nỗi sợ, với những ham muốn thầm kín của mình. Nếu trong các mối quan hệ đó bạn vẫn còn muốn kiểm soát, muốn sở hữu, muốn thống trị hoặc phụ thuộc, thì sẽ không thể có tình yêu. Và nơi nào không có tình yêu, nơi đó không thể có chân lý.

Cuộc cách mạng thực sự không phải là thay đổi chính quyền, thay đổi hệ thống hay thay đổi một tôn giáo này sang một tôn giáo khác. Cuộc cách mạng thực sự là cuộc cách mạng bên trong tâm hồn con người. Đó là khi một con người không còn bị trói buộc bởi quốc gia, bởi tôn giáo, bởi những khuôn mẫu xã hội, bởi ký ức, bởi bản ngã và bởi những nhu cầu muốn được an toàn. Một con người như thế không còn thuộc về bất kỳ phe phái nào, không còn bị chia cắt bởi những danh xưng, không còn tìm kiếm bản sắc để bám víu. Họ chỉ đơn giản là một con người.

Có lẽ điều khó nhất không phải là tìm thấy chân lý, mà là dám nhìn thấy những sai lạc của chính mình. Chúng ta có thể dễ dàng đồng ý rằng chủ nghĩa dân tộc, sự chia rẽ tôn giáo, lòng tham hay quyền lực là nguy hiểm, nhưng để thực sự nhận ra chúng đang sống trong chính mình mới là điều khó khăn. Chúng ta thích nhìn cái sai ở thế giới hơn là nhìn vào những mâu thuẫn của bản thân. Nhưng chỉ khi chúng ta nhận ra được đâu là giả tạo, đâu là sai lạc, đâu là những điều mình đang bám víu, thì khi đó chân lý mới bắt đầu xuất hiện.
Chân lý không cần được mời gọi. Nó không đến bởi bạn cầu xin, không đến bởi bạn xứng đáng, cũng không đến bởi bạn đã đọc đủ sách hay ngồi thiền đủ lâu. Nó đến khi tâm hồn bạn lặng xuống, khi bạn thôi không còn chạy trốn, thôi không còn muốn trở thành một ai đó, thôi không còn cố gắng nắm bắt cuộc sống bằng những khái niệm và kết luận. Nó đến rất nhẹ, rất nhanh, như một tia nắng xuyên qua ô cửa, như một cơn gió bất chợt, như một khoảnh khắc bạn nhìn thấy một chiếc lá, một nụ cười, một giọt nước mắt bằng đôi mắt hoàn toàn mới.

Và có lẽ, điều đáng để chúng ta chiêm nghiệm không phải là “Làm thế nào để tìm thấy chân lý?”, mà là: trong cuộc sống hàng ngày, liệu chúng ta có đang sống bằng những điều thật sự của chính mình hay không? Liệu chúng ta có đang nhìn mọi thứ bằng đôi mắt tươi mới, hay chỉ đang lặp lại những gì mình đã biết? Liệu tâm hồn chúng ta có đủ trống để lắng nghe, đủ yên để nhìn thấy, đủ yêu thương để không còn chia cắt? Bởi có thể, chân lý không ở đâu xa cả. Nó vẫn luôn ở đây, chỉ là tâm hồn chúng ta quá đầy nên không còn chỗ để nhận ra.

📍Link audio tập 29: https://youtu.be/KFG_NWRq648

Nguyện mong những hạt giống tri thức thiện lành sẽ tiếp tục tỏa lan và mang theo ánh sáng chạm vào những tâm hồn có chung nhịp đập nơi trái tim tỉnh thức!

Thương mến,
The DomDom Healing Garden

 “Có rất nhiều người từng hỏi tôi: “Vì sao bạn lại quyết định đi trị liệu tâm lý?”Có lẽ, khi nhắc đến trị liệu tâm lý th...
18/04/2026



“Có rất nhiều người từng hỏi tôi: “Vì sao bạn lại quyết định đi trị liệu tâm lý?”
Có lẽ, khi nhắc đến trị liệu tâm lý thì mọi người sẽ nghĩ đến trầm cảm, rối loạn lo âu, mất ngủ, hoảng loạn… hoặc đơn giản hơn, họ nghĩ đó là những người yếu đuối.

