Nhà thuốc Sài Gòn hỗ trợ Cơ Xương Khớp 153 Tô Ký

Nhà thuốc Sài Gòn hỗ trợ Cơ Xương Khớp 153 Tô Ký Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Nhà thuốc Sài Gòn hỗ trợ Cơ Xương Khớp 153 Tô Ký, Pharmacy / Drugstore, 155 Tô ký (cạnh ây ATM techcombank), đông hưng thuận, quận 12, Ho Chi Minh City.

24/11/2025

Tưởng tràn dịch khớp gối chỉ còn thuốc tây – hóa ra lá lốt, ngải cứu quanh vườn cũng hỗ trợ giảm viêm sưng hiệu quả. 🌿👇

20/11/2025

Ngồi làm việc lâu mà cổ không nặng – đáng mừng. Nhưng nếu vừa ngồi đã thấy nhức vai gáy, nên chú ý tư thế và cơ xương. 🖥️

Sáng nay mang giày, tôi mới biết lưng mình… không cho cúi xuống nữa.”Tôi đứng ngay cửa xưởng bao bì, tay còn cầm ly cà p...
16/11/2025

Sáng nay mang giày, tôi mới biết lưng mình… không cho cúi xuống nữa.”

Tôi đứng ngay cửa xưởng bao bì, tay còn cầm ly cà phê nguội, nghe cái bả vai trái nó nhói một phát
như ai thảy cục đá trúng. Năm nay mới 35 tuổi, làm ở công ty sản xuất bao bì được 7 năm, cứ tưởng
mình còn khỏe như mấy cô mới vô nghề… ai dè cái vai nó phản đối mạnh hơn cả sếp.

Xưởng tôi ồn ào, máy chạy phành phạch suốt ngày. Cả đám tụi tôi chuyên kiểm hàng, bốc từng bó
bao, chồng lên pallet, rồi ghi chép lại. Công việc nhìn thì nhẹ nhàng, chứ cúi – xoay – với – kéo mỗi
ngày lặp đi lặp lại tới cả trăm lần. Hôm đó trời hơi oi, mồ hôi ướt lưng áo, tôi vừa cúi bưng bó bao 20kg
lên kệ thì nghe “cạch” một cái — nhỏ thôi, nhưng đủ làm tôi biết đời mình sang trang mới: trang đau
bả vai.

Lúc đầu tôi chủ quan. Nghĩ chắc ngủ sai tư thế. Đêm đó tôi lấy dầu nóng, chườm, xoa, rồi tự dặn
lòng “mai là hết”. Mai không hết. Tuần sau cũng không. Tôi còn thử thêm cả chườm muối, cạo gió, dán
cao dán, uống thuốc giảm đau của chị phòng bên đưa… nhưng vai vẫn đau, tay trái càng lúc càng yếu,
mang bó bao nhẹ cũng run như người uống cà phê mạnh.

Có lúc đang ký biên bản giao ca, cái vai nó nhói ngược lên cổ, tôi giật mình suýt làm rơi cả xấp hồ
sơ. Đồng nghiệp nhìn tôi cười:
– “Trời, mới 35 mà than đau hoài, bộ có tuổi rồi hả?”
Tôi cười cho vui, chứ đêm đó nằm tôi biết: không ổn rồi.

Cái đau vai nó lạ lắm. Ban đầu chỉ nhức, sau thì lan sang cổ, rồi xuống cánh tay, nhiều hôm chải tóc
bằng tay trái còn khó. Tôi từng nghĩ đau vai chỉ là chuyện nhỏ… cho đến khi nó làm tôi mất ngủ mấy
đêm liền.

Một buổi trưa nghỉ ca, tôi ngồi tựa tường, ôm cái vai, thở dài. Cô bạn thân thấy vậy mới nói:
– “Đi gặp Dược sĩ Huân ở Nhà thuốc Sài Gòn đi. Ổng chuyên mấy bệnh cơ xương khớp đó. Đừng để
lâu.”

Nghe vậy tôi cũng liều ghé thử. Dược sĩ Huân nhìn cái dáng tôi đưa tay lên quá đầu khó khăn, hỏi vài
câu là biết ngay: viêm gân – đau cơ quanh bả vai, kiểu quá tải do làm việc lặp đi lặp lại.

Ổng chỉ tôi bài tập, dặn chỉnh lại tư thế làm việc, hướng dẫn từng chút. Tôi nhìn mình trong gương lúc
đó mà thấy đúng là… làm cực mấy năm, khổ cũng vì cái vai này chứ đâu.

Hôm đó, Dược sĩ Huân còn chỉ cho tôi một bài tập giãn cơ rất đã, tôi làm thử ngay thấy nhẹ ơi là
nhẹ:

➡️ Giãn cơ đùi sau:
Ngồi trên sàn, một chân duỗi, một chân gập vào trong, cúi người về phía chân duỗi, giữ 30 giây.
(Nghe hơi kỳ vì tập chân mà đau vai, nhưng cơ thể nó liên quan nhau, tập xong vai – lưng đều đỡ
căng.)

