Bệnh viện Sức khỏe tâm thần Hưng Yên

Bệnh viện Sức khỏe tâm thần Hưng Yên Chức năng chính : Chăm sóc sức khỏe tâm thần cho nhân dân trong địa bản tỉnh Hưng Yên và các vùng lân cận.

🏥 CUỘC THI VIẾT TÔN VINH HÌNH ẢNH NGƯỜI ĐIỀU DƯỠNG CHÀO MỪNG NGÀY QUỐC TẾ ĐIỀU DƯỠNG 12/5 💙❤️ Để ủng hộ cho thí sinh và ...
07/05/2026

🏥 CUỘC THI VIẾT TÔN VINH HÌNH ẢNH NGƯỜI ĐIỀU DƯỠNG CHÀO MỪNG NGÀY QUỐC TẾ ĐIỀU DƯỠNG 12/5 💙
❤️ Để ủng hộ cho thí sinh và lan tỏa yêu thương, bạn hãy 👉LIKE 👍/ SHARE 🔄 tại bài đăng gốc này👇
📝 [BÀI DỰ THI SỐ 05]: “Từ trái tim đến trái tim”
👩‍⚕️ Tác giả: TRẦN THỊ QUẾ - Phòng Chỉ Đạo Tuyến - Bệnh viện Sức Khỏe tâm thần Hưng Yên
✍️ Phòng Chỉ đạo tuyến được thành lập từ năm 2015. Từ đó đến nay, những chuyến đi về cộng đồng khám bệnh, hỗ trợ nhân dân tại các trạm y tế đã trở thành một phần ký ức không thể nào quên. 🚑 Mỗi năm, suốt nhiều tháng liền, chúng tôi lại cùng nhau rong ruổi trên khắp các nẻo đường, tìm đến từng xã, từng trạm, từng bệnh nhân còn gặp nhiều khó khăn trong việc tiếp cận các dịch vụ y tế chuyên sâu. Có những ngày trời nắng như đổ lửa, cũng có những ngày mưa gió đường trơn, hành trình về cơ sở trở nên vất vả hơn rất nhiều. Sáu tháng đi tuyến là sáu tháng, anh chị em chúng tôi mang theo hồ sơ bệnh án📂, cùng tinh thần trách nhiệm của người thầy thuốc để đến gần hơn với nhân dân. Mệt là điều không tránh khỏi. Có lúc ai cũng thấm mỏi sau những chặng đường dài, sau những buổi khám liên tục cho rất nhiều bệnh nhân. Thế nhưng, chỉ cần nhìn thấy ánh mắt chờ đợi, ngóng trông của người bệnh và gia đình họ, chúng tôi lại như được tiếp thêm năng lượng. Những ánh mắt ấy vừa có sự lo âu, vừa có hy vọng, vừa là lời nhắc nhở thầm lặng rằng công việc của mình thật sự có ý nghĩa. Bệnh nhân mà chúng tôi tìm đến phần lớn là những người mắc bệnh động kinh, tâm thần phân liệt và các rối loạn tâm thần khác. Họ là những con người chịu nhiều thiệt thòi, không chỉ bởi bệnh tật mà còn bởi định kiến của gia đình và xã hội. Có người bị xem là gánh nặng, có người sống lặng lẽ trong căn nhà nhỏ, ít được giao tiếp, ít được quan tâm đúng cách. Nhiều gia đình vì hoàn cảnh khó khăn, vì thiếu hiểu biết hoặc vì