Nhưng tôi không đến từ một câu chuyện như vậy. Tôi không phải là một người “gục ngã” theo cách mà xã hội thường hình dung. Tôi có một cuộc sống mà nếu nhìn từ bên ngoài, có thể gọi là ổn, công việc, các mối quan hệ, gia đình… mọi thứ đều vận hành trơn tru. Nhưng điều không ổn… lại nằm ở nơi không ai nhìn thấy, đó là bên trong tôi.

Có một khoảng trống rất lớn mà tôi không gọi tên được ttong tâmhồntôi. Nó không khiến tôi sụp đổ ngay lập tức nhưng nó hút dần sinh lực sống của tôi từng chút một. Có những đêm, tôi nằm đó và tự hỏi: “Đây có phải là cuộc sống mình thực sự muốn không?”, “Đây có phải là cuộc đời của mình không… hay chỉ là một phiên bản mình đã cố gắng trở thành?”

Và điều đau đớn là khi tôi đủ chân thật nhất thì câu trả lời là: KHÔNG

Tôi đã dành rất nhiều năm để “lăn xả”, để trở thành một hình mẫu mà tôi tin rằng mình nên là: một người phụ nữ tự lập, mạnh mẽ, giỏi giang, hạnh phúc. Tôi theo đuổi hình ảnh đó đến mức, nó không còn là một lựa chọn… mà trở thành một danh tính của tôi, là tôi. Tôi đã tin mình là “người đó”. Nhưng rồi có một ngày, tôi nhận ra tất cả những gì tôi đang có giống như một lớp vỏ được tôi dày công xây dựng. Một ảo ảnh đủ đẹp để thuyết phục cả thế giới và cả chính tôi rằng tôi là người có giá trị, là người có ich, tôi là người xứng đáng…
Cho đến khi tôi không thể tiếp tục tin vào nó nữa. Cuộc khủng hoảng về ý nghĩa sống đã dẫn tôi đến với Đom Đóm và ở đó, tôi gặp cô Thanh, người mà sau này đã cùng tôi đi qua một hành trình mà tôi chưa từng nghĩ mình sẽ dám bước vào và bước vào 1 cách sâu sắc như vậy…
Trong buổi đầu tiên, cô hỏi tôi một câu rất đơn giản: “Bạn đến đây vì điều gì?” Và bạn biết không… tôi không có một câu trả lời “đúng nghĩa”. Tôi không thể gọi tên vấn đề của mình. Tôi cũng không biết mình có “tổn thương” gì. Nhưng tôi biết một điều rất rõ ràng: “Tôi muốn được sống cuộc sống chân thật là chính mình… chứ không phải cuộc sống mà tôi đang có.”

Có lẽ, chính sự chân thật đó đã khiến cô Thanh gật đầu đồng ý đồng hành cùng tôi. Và thế là, chúng tôi cùng bước lên một con thuyền.

Một năm trị liệu, nếu nói ngắn gọn, đó không phải là hành trình “chữa lành” theo cách người ta thường nghĩ. Nó giống như một hành trình… quay về.
Mỗi tuần, khi bước qua cánh cửa kính của phòng trị liệu, tôi như được bước vào thế giới bên trong mình sâu hơn một chút. Cứ như thế, khoảnh khắc tôi bước chân ra khỏi cánh cửa ấy, thế giới nội tâm bên trong tôi lại chân thực hơn.
Có những “trạm dừng” khiến tôi phải dừng lại thật lâu để nhìn.
Có những “trạm thu phí” mà cái giá phải trả là sự đối diện trần trụi với chính mình.
Và cũng có những “trạm sạc”, nơi tôi được nâng đỡ, được thấu hiểu, được ở đó mà không cần phải gồng mình trở thành bất kỳ ai.

Có lẽ, nếu bạn chưa từng bước vào trị liệu, bạn sẽ tưởng tượng đó là một nơi mà bạn ngồi xuống và kể lại những vấn đề của mình… rồi một ai đó sẽ cho bạn lời khuyên để giải quyết chúng. Tôi cũng đã từng nghĩ như vậy.
Nhưng rồi khi thực sự bước vào, tôi nhận ra… trị liệu không vận hành theo cách đó. Không có những lời khuyên trực tiếp. Không có ai nói cho bạn “bạn nên làm gì”. Và cũng không có một lộ trình rõ ràng kiểu: bước 1, bước 2, bước 3… rồi bạn sẽ ổn.
Thay vào đó, trị liệu giống như một không gian, nơi bạn được “ở cùng” chính mình nhưng theo một cách mà trước đây bạn chưa từng trải qua.