Một tuần kiên trì, tôi cúi – xoay – với đỡ đau hơn hẳn. Giờ vẫn còn hơi ê, nhưng ít nhất không còn cảm
giác “vai của người khác gắn nhầm lên người mình” nữa.

Đến bây giờ tôi mới hiểu: cơ thể mình làm việc suốt chục năm, nó nhắc mỏi chút là đúng, có điều
mình toàn bỏ qua – đến khi nó la lớn quá mới chịu nghe.

Nếu bạn có người thân hay bạn bè bị đau mỏi cơ xương khớp, hãy giới thiệu họ đến Dược sĩ Huân –
Nhà thuốc Sài Gòn, 155 Tô Ký (giáp Gò Vấp, giáp Tân Bình) để được tư vấn tận tình.

10 giờ đêm, cả nhà ngủ, còn bà Sáu ngồi xoa gối như đang xoa… cục nợ đời. Cái đầu gối rấm rứt từ chiều tới giờ, cứ như c...
15/11/2025

10 giờ đêm, cả nhà ngủ, còn bà Sáu ngồi xoa gối như đang xoa… cục nợ đời. Cái đầu gối rấm rứt từ chiều tới giờ, cứ như có người nhỏ con ở trong đó cầm cái chày giã liên tục. Hồi còn làm kế toán, bà tính tiền lia lịa không sai một đồng, giờ nghỉ hưu rồi mà tính từng bước chân cũng còn run run. Bà chỉ mong điều đơn giản: đi đứng nhẹ nhàng lại, sáng mở cửa hít gió mà không cần vịn cái ghế.
Nhưng mong muốn vậy chứ đâu dễ. Rào cản lớn nhất là mỗi lần bà đứng dậy là y như rằng đầu gối trái phản đối: “Không được! Ngồi xuống!” Đau từ từ, đau dai, đau kiểu khó chịu khiến bà vừa bực mình vừa thấy… quê. Bà còn tự cà khịa: “Thiệt tình, Sáu này hồi trẻ không tập thể dục, giờ già ngu chịu.”
Nhân vật phản diện trong câu chuyện này đúng nghĩa là cái đầu gối thoái hóa – bản lề sắt lâu ngày quên tra dầu. Thời tiết trở gió là nó hành. Đi chợ hơi xa xíu là nó kêu. Leo hai bậc thềm là nó nhắc bài. Bà Sáu than thở với con gái: “Cái gối má như đứa con nít, hở chút là mè nheo.” Con gái bật cười: “Má chịu khó đi khám chứ ngồi than hoài sao được.”
Trước khi gặp giải pháp đúng, bà Sáu cũng đã thử vô số cách. Xoa dầu nóng, dán cao, đắp gừng, chườm muối, uống lá lốt, ngâm chân nước ấm, thậm chí nghe bà hàng xóm nói gì cũng thử cho biết. Có bữa bà nói: “Chắc cái gối nó khùng, chứ má làm đủ kiểu mà nó không xi nhê.” Cũng có hôm đỡ chút, nhưng hôm sau lại đau y như cũ, khiến bà thiệt muốn bỏ cuộc.
Cho đến một ngày, con gái chở bà ra gặp Dược sĩ Huân. Sau khi xem xét kỹ, anh nói nhỏ nhẹ: “Gối mình giống cái bánh xe, sáu mươi năm chạy ngoài đường là mòn là đúng. Nhưng mình vẫn chăm lại được, miễn đừng bỏ mặc nó.” Nghe câu đó bà Sáu thấy đỡ tủi thân ghê. Thì ra không phải chỉ mình bà.
Bà được hướng dẫn một bài tập hỗ trợ dễ làm tại nhà: ngồi trên ghế cao vừa phải, co–duỗi gối nhẹ nhàng như quạt nan mở ra khép vào. Khi gối hơi sưng, bà chườm lạnh 10–15 phút, rồi kê cao chân khi nằm nghỉ. Bà được dặn: nếu tập mà đau tăng thì ngưng ngay, và bài tập này chỉ hỗ trợ, không thay thế việc khám. “Có gì bất thường, bà quay lại gặp tôi liền nha,” Dược sĩ Huân dặn.
Những ngày sau, bà Sáu siêng năng tập. Mỗi sáng, bà mở cửa, hít hơi trời rồi tập vài chục cái. Đi chợ gần thì đi bộ, xa thì đi xe. Cơn đau không biến mất hoàn toàn, nhưng nó bớt “làm nũng” hơn, để bà leo hai bậc thềm mà không nhăn mặt. Bà đùa với hàng xóm: “Gối tôi không ngoan nhưng chịu nghe lời hơn chút rồi.”
Kết quả tích cực đến chậm mà chắc: bà ngủ ngon hơn, bớt sưng, chân linh hoạt lại. Bà nhận ra điều quan trọng nhất: cái gối không phản bội mình, nó chỉ nhắc mình phải chăm nó thôi.
Khớp gối cũng như tiền tiết kiệm — muốn còn dùng lâu thì phải biết chăm từ sớm.
Bạn để lại bình luận để được Dược sĩ Huân tư vấn riêng nhé. Nếu có người thân bị đau gối, đau lưng, đau cổ vai… hãy giới thiệu họ đến Dược sĩ Huân – Nhà thuốc Sài Gòn, 155 Tô Ký, Q12 (giáp Gò Vấp – Tân Bình), 0906743786.

