27/02/2026
NHỮNG ĐIỀU CHƯA ĐỦ
Tôi dự định sẽ viết một điều gì đó thật hay như một món quà tặng cho các bác sỹ Phòng khám Bác sỹ Em Bé nhân ngày đặc biệt – Ngày thầy thuốc Việt Nam. Nhưng rồi tôi cứ mãi loay hoay, không phải vì bận mà là có một điều gì đó chưa đủ để đến lúc hoàn thành. Và cho tới hôm nay, tôi đã tìm ra cách để nói lên sự chưa đủ đó, đó là viết ra vừa đủ, đúng như mọi việc đang là…
Tôi đang trải qua một thời kỳ quan sát giống như trước khi tôi tìm ra cho mình bút danh Mẹ Cừu trên trang Bác sỹ Em Bé – Nhi khoa. Tham gia vào nhánh sản, tôi đứng trước một bài toán mới nơi những kinh nghiệm làm mẹ hai con của tôi là chưa đủ. Vì trong lĩnh vực sản, tôi là một phụ nữ may mắn, tôi có thai tự nhiên, tôi chưa bao giờ phải đối diện với vấn đề sản khoa phức tạp, vậy nên chuyện bắt nhịp tâm lý chưa bao giờ là dễ dàng.
Nhưng cũng trong thời gian “chưa dám nói vì chưa hiểu nhiều” ấy tôi nhìn thấy các bác sỹ trẻ của nhánh sản đang tiến lên mỗi ngày. Dù là bác sỹ chuyên môn cao, các em vẫn nhỏ tuổi hơn tôi, tôi có sự tôn trọng nghề nghiệp của các em nhưng tôi cũng đủ kinh nghiệm để biết rằng các em vẫn còn một chặng đường rất xa rất vất vả để làm ra chính mình.
Như tôi đã trao đổi với bác sỹ Tiến vào một chiều cuối năm – phải mất ít nhất một năm mới hiểu được chuyện này là chuyện gì.
Như tôi đã hướng dẫn cho bác sỹ Yến – rằng hãy bắt đầu chia sẻ với những góc nhỏ nơi phòng khám và công việc thường ngày của em.
Như cách tôi đã kêu gọi mọi người hãy bắt đầu bằng chính những điều chưa trọn vẹn của cuộc sống, một đêm trực, một ca bệnh, một vấn đề chưa giải…
Hãy đi vào những chi tiết chưa trọn vẹn.
Và tôi nhìn thấy được ở đội ngũ sản một sự khiêm cung của những người “biết luật” nhưng cũng đủ hứng khởi và tự tin trong “nghề của mình”. Mỗi một thông tin các bác sỹ gửi đến team, mỗi một sự giao tiếp, dù tôi không nói ra nhưng tôi hiểu các em đang cần mẫn từng chút một với một cái nghề mà ở độ tuổi của các em còn rất khó để vẹn tròn.
Vì các em còn rất trẻ. Tôi cứ phân vân mãi chuyện mình ở vai nào trong câu chuyện sản khoa của phòng khám. Vai một người có kinh nghiệm hay là vai của một người hỗ trợ công tác truyền thông? Cả hai vị trí ấy tôi thấy vẫn còn điều gì đó chưa đủ đối với mình, đối với các em bác sỹ trẻ. Và mãi đến hôm nay, khi ngày thầy thuốc đến gần, khi đọc rất rất nhiều bài viết trên mạng về nghề, tôi mới hiểu vai trò của mình thật ra rất đơn giản. Đó là có mặt. Lắng nghe và chứng kiến những gì các em đang làm, đang cảm, giữ niềm tin rằng đến một ngày tất cả điều đó sẽ tượng hình.
Như hành trình của một bà mẹ IVF
Như một bào thai 9 tháng 10 ngày
Tôi tin vào tính thời điểm, và tôi cũng tin may mắn chỉ đến với những người đã bền bỉ và lặng thầm với vấn đề của họ.
Và tôi biết, tôi sẽ cần phải lắng nghe thật nhiều, quan sát cách các em làm việc và ủng hộ tinh thần đó. Chúng tôi đều còn trẻ, trẻ trong đời sống cá nhân và trẻ trong nghề nghiệp. Và thời gian vừa là một thách thức vừa là một món quà đối với chúng tôi.
Nhân ngày Thầy thuốc Việt Nam, một danh xưng đã thành biểu tượng, là một người chị tôi chúc các em luôn giữ được niềm vui hồn nhiên giữa một nghề nghiệp cần sự tỉnh táo, giữ được sự vô tư giữa vô vàn trách nhiệm và giữ được tinh thần bền bỉ giữa những lần thất bại. Để rồi dù chưa rực rỡ, tôi đã nhìn thấy ánh sáng từ mỗi em đang rạng lên, từ từ nhưng chắc chắn…
Mẹ Cừu