Những buổi đầu tiên của tôi… thực ra khá mơ hồ. Tôi nói rất nhiều nhưng lại không thực sự chạm vào điều cốt lõi. Tôi kể về công việc, về các mối quan hệ, về những điều “đang xảy ra”… nhưng tất cả đều ở trên bề mặt. Có một phần trong tôi vẫn đang kiểm soát, vẫn đang cố gắng “trình bày một phiên bản hợp lý” của bản thân.
Và rồi, cô Thanh bắt đầu hỏi những câu hỏi mà tôi không thể trả lời bằng lý trí.
Ban đầu, tôi thấy… khó chịu bởi vì tôi nhận ra, mình không thực sự biết mình đang cảm thấy gì. Tôi quen với việc suy nghĩ về cảm xúc hơn là thực sự cảm nhận chúng.
Có những phiên, tôi im lặng rất lâu, không phải vì không có gì để nói… mà vì tôi không biết phải nói điều gì là thật. Và chính trong những khoảng lặng đó, điều gì đó bắt đầu thay đổi.

Tôi bắt đầu nhận ra rằng bên dưới những câu chuyện “có vẻ ổn” của mình… là những lớp cảm xúc mà tôi đã bỏ quên rất lâu. Có những nỗi buồn không tên. Có những cơn giận mà tôi chưa từng cho phép mình cảm nhận. Có cả những nỗi sợ rất sâu, về việc không đủ tốt, không được yêu, không thuộc về…
Có những buổi trị liệu mà tôi bước ra với đôi mắt đỏ hoe, không phải vì tôi “yếu đuối hơn”… mà vì lần đầu tiên, tôi cho phép mình chạm vào những điều mà trước đây tôi luôn tránh.

Nhưng trị liệu không chỉ là “đào sâu”, có những phiên rất nhẹ, chỉ là nói về một khoảnh khắc nhỏ trong tuần nhưng khi nhìn lại, tôi nhận ra cách mình phản ứng với nó… lại phản chiếu cả một “mô thức” đã lặp lại trong suốt cuộc đời.
Dần dần, cô Thanh giúp tôi nhìn thấy được những sợi dây vô hình đang vận hành bên trong mình.

Một điều rất đặc biệt trong quá trình trị liệu là bạn không chỉ “hiểu” bằng đầu mà bạn “thấy” bằng trải nghiệm. Có những điều tôi đã từng đọc, từng nghe rất nhiều lần… nhưng chỉ khi ngồi trong căn phòng đó, khi thực sự chạm vào cảm xúc của mình… tôi mới thật sự hiểu. Hiểu bằng một cách rất khác, rất thật.
Và cũng có những lúc, tôi cảm thấy như mình đang “đi lùi”. Có những giai đoạn, tôi nhạy cảm hơn, dễ tổn thương hơn. Những điều trước đây tôi có thể “bỏ qua” thì giờ lại chạm đến tôi sâu hơn. Nếu không hiểu về quá trình trị liệu, có lẽ tôi sẽ nghĩ rằng mình đang trở nên tệ hơn. Nhưng rồi tôi nhận ra đó không phải là đi lùi, đó là khi lớp “tê liệt cảm xúc” bắt đầu tan ra.

Bạn không thể chữa lành một điều mà bạn không cảm nhận được và để cảm nhận… đôi khi bạn phải đi qua cảm giác không dễ chịu. Trị liệu không phải là nơi để bạn “trở thành một phiên bản tốt hơn” mà là nơi bạn học cách không rời bỏ chính mình trong bất kỳ trạng thái nào.