Đang hí hửng ôm xấp hóa đơn chạy vào mái hiên, cái chân trái của tôi nó kéo lại như bị ai níu. Sáu mươi tuổi đời, giao h...
13/11/2025

Đang hí hửng ôm xấp hóa đơn chạy vào mái hiên, cái chân trái của tôi nó kéo lại như bị ai níu. Sáu mươi tuổi đời, giao hàng khắp Sài Gòn, chạy còn nhanh hơn thằng shipper trẻ… mà cuối cùng thua ngay cú đau gối. Tôi đứng khựng lại giữa trời, mưa thì rớt ào ào mà chân tôi thì rớt tinh thần còn nhanh hơn.
Tôi làm nghề giao hàng ba chục năm, từ cái thời đường Võ Thị Sáu còn ít xe buýt, đến lúc Sài Gòn mọc lên cả trăm tòa nhà. Cái gối tôi cũng theo tôi đi suốt chặng đường ấy, nghe bụp bụp mỗi lần tôi nhảy xuống thùng xe, rồi ê ẩm mỗi khi tôi leo lên mấy bậc cầu thang cũ kỹ của khách sạn ở quận 3. Ấy vậy mà hồi đó nó còn chịu đựng. Còn giờ… nó phản đối kịch liệt, cứ như đòi tôi cho nghỉ hưu trước.
Cái đau gối đến lúc nào tôi cũng chẳng nhớ. Chỉ biết mấy năm gần đây, nó “nhắc khéo” tôi mỗi sáng bằng tiếng lạo xạo, rồi đến chiều thì nhói lên như có ai thổi hơi nóng vào trong. Tôi thử đủ thứ: ngâm chân nước ấm, đắp ngải cứu rang muối, uống nghệ mật ong, bôi dầu gió xanh, rồi thằng bạn già chỉ tôi uống lá lốt nấu với xương rồng – trời đất ơi, tôi uống mà tưởng mình thành… nồi lẩu. Nhưng đau vẫn cứ đau. Hôm đỡ, hôm không. Nhiều lúc tôi nghĩ chắc cái gối này nó không ưa tôi nữa.
Một buổi sáng nọ giao hàng ở Gò Vấp, leo tới bậc thứ tám của nhà khách thì cái gối trái tôi nó “dứt khoát” ngồi lại, không chịu đi chung. Tôi đứng thở hổn hển, tay còn ôm hai thùng hàng. Đám nhân viên trẻ thấy tôi thì xúm lại giúp, miệng cười:
– Chú ơi, để tụi con bưng cho. Chú giao hàng chứ đâu phải thi leo núi!
Tôi cười gượng, nhưng trong lòng thì buồn lắm. Người ta trẻ, người ta khỏe. Còn tôi… sáu mươi tuổi rồi, chỉ mong chân còn nâng nổi mình thêm vài năm nữa.
Chiều hôm đó tôi ghé Nhà thuốc Sài Gòn ở 155 Tô Ký. Tôi nghe mấy bác tài nói ở đó có anh Dược sĩ Huân coi khớp gối “mát tay” lắm. Tôi vào, anh hỏi chuyện tôi kỹ như hỏi chuyện người thân. Nghe xong, anh bảo gối tôi không phải chỉ “đau do tuổi”, mà có dấu hiệu sụn mòn, viêm nhẹ, kèm theo cơ đùi yếu nên gối phải gánh quá nhiều mỗi khi leo cầu thang. Nghe xong mà tôi muốn xin lỗi… cái gối vì bắt nó chịu đựng tôi mấy chục năm.
Anh chỉ tôi vài cách chăm lại cái gối, rồi còn hướng dẫn một bài tập tôi làm ngay được tại nhà:
👉 Giãn cơ tứ đầu đùi: Đứng thẳng, một tay vịn tường. Tay còn lại kéo chân cùng bên về phía mông. Giữ 30 giây rồi đổi bên.
Anh nói bài này giúp giảm căng khớp, đỡ đau khi đứng lên – ngồi xuống. Tôi làm thử, trời ơi, hóa ra cơ đùi tôi còn cứng hơn cái bánh mì để quên ba ngày.
Về nhà, tôi tập đều đặn mỗi tối. Được mấy hôm, cái gối không còn nhói dữ mỗi khi bước xuống giường. Tôi mừng đến nỗi sáng hôm sau giao hàng mà thấy mình… chạy nhanh hơn cả thằng shipper trẻ thiệt.
Nhưng tôi biết, gối đau không phải chuyện thích là để đó. Cái gì đã kêu cứu thì phải nghe.
Nếu bạn có người thân hay bạn bè bị đau mỏi cơ xương khớp, hãy giới thiệu họ đến Dược sĩ Huân – Nhà thuốc Sài Gòn, 155 Tô Ký (giáp Gò Vấp, giáp Tân Bình) để được tư vấn tận tình.

Sáng nay, tôi làm rơi một con ốc vít nhỏ xuống sàn. Chuyện tưởng chẳng đáng gì, nếu không phải tôi phải ngồi xổm xuống n...
11/11/2025

Sáng nay, tôi làm rơi một con ốc vít nhỏ xuống sàn. Chuyện tưởng chẳng đáng gì, nếu không phải tôi phải ngồi xổm xuống nhặt. Vừa chạm đầu gối đất, một cơn đau buốt chạy dọc chân – tôi chỉ còn biết cười khổ:
“Hồi đó đá bóng 90 phút chưa mệt, giờ cúi 9 giây đã muốn rụng chân.”
Tôi tên Bình, 57 tuổi, chủ tiệm kính mắt nằm trên đường Nguyễn Kiệm. Cả đời gắn với gọng kính, tròng thủy tinh, vít nhỏ xíu, nhưng đôi gối thì chẳng còn “mịn” như xưa. Mỗi khi đứng lên, đầu gối lại kêu “rốp rốp” như bản lề khô dầu.
Tôi nghĩ chỉ là nhức mỏi nhẹ, ai ngờ vài tháng sau khớp gối sưng to, đi tập tễnh. Chưa hết, gout cũng ghé thăm – ngón chân cái sưng nóng, đêm nào cũng nhức.
Tôi thử đủ thứ: ngâm chân muối gừng, uống nước chanh, rồi nghe bạn bè chỉ mẹo dân gian như rượu tỏi, lá lốt. Có hôm xoa dầu, có hôm dán cao, nhưng kết quả vẫn vậy – hết đau rồi lại đau, hết sưng rồi lại sưng.
Đến một buổi chiều, sau khi sửa kính cho khách, tôi đứng dậy không nổi. Cô vợ thấy vậy, gọi xe chở thẳng tôi đến Nhà thuốc Sài Gòn – 155 Tô Ký, nơi có Dược sĩ Huân mà người ta trong khu hay nhắc: “Ổng giỏi vụ xương khớp lắm.”
Lần đầu gặp, Dược sĩ Huân nhìn tôi cười hiền:
“Anh Bình, khớp gối và gout của anh không phải đòi thuốc, mà đòi nếp sống mới.”
Rồi anh chỉ tôi từng việc nhỏ:
– Ăn ít thịt đỏ, bỏ rượu bia.
– Uống nhiều nước, ngủ sớm.
– Mỗi sáng, chịu khó tập bài giãn cơ tứ đầu đùi: Đứng thẳng, dùng tay kéo chân cùng bên về phía đùi, giữ 30 giây rồi đổi bên.
Tôi nghe, làm theo. Ban đầu chân căng đau, sau quen dần, thấy bước nhẹ hơn. Cơn gout cũng dịu bớt. Cứ mỗi sáng mở tiệm kính, tôi lại tranh thủ tập vài động tác, rồi pha tách trà gừng ấm, lau từng gọng kính – cảm giác như mình đang “lau” lại cả sức khỏe.
Giờ, tôi không dám nói là hết bệnh, nhưng đã hiểu: khớp gối giống như cặp kính mình đeo – không lau, bụi sẽ mờ; không giữ, sẽ trầy. Và khi mình chịu lắng nghe nó, cơ thể cũng chịu “nói lại” bằng sự dễ chịu, nhẹ nhõm.

Nếu bạn có người thân hay bạn bè bị đau mỏi cơ xương khớp, hãy giới thiệu họ đến Dược sĩ Huân – Nhà thuốc Sài Gòn, 155 Tô Ký (giáp Gò Vấp, giáp Tân Bình) để được tư vấn tận tình.

Sáng nay, anh Trung bước ra sân đơn vị, mới xoay vai chào đồng đội mà nghe “rắc” một tiếng. Anh cười méo: “Chắc cái khớp...
26/10/2025

