24/10/2025
Sáng nào cũng vậy, tôi thức dậy cùng tiếng quét sân của ông hàng xóm. Trời còn mờ sương, bàn tay tôi run run khi cầm cây chổi, rác thì ít mà rớt chổi hoài. Mấy ngón tay tê cứng, không nghe lời như hồi còn trẻ. Ờ, tới tuổi năm mươi, có lẽ người ta không chỉ sợ tóc bạc, mà còn sợ bàn tay mình yếu đi, chẳng nắm giữ nổi cái muỗng hay tấm lòng ai.
Cả đời tôi quen với chuyện làm, làm quên mệt. Từ sáng đến trưa, hết lau nhà lại xắt rau, nấu cơm, dọn dẹp. Mỗi khi bàn tay nhói lên, tôi lại nghĩ chắc do rửa nước lạnh nhiều quá, mai đỡ. Nhưng bữa nay khác, cơn tê lan tới cổ tay, ngón cái cứng đơ, cầm chén cơm mà rớt cái bạch. Ông nhà tôi ngó qua, cằn nhằn:
– Bà làm chi dữ, nghỉ chút đi.
Tôi cười cho qua, chớ nghỉ cũng đâu yên. Ngồi xuống, tay lại tê, như có con kiến bò hoài trong da thịt.
Buổi chiều, trời sụp nắng, tôi ra trước nhà tưới hàng bông. Tay cầm cái vòi mà nước bắn lung tung, mấy ngón không còn khéo như trước. Tự dưng thấy tủi. Hồi còn làm may cho xưởng nhỏ, tôi khâu nhanh, đường kim chạy thẳng như người lính diễu binh. Giờ nhìn đôi tay nhăn, tôi thở dài – chắc tụi nó già trước mình rồi.
Tối đó, con gái về, thấy tôi xoa tay hoài bèn nói:
– Má, coi chừng bị hội chứng ống cổ tay đó. Bạn con bị y chang, tê rồi yếu luôn.
– Ờ, nghe tên thấy sợ ghê.
– Không sao đâu, má. Mai con chở má ghé Nhà thuốc Sài Gòn gặp Dược sĩ Huân, ổng chuyên vụ này lắm. Bạn con điều trị bên đó, giờ hết tê, tay làm bếp khỏe re.
Nó nói rồi làm mẫu cho tôi coi: duỗi thẳng cánh tay ra, gập cổ tay như ra hiệu “dừng lại”, tay kia kéo nhẹ lòng bàn tay về phía mình, giữ mười lăm giây, rồi thả. Tôi làm theo, thấy chỗ tê dịu đi. Cảm giác như máu chảy đều lại, tay ấm hơn, lòng cũng ấm.
Sáng hôm sau, con chở tôi tới Nhà thuốc Sài Gòn. Dược sĩ Huân nhìn bàn tay, hỏi cẩn thận từng chút: “Bác có hay rửa chén nước lạnh không? Có cầm dao lâu, hay thức khuya nhiều không?”. Giọng ổng nhẹ, dễ nghe như gió ngoài đồng. Ổng bảo tôi về tập duỗi cổ tay, ngâm nước ấm buổi tối, thay đổi cách làm việc, rồi kê thêm ít thuốc vitamin B hỗ trợ thần kinh. “Mình đừng ráng quá, bàn tay cũng cần nghỉ,” ổng cười hiền.
Chiều về, tôi ngồi trước hiên, nhìn đôi tay cũ kỹ mà thấy thương. Cái tê như bớt, lòng cũng bớt nặng. Ông nhà tôi hỏi:
– Dược sĩ Huân nói sao?
– Ổng nói, bàn tay cũng như con người, làm hoài không nghỉ thì mỏi, mà mỏi rồi thì phải thương lại.
Tôi cười, nghe ấm lòng như có người chở che giữa hoàng hôn.
Nếu bạn biết ai đang đau mỏi cơ xương khớp, xin giới thiệu cho Dược sĩ Huân – Nhà thuốc Sài Gòn– 155 Tô Ký, P. Đông Hưng Thuận, Q12, TP.HCM (giáp Gò Vấp, Tân Bình) – 0906743786.