Nếu phải mô tả rõ hơn, tôi nghĩ trị liệu giống như việc bạn đang dọn dẹp một căn nhà mà bạn đã sống trong đó rất lâu… nhưng chưa bao giờ thực sự nhìn kỹ.
Bạn mở từng cánh cửa.
Có những góc rất sáng.
Nhưng cũng có những góc rất tối.
Có những thứ bạn muốn giữ lại.
Có những thứ bạn nhận ra… đã đến lúc phải buông.
Và quan trọng nhất, bạn bắt đầu cảm thấy căn nhà đó… thực sự là của mình.
Nên nếu bạn đang tò mò: “Trị liệu thực sự diễn ra như thế nào?”
Thì câu trả lời của tôi là: Đó không phải là một quá trình “được làm cho” mà là một hành trình “được cùng đi”. Bạn không bị sửa chữa, bạn không bị đánh giá, bạn không cần phải trở thành ai khác, bạn chỉ cần… đủ sẵn sàng để ở lại với câu chuyện của mình, với cảm xúc của mình, với chính mình.
Và từ đó, từng chút một…bạn sẽ bắt đầu nhìn thấy con người thật của mình không phải là phiên bản mà bạn đã cố gắng trở thành mà là phiên bản luôn ở đó, chỉ là chờ bạn quay về.

Điều tôi trân trọng nhất ở cô Thanh không phải là việc cô “giải quyết vấn đề” cho tôi mà là cách cô hiện diện. Cô không cố gắng sửa tôi, không áp đặt, không vội vàng kết luận. Cô lắng nghe theo một cách rất khác, rất sâu. Có những lúc, cô chỉ hỏi một câu… nhưng câu hỏi đó mở ra cả một tầng nhận thức mà tôi chưa từng chạm đến. Có những khoảnh khắc, tôi tưởng như mình đang “lạc lối” hơn bao giờ hết, nhưng cô không kéo tôi ra khỏi sự lạc lối đó, cô ở đó đủ vững để tôi dám đi tiếp vào bên trong.

Một năm đó, tôi không “trở thành một người tốt hơn”. Tôi cũng không “biến thành một phiên bản hoàn hảo hơn”. Tôi chỉ… trở về gần hơn với chính mình. Bạn có thể tưởng tượng tâm trí giống như một mặt hồ. Khi mặt hồ đầy rong rêu, đá sỏi và những lớp bùn đục… bạn không thể nhìn thấy đáy hồ, bạn cũng không thể thấy được hình ảnh phản chiếu của chính mình.
Và trị liệu, với tôi, không phải là “tạo ra một cái gì đó mới” mà là bắt đầu… nhặt từng viên đá.
Có những viên đá rất nhỏ.
Có những viên đá mà tôi đã giấu rất sâu.
Có những viên đá mà tôi không muốn chạm vào vì chỉ cần chạm nhẹ thôi, cảm xúc đã dâng lên đến nghẹt thở.
Nhưng từng chút một, mặt hồ bắt đầu lắng lại.
Và rồi, có một ngày, tôi nhận ra mình có thể nhìn thấy chính mình rõ hơn bao giờ hết.

Sau khi kết thúc hành trình trị liệu, cuộc sống của tôi thật hơn. Thế giới bên trong và bên ngoài của tôi không còn đối kháng với nhau nữa. Những gì tôi cảm nhận, những gì tôi lựa chọn và cách tôi sống… bắt đầu có sự giao thoa, gặp gỡ và đồng thuận.
Mọi thứ trở nên sâu sắc hơn, những niềm vui nhỏ trở nên rõ ràng hơn, những nỗi buồn cũng không còn đáng sợ như trước. Tôi có thể ở lại với chính mình ngay cả trong những khoảnh khắc không dễ chịu. Và có lẽ, điều lớn nhất mà tôi nhận được là cảm giác “ở nhà” trong chính mình.

---------------------
Nếu bạn đang đọc những dòng này và bạn cũng đang có một cảm giác mơ hồ rằng cuộc sống của mình “có gì đó không đúng”, dù bên ngoài mọi thứ vẫn ổn. Có thể, đó không phải là vấn đề mà là một lời gọi, một lời gọi rất nhỏ nhưng rất thật từ chính bạn.

Bạn không cần phải chờ đến khi mình “gục ngã” mới bắt đầu hành trình này. Bạn cũng không cần phải có một lý do đủ lớn. Chỉ cần một sự thành thật: “Tôi muốn hiểu mình hơn” “Tôi muốn sống thật hơn” là đã đủ.

Trị liệu không phải là con đường dễ dàng. Nó đòi hỏi sự dũng cảm, không phải để đối mặt với thế giới mà để đối mặt với chính mình. Nhưng nếu bạn hỏi tôi: “Nó có xứng đáng không?” Tôi sẽ trả lời bạn rằng: Không có hành trình nào xứng đáng hơn việc được trở về là chính mình.”