Sáng nay, anh Trung bước ra sân đơn vị, mới xoay vai chào đồng đội mà nghe “rắc” một tiếng. Anh cười méo: “Chắc cái khớp xin nghỉ phép rồi.” Mấy năm nay, anh dạy lính trẻ rèn thể lực, ai ngờ giờ tới lượt mình bị “kỷ luật cơ thể”. Cái vai thì rít, cái chân thì nặng như đeo đá. Mới 34 tuổi mà khớp làm như đã phục viên.
Từ hồi học ở trường sĩ quan, anh vốn siêng, cái gì cũng làm gương. Dậy sớm hơn lính, chạy xa hơn cả đội. Nhưng ba năm trở lại, nhiệm vụ bàn giấy nhiều, anh ngồi máy tính hàng giờ, ít vận động mà lại nghĩ mình “trâu”. Đến khi hành quân, chân chưa tới đích mà vai đã gửi đơn “xin về”.
Buổi trưa, anh ngồi xoa đầu gối, thằng Hậu lính trẻ thấy liền trêu:
– “Sếp ơi, chắc gối sếp bị tràn dịch rồi!”
– “Mày nói nghe sang quá, chắc chỉ là… gối giận người thôi.”
Câu nói đùa làm cả phòng cười, nhưng đêm về, anh Trung nằm nghĩ: “Lính hư có thể phạt, chứ khớp hư thì biết phạt ai?”
Anh tìm đến Dược sĩ Huân – bạn cũ cùng học ở Học viện Quân y, giờ mở Nhà thuốc Sài Gòn. Huân nhìn anh, cười: “Ông mạnh mẽ với quân nhưng yếu mềm với khớp. Đau vai, đau chân là tín hiệu của gân – cơ – khớp đang kêu cứu, không phải kẻ thù đâu.” Anh Huân chỉ anh mấy bài tập đơn giản mà hiệu quả.
Mỗi sáng, anh Trung đứng vào góc tường, duỗi ngực và cánh tay, hít thở đều, để vai căng ra rồi thả lỏng chậm rãi. Sau đó nằm ngửa, dùng khăn kéo nhẹ bàn chân về phía mình – bài giãn gân kheo giúp bắp chân mềm và máu lưu thông tốt hơn. Anh tập chậm, cẩn thận, vì Dược sĩ dặn: “Chỉ hỗ trợ, đừng cố. Đau tăng là ngưng, ưu tiên đi khám nếu không đỡ.”
Tuần đầu, anh thấy khó chịu, vì người quen mạnh mẽ giờ phải tập nhẹ như… dưỡng sinh. Nhưng rồi anh phát hiện: sau mỗi buổi tập, vai bớt căng, chân nhẹ hơn. Buổi sáng ra sân, không còn tiếng “rốp”, chỉ còn tiếng bước chân đều nhịp. Anh đùa với lính: “Hồi xưa tao rèn tụi bây, giờ tao rèn… chính tao.”
Tháng sau, anh Trung trở lại bài tập thể lực. Chạy xong, anh đứng nhìn đàn em hò reo mà cười. Anh hiểu, cơ thể cũng như một người lính – muốn nó phục tùng, phải biết lắng nghe và chăm sóc.
Anh bảo với đám lính trẻ: “Đừng để tới khi khớp kêu mới lo. Cơ thể mà mệt, đừng coi là yếu – đó là nó đang xin nghỉ phép để hồi phục.”

Mạnh mẽ không phải là không đau, mà là biết dừng lại đúng lúc để còn đi tiếp đường dài.
Nếu bạn hay người thân đang đau mỏi cơ–xương–khớp, bình luận để Dược sĩ Huân tư vấn riêng nhé.
Hoặc ghé Nhà thuốc Sài Gòn – 155 Tô Ký, P. Đông Hưng Thuận, Q12, TP.HCM (giáp Gò Vấp, Tân Bình) – 0906743786.

25/10/2025

Ngâm chân nước muối ấm 5 ngày, cơn đau lưng giảm bất ngờ thế nào? 👇

Mỗi sáng anh Hưng đều khởi động bằng ba động tác: mở laptop, rót cà phê, và cúi đầu nhìn điện thoại. Cổ anh làm việc còn...
24/10/2025

