20/10/2025
“Sáng nào tôi cũng giữ xe cho khách, mà thật ra khách đâu biết: cái vai tôi còn phải ‘giữ’ chính nó khỏi rớt ra. Mỗi lần giơ tay đưa vé, khớp vai lại rên lên như ai than vãn chuyện cũ.”
Tôi năm nay vừa tròn sáu mươi, làm giữ xe cho quán ăn nhỏ đầu hẻm. Nghề này chẳng có gì to tát, chỉ cần nhớ xe ai gửi, ghi vé cẩn thận, và đừng để con mèo của quán nằm ngủ ngay giữa lối ra vào. Nhưng dạo gần đây, công việc tưởng nhẹ lại thành nặng, chỉ vì cái vai phải phản đối tôi quyết liệt.
Hồi trẻ, tôi làm thợ mộc. Vác ván, đóng bàn, treo tủ – mấy chuyện đó xưa dễ như bỡn. Tôi từng đùa rằng “cây gỗ nào vô tay tôi cũng thành ra cái gì có ích”. Giờ thì khổ, chính cái vai từng làm ra bao thứ hữu dụng lại trở nên... vô dụng.
Buổi sáng, khách dắt xe vô, tôi giơ tay ra nhận vé, vai kêu “rắc” một tiếng. Buổi trưa, trời nắng, tôi định quay người dắt cái xe máy vô chỗ râm – vai lại “rốp rốp” thêm vài cái nữa, nghe như ai gõ muỗng vào ly nước đá. Đêm về, chỉ cần nằm nghiêng là đau lan xuống cánh tay, tê buốt đến tận các ngón.
Ban đầu tôi nghĩ chắc “già rồi thì vậy”, chịu chút đau cũng được. Nhưng càng ngày, mỗi động tác nhỏ cũng hóa ra cực hình. Một lần, con gái tôi ghé quán, thấy tôi vừa giữ xe vừa cau mặt, nó lo:
– Ba đi khám đi, vai kiểu đó coi chừng viêm gân chóp xoay rồi đó.
Tôi cười trừ:
– Cái gì mà xoay xoay, nghe y như đồ nghề mộc hồi xưa.
Nó lắc đầu, hẹn tôi tối chở đi khám thật.
Ra tiệm thuốc, gặp Dược sĩ Huân, ổng nhìn tôi, hỏi vài câu nhẹ nhàng:
– Hồi trước làm nghề nặng hả chú?
– Dạ, mộc gỗ lim, gỗ căm xe không à.
Ổng gật đầu, giảng cho tôi nghe về khớp vai, gân cơ và những chỗ dễ viêm. Rồi chỉ tôi vài cách tập đơn giản, không tốn tiền mà hiệu quả. Tôi nghe xong, thấy ổng nói dễ như đục một lỗ mộng.
Từ hôm đó, tôi chịu khó tập đều. Trong mấy bài, tôi mê nhất là:
“Bài tập cơ vai với dây kháng lực: Cố định dây ngang gối, kéo lên ngang vai, giữ 1–2 giây, lặp 10–12 lần.”
Ngày đầu tập, vai đau như bị ai gõ. Nhưng chỉ vài hôm, tôi thấy nhẹ hơn, tay giơ cao được, cử động không còn rít cứng.
Giờ mỗi lần ai hỏi “chú Bảy còn đau không?”, tôi cười:
– Còn chút, nhưng giờ tôi giữ được cả xe lẫn vai rồi.
Nói xong, tôi giơ tay chào khách – nghe “rắc” một cái, mà thấy vui như tiếng cười của nghề cũ.
Nếu bạn có người thân hay bạn bè bị đau mỏi cơ xương khớp, hãy giới thiệu họ đến Dược sĩ Huân – Nhà thuốc Sài Gòn, 155 Tô Ký (giáp Gò Vấp, giáp Tân Bình) để được tư vấn tận tình.