Trân trọng,
The DomDom Healing Garden

Chúng ta - những con người không cần phải chạy trốn bóng tối hay ánh sáng của chính mìnhChúng ta - những con người không...
16/04/2026

Chúng ta - những con người không cần phải chạy trốn bóng tối hay ánh sáng của chính mình
Chúng ta - những con người không cần phải sửa chữa bất kể điều gì mà mình phát hiện ra nơi bản thân
Chúng ta - những con người không cần chiến đấu với bất cứ phần nào của chính mình
Chúng ta - những con người thậm chí cảng không cần phải chiến thắng chính mình

Xin hãy dừng lại! Không có bất kì đường đua hay cuộc chiến nào ở đây cả!

Cho đến tận cùng, điều duy nhất chúng ta cần làm với chính mình và cho chính mình - không gì khác, đó chính là gặp gỡ tất cả các phần của chính mình, đoàn tụ tất cả và cùng yêu thương nhau, yêu thương Ta trong lòng cảm ơn sâu sắc với chính Ta!

- NTL Phạm Phương Thanh -

[DỰ ÁN SÁCH NÓI] “QUYỂN SÁCH CỦA CUỘC ĐỜI: THIỀN ĐỊNH MỖI NGÀY CÙNG KRISHNAMURTI” |   |  :  Bạn thân mến,Có lẽ, điều khó...
15/04/2026

[DỰ ÁN SÁCH NÓI] “QUYỂN SÁCH CỦA CUỘC ĐỜI: THIỀN ĐỊNH MỖI NGÀY CÙNG KRISHNAMURTI” | | :

Bạn thân mến,
Có lẽ, điều khó khăn nhất trong đời sống con người không phải là việc chúng ta đau khổ mà là cách chúng ta đối diện với đau khổ ấy.
Dường như, phần lớn chúng ta chưa từng thực sự ở lại với nỗi đau của mình, dù chỉ một lần trọn vẹn. Ngay từ nhỏ, chúng ta đã được dạy cách tránh né hơn là thấu hiểu: khi buồn thì tìm thứ gì đó để quên, khi mất mát thì tìm một niềm tin để nương tựa, khi trống rỗng thì vội vàng lấp đầy bằng công việc, mối quan hệ hay những cảm giác dễ chịu. Và nếu không còn gì để bám víu, ta dựng lên một lớp vỏ khác: sự thờ ơ, vô cảm, nghi ngờ, bất cần hoặc tê liệt cảm xúc. Nhưng dù dưới hình thức nào, đó vẫn chỉ là những cách tinh vi để không phải đối diện trực tiếp với đau khổ.

Theo Jiddu Krishnamurti, vấn đề không nằm ở bản thân đau khổ, mà nằm ở việc chúng ta chưa bao giờ thực sự hiểu nó. Chúng ta luôn nghĩ rằng “tôi đang đau khổ”, nhưng nếu nhìn sâu hơn, ta sẽ thấy một điều rất khác: chính “tôi” là đau khổ.
Khi mất đi một người thân, ta nghĩ mình đau vì người đó ra đi nhưng thực chất điều khiến ta đau đớn là sự trống rỗng còn lại bên trong, là cảm giác cô đơn, lạc lõng khi không còn điểm tựa. Và chính điều đó khiến ta hoảng sợ, khiến ta tìm mọi cách để lấp đầy, để thoát ra, để không phải chạm vào khoảng trống ấy.

Con người rất sáng tạo trong việc trốn tránh đau khổ: chúng ta tôn thờ nó, biến nó thành điều cao quý; chúng ta giải thích nó bằng lý thuyết; chúng ta hợp lý hóa nó để cảm thấy dễ chịu hơn; hoặc làm tê liệt nó bằng giải trí, bằng những cảm giác lặp lại. Nhưng tất cả những điều đó đều có chung một bản chất: chúng ngăn cản ta tiếp xúc trực tiếp với đau khổ.
Ta không đối diện với nỗi đau thật, mà chỉ đối diện với ý tưởng về nỗi đau. Và rồi ta tiếp tục sống trong vòng lặp đó, hết thế hệ này sang thế hệ khác, mang theo những vết thương chưa bao giờ được thực sự hiểu.