Mỗi sáng anh Hưng đều khởi động bằng ba động tác: mở laptop, rót cà phê, và cúi đầu nhìn điện thoại. Cổ anh làm việc còn nhiều hơn cả… bộ não. Đến khi cơn đau chạy dọc vai gáy, anh mới thấm: hóa ra “văn phòng hiện đại” không giết người bằng deadline, mà bằng cái ghế xoay.
Ba mươi lăm tuổi, anh Hưng là nhân viên văn phòng của một công ty logistic. Cả ngày ngồi gõ máy, cổ rụt, vai co, mắt dán vào màn hình như dính keo. Lúc đầu chỉ hơi mỏi, sau thành đau rát, rồi nhức lan xuống vai. Anh uống cà phê nhiều hơn, nhưng đầu vẫn nặng như đeo cục tạ. Có hôm đang họp, anh quay đầu nhìn đồng nghiệp, cổ “khựng” lại – cứng ngắc như robot lỗi chương trình.
“Chắc do gió máy!” – anh nói vu vơ. Đồng nghiệp bật cười: “Gió đâu, gió từ máy lạnh nhà anh thôi!” Anh ngại đi khám, sợ bị dọa “thoát vị đĩa đệm”. Cho tới khi đau quá, anh tìm tới Dược sĩ Huân – bạn cũ đại học, nay mở Nhà thuốc Sài Gòn chuyên cơ xương khớp.
Dược sĩ Huân vừa nhìn tư thế anh là lắc đầu: “Ông làm văn phòng mà ngồi kiểu này là mỏi cổ là phải. Cơ cổ ông đang biểu tình vì bị bắt làm thêm giờ đấy.” Anh Hưng cười gượng: “Thì công việc mà, đâu tránh được.” – “Tránh chứ! Phải tập cho cơ thể mình nghỉ nữa, chứ không là ‘gãy cổ’ theo nghĩa đen.”
Huân hướng dẫn anh bài duỗi ngực và cánh tay vào góc tường. Mỗi sáng, anh đứng quay mặt vào tường, giơ tay lên tạo góc 45 độ, đặt lên tường và nghiêng người vào. Ngực, vai và cánh tay căng nhẹ ra, anh hít sâu, giữ hai phút rồi thả lỏng. Động tác đơn giản mà hiệu quả lạ. Dược sĩ dặn kỹ: “Chỉ tập khi không đau cấp, ngưng nếu nhói, và nên được hướng dẫn trực tiếp.”
Tuần đầu, cổ vẫn đau âm ỉ. Tuần thứ hai, anh thấy nhẹ hẳn. Bữa cà phê sáng nay, anh cười: “Giờ tao quay cổ nghe ‘rốp’ mà mừng, vì nó kêu… nhẹ nhàng hơn.” Đồng nghiệp trêu: “Rồi mai mốt ông mở lớp ‘yoga cổ văn phòng’ đi!”
Anh Hưng nhận ra, cái cổ là đòn gánh cho cả đời lao động trí óc – mà ai cũng quên chăm. Mỗi cú cúi nhìn điện thoại là một lần mình “đè” nó thêm chút nữa.
Người thành công không phải người chịu đựng giỏi, mà là người biết dừng lại trước khi khớp mình kêu cứu.
Nếu bạn hay mỏi cổ vai gáy, hãy bình luận để Dược sĩ Huân tư vấn riêng, hoặc giới thiệu người thân đang đau mỏi cơ–xương–khớp đến Nhà thuốc Sài Gòn – 155 Tô Ký, P. Đông Hưng Thuận, Q12, TP.HCM (giáp Gò Vấp, Tân Bình) – 0906743786.

“Anh Hậu, lưng lại đau hả?” – bà vợ gọi với khi thấy chồng đứng thẳng dậy giữa chừng, tay vẫn cầm cây lăn sơn dở dang.“Ừ...
22/10/2025

“Anh Hậu, lưng lại đau hả?” – bà vợ gọi với khi thấy chồng đứng thẳng dậy giữa chừng, tay vẫn cầm cây lăn sơn dở dang.
“Ừ, chắc nó biểu tình rồi. Sáng giờ cúi nhiều quá.”
Trên bức tường mới quét, màu vàng còn ướt phản chiếu bóng anh – dáng người cần mẫn, nhưng cái lưng đã hơi cong vì năm tháng.
Anh Hậu làm nghề sơn hơn hai mươi năm. Cái nghề vừa nặng, vừa vất, nhưng anh yêu nó như yêu chính màu nắng trên từng lớp tường mình sơn. Anh chỉ mong có sức làm thêm vài năm nữa, để sửa lại mái nhà dột, cho vợ con không còn phải hứng nước mưa vào đêm.
Nhưng dạo này, mỗi lần cúi người lâu, lưng anh lại đau nhói. Đêm nằm, chỉ cần xoay người cũng khiến mồ hôi rịn trán. Có hôm anh phải ngồi ngủ, sợ nằm xuống rồi không ngồi dậy nổi. Thằng nhỏ hỏi: “Ba ơi, sao ba không đi bác sĩ?” – anh cười gượng: “Lưng ba chắc chỉ mỏi thôi, nghỉ vài bữa là đỡ.”
Nhưng “vài bữa” của anh kéo dài tới mấy tháng mà chẳng thấy đỡ chút nào.
Một sáng, khi đang sơn tầng hai căn nhà mới, anh khụy xuống giữa chừng. Cơn đau lưng lan xuống hông, khiến cây lăn sơn rơi khỏi tay. Anh bấu vào lan can, thở hổn hển. Nhìn màu sơn loang trên nền gạch, anh chỉ thấy buồn. “Nếu lưng gãy thật, chắc mình phải bỏ nghề…”
Chiều hôm ấy, có người khách quen ghé qua — Dược sĩ Huân của Nhà thuốc Sài Gòn. Thấy anh Hậu cứ nhăn mặt xoa lưng, Huân cười hiền:
“Anh Hậu à, cái lưng mà không chịu giãn, nó sẽ cứng như ván. Anh thử tập thế này mỗi sáng nhé.”
Huân hướng dẫn anh bài giãn cơ lưng dưới:
Nằm ngửa, kéo hai gối về ngực, giữ 30 giây. Thở chậm, cảm nhận phần lưng dưới được giãn ra. Làm 3 lần, sáng và tối.
“Chừng một tuần là anh thấy khác liền,” Huân nói, “điều quan trọng là phải kiên trì.”
Anh Hậu nghe theo. Ban đầu tập còn vụng, mỗi lần kéo gối là cả người run lên. Nhưng chỉ sau vài ngày, lưng anh bớt cứng, đứng dậy nhẹ hơn. Mỗi sáng, trước khi leo thang, anh đều nằm tập vài phút. Mỗi tối, sau bữa cơm, anh lại trải chiếu ra sàn, vừa tập vừa nghe vợ đọc tin tức.
Một tuần, rồi hai tuần… cơn đau lưng dần tan. Anh lại cầm cây lăn sơn vững vàng, đường sơn phẳng mịn như cũ.
Mùa mưa năm đó, anh hoàn thành căn nhà mơ ước. Bức tường vàng rực lên trong nắng chiều, sáng cả khu xóm nhỏ.
Từ ấy, ai nhắc đến anh Hậu – thợ sơn lành nghề – người ta lại nhớ câu anh hay nói với đám thợ trẻ:
“Làm gì thì làm, nhớ thương cái lưng của mình. Nó mà khoẻ, cả đời mình sẽ thẳng.”
Nếu bạn có người quen bị đau mỏi cơ xương khớp, xin giới thiệu đến Dược sĩ Huân, Nhà thuốc Sài Gòn, 155 Tô Ký (giáp Gò Vấp, giáp Tân Bình) để được tư vấn tận tình.

Sáng nay tôi phát hiện ra bàn tay mình… cầm ly cà phê mà cà phê rung hơn cả sóng biển. Tôi không bị run đâu, chỉ là cái ...
21/10/2025

Sáng nay tôi phát hiện ra bàn tay mình… cầm ly cà phê mà cà phê rung hơn cả sóng biển.
Tôi không bị run đâu, chỉ là cái tay phải sau nhiều năm “cày” bàn phím bỗng phản đối. Nó mỏi, nó đau, nó kêu lách tách mỗi khi rê chuột như đang đánh tín hiệu cầu cứu. Tôi – kỹ sư phần mềm 15 năm kinh nghiệm, chuyên “sửa lỗi” cho hệ thống – giờ lại bị chính “hệ cơ – xương – khớp” của mình báo lỗi.
Ngày trước, tôi có thể gõ code xuyên đêm, vừa làm vừa nghe nhạc, chẳng mảy may than phiền. Nhưng dạo này, chỉ cần ngồi ba tiếng liên tục, vai tôi cứng như robot hết pin. Có hôm đang làm deadline, cánh tay bỗng đau nhói, chuột rơi khỏi bàn. Đồng nghiệp tôi bật cười:
– Chắc chị sắp hết bảo hành rồi đó nha!
Tôi cười gượng, nhưng trong lòng thầm nghĩ: “Ờ thì cũng gần bốn mươi rồi, bảo hành đâu có vô hạn.”
Tối đó, tôi lên mạng tra: “đau cánh tay khi gõ máy tính”. Kết quả hiện ra dài như file log lỗi: nào là viêm gân, thoái hóa cổ, chèn ép dây thần kinh, hội chứng ống cổ tay... Tôi đọc mà thấy rờn rợn. Hóa ra, dân văn phòng tụi tôi không chỉ mỏi đầu, mà mỏi cả thân thể.
Hôm sau tôi ghé Nhà thuốc Sài Gòn trên đường Tô Ký – nơi có Dược sĩ Huân mà mấy chị đồng nghiệp vẫn khen “tư vấn dễ hiểu như nói chuyện với người nhà”. Anh nhìn cánh tay tôi, vừa cười vừa bảo:
– Dân IT mà đau vai tay thì cũng như máy tính lâu ngày không quét rác thôi. Cần chỉnh lại tư thế, nghỉ giải lao giữa giờ, và nhớ tập giãn cơ. Nếu để lâu, dây thần kinh cổ vai dễ bị chèn ép, điều trị sẽ khó hơn.
Nói rồi anh chỉ cho tôi vài bài tập và hướng dẫn cả cách kê bàn làm việc đúng tầm. Giọng anh nhẹ mà chắc, kiểu của người đã gặp hàng trăm ca giống tôi.
Tối đó, tôi làm đúng lời dặn. Đổi ghế, kê lại màn hình ngang tầm mắt, và bắt đầu tập. Ban đầu, tôi lười lắm – mỗi lần đồng hồ báo “đứng dậy vận động”, tôi lại bấm “remind me later”. Nhưng rồi, chỉ sau một tuần, vai tôi bớt đau, cổ xoay nhẹ, cánh tay không còn tê rần.
Trong mấy bài Dược sĩ Huân chỉ, tôi thích nhất là:
“Giãn cơ tứ đầu đùi: Đứng thẳng, dùng tay kéo chân cùng bên về phía đùi, giữ 30 giây, đổi bên.”
Nghe tưởng chẳng liên quan đến tay, nhưng thật ra bài này giúp giãn toàn thân, tăng lưu thông máu, giảm co cứng vùng vai cổ.
Giờ đây, mỗi sáng tôi vẫn pha ly cà phê, nhưng không còn sợ tay run nữa. Tôi cầm chắc ly, nhấp một ngụm, mỉm cười: “Lỗi đã được sửa, bản thân đã được cập nhật.”
Nếu bạn có người thân hay bạn bè bị đau mỏi cơ xương khớp, hãy giới thiệu họ đến Dược sĩ Huân – Nhà thuốc Sài Gòn, 155 Tô Ký (giáp Gò Vấp, giáp Tân Bình) để được tư vấn tận tình.

“Sáng nào tôi cũng giữ xe cho khách, mà thật ra khách đâu biết: cái vai tôi còn phải ‘giữ’ chính nó khỏi rớt ra. Mỗi lần...
20/10/2025

“Sáng nào tôi cũng giữ xe cho khách, mà thật ra khách đâu biết: cái vai tôi còn phải ‘giữ’ chính nó khỏi rớt ra. Mỗi lần giơ tay đưa vé, khớp vai lại rên lên như ai than vãn chuyện cũ.”
Tôi năm nay vừa tròn sáu mươi, làm giữ xe cho quán ăn nhỏ đầu hẻm. Nghề này chẳng có gì to tát, chỉ cần nhớ xe ai gửi, ghi vé cẩn thận, và đừng để con mèo của quán nằm ngủ ngay giữa lối ra vào. Nhưng dạo gần đây, công việc tưởng nhẹ lại thành nặng, chỉ vì cái vai phải phản đối tôi quyết liệt.
Hồi trẻ, tôi làm thợ mộc. Vác ván, đóng bàn, treo tủ – mấy chuyện đó xưa dễ như bỡn. Tôi từng đùa rằng “cây gỗ nào vô tay tôi cũng thành ra cái gì có ích”. Giờ thì khổ, chính cái vai từng làm ra bao thứ hữu dụng lại trở nên... vô dụng.
Buổi sáng, khách dắt xe vô, tôi giơ tay ra nhận vé, vai kêu “rắc” một tiếng. Buổi trưa, trời nắng, tôi định quay người dắt cái xe máy vô chỗ râm – vai lại “rốp rốp” thêm vài cái nữa, nghe như ai gõ muỗng vào ly nước đá. Đêm về, chỉ cần nằm nghiêng là đau lan xuống cánh tay, tê buốt đến tận các ngón.
Ban đầu tôi nghĩ chắc “già rồi thì vậy”, chịu chút đau cũng được. Nhưng càng ngày, mỗi động tác nhỏ cũng hóa ra cực hình. Một lần, con gái tôi ghé quán, thấy tôi vừa giữ xe vừa cau mặt, nó lo:
– Ba đi khám đi, vai kiểu đó coi chừng viêm gân chóp xoay rồi đó.
Tôi cười trừ:
– Cái gì mà xoay xoay, nghe y như đồ nghề mộc hồi xưa.
Nó lắc đầu, hẹn tôi tối chở đi khám thật.
Ra tiệm thuốc, gặp Dược sĩ Huân, ổng nhìn tôi, hỏi vài câu nhẹ nhàng:
– Hồi trước làm nghề nặng hả chú?
– Dạ, mộc gỗ lim, gỗ căm xe không à.
Ổng gật đầu, giảng cho tôi nghe về khớp vai, gân cơ và những chỗ dễ viêm. Rồi chỉ tôi vài cách tập đơn giản, không tốn tiền mà hiệu quả. Tôi nghe xong, thấy ổng nói dễ như đục một lỗ mộng.
Từ hôm đó, tôi chịu khó tập đều. Trong mấy bài, tôi mê nhất là:
“Bài tập cơ vai với dây kháng lực: Cố định dây ngang gối, kéo lên ngang vai, giữ 1–2 giây, lặp 10–12 lần.”
Ngày đầu tập, vai đau như bị ai gõ. Nhưng chỉ vài hôm, tôi thấy nhẹ hơn, tay giơ cao được, cử động không còn rít cứng.
Giờ mỗi lần ai hỏi “chú Bảy còn đau không?”, tôi cười:
– Còn chút, nhưng giờ tôi giữ được cả xe lẫn vai rồi.
Nói xong, tôi giơ tay chào khách – nghe “rắc” một cái, mà thấy vui như tiếng cười của nghề cũ.

Nếu bạn có người thân hay bạn bè bị đau mỏi cơ xương khớp, hãy giới thiệu họ đến Dược sĩ Huân – Nhà thuốc Sài Gòn, 155 Tô Ký (giáp Gò Vấp, giáp Tân Bình) để được tư vấn tận tình.

Address

155 Tô Ký (cạnh ây ATM Techcombank), đông Hưng Thuận, Quận 12
Ho Chi Minh City

Opening Hours

Monday 09:00 - 21:00
Tuesday 09:00 - 21:00
Wednesday 09:00 - 21:00
Thursday 09:00 - 21:00
Friday 09:00 - 21:00
Saturday 09:00 - 21:00
Sunday 09:00 - 21:00

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nhà thuốc Sài Gòn hỗ trợ Cơ Xương Khớp 153 Tô Ký posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share