Krishnamurti không hỏi “làm sao để hết đau” mà ông đặt một câu hỏi hoàn toàn khác: điều gì thực sự đang diễn ra khi bạn đau khổ?
Khi câu hỏi thay đổi, cách nhìn cũng thay đổi. Thay vì tìm cách thoát ra, ta bắt đầu quan sát: khi nỗi đau xuất hiện, khi ký ức chen vào, khi suy nghĩ bắt đầu kể câu chuyện, khi ta muốn trốn chạy. Chỉ quan sát, không phán xét, không can thiệp, không cố thay đổi. Nhưng điều này không hề dễ dàng, bởi chúng ta luôn quan sát từ một “trung tâm” - cái tôi, với những mong muốn phải vượt qua, phải mạnh mẽ hơn, phải trở nên tốt hơn. Và chính cái trung tâm đó lại là một phần của đau khổ.
Khi còn người quan sát tách rời, sự quan sát luôn bị giới hạn, méo mó. Chỉ khi không còn mục tiêu thoát khỏi, không còn sự chống cự, không còn người quan sát riêng biệt thì mới có một sự thấy rõ hoàn toàn.

Và có lẽ, điểm khó nhất chính là dám ở lại với sự trống rỗng. Khi mọi thứ mất đi, điều còn lại là cảm giác không là gì cả và phản ứng tự nhiên của chúng ta là lập tức lấp đầy nó bằng một thứ gì đó. Nhưng nếu, chỉ một lần thôi, ta không làm gì cả, không gọi tên, không trốn chạy, chỉ ở lại trọn vẹn với khoảng trống đó thì có thể một điều rất khác sẽ xảy ra.
Không phải là nỗi đau biến mất ngay lập tức mà là ta bắt đầu hiểu nó. Và trong chính sự thấu hiểu đó, đau khổ bắt đầu kết thúc, không phải bằng nỗ lực, không phải bằng phương pháp mà bằng sự thấy rõ trực tiếp.

Chúng ta vốn không chỉ trốn đau khổ mà còn làm quen với nó. Ta nói “ai cũng vậy thôi”, “chuyện bình thường mà” và dần dần, tâm hồn trở nên chai sạn. Giống như khi ta nhìn một cảnh đẹp mỗi ngày và rồi không còn thấy nó nữa, ta cũng quen với nỗi đau của mình đến mức không còn thực sự cảm nhận.
Nhưng để hiểu đau khổ, ta không thể làm quen với nó. Ta cần sống cùng nó nhưng không trở nên tê liệt bởi nó. Và điều nghịch lý là, để hiểu đau khổ, ta cần “yêu” nó – không phải theo nghĩa thích nó mà là sẵn sàng tiếp xúc trực tiếp với nó, không né tránh, không ghét bỏ, không phán xét. Giống như khi muốn hiểu một con người, ta phải nhìn họ mà không có định kiến, đau khổ cũng cần được nhìn như vậy. Chỉ khi ta thực sự chạm vào nó, không qua suy nghĩ, không qua từ ngữ, thì sự hiểu biết mới xuất hiện.

Và có lẽ, trong mỗi chúng ta đều đang mang theo một dạng đau khổ nào đó – một mất mát, một nỗi sợ, một khoảng trống chưa được gọi tên. Thay vì vội vàng tìm cách vượt qua, trong một khoảnh khắc yên tĩnh, hãy ngồi lại với chính mình, không làm gì cả, chỉ lặng lẽ quan sát. Quan sát nỗi đau đó đang vận hành như thế nào, quan sát cách bạn phản ứng, quan sát những cách bạn đã dùng để trốn tránh. Và rồi, có thể một câu hỏi rất giản dị sẽ xuất hiện: liệu mình có thể ở lại với nỗi đau này, mà không chạy trốn? Biết đâu, ngay trong sự ở lại đó, bạn sẽ chạm vào một điều gì đó rất khác – không phải là hết đau ngay lập tức, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, và từ đó, một tự do rất lặng lẽ bắt đầu nảy nở.

📍Link audio tập 28: https://youtu.be/dCG-eoHskN8

Nguyện mong những hạt giống tri thức thiện lành sẽ tiếp tục tỏa lan và mang theo ánh sáng chạm vào những tâm hồn có chung nhịp đập nơi trái tim tỉnh thức!

Thương mến,
The DomDom Healing Garden

Address

Thu Duc Garden Home, 27 Duong Số 3, Hiep Binh Phuoc, Thu Duc
Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when The DomDom Healing Garden posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to The DomDom Healing Garden:

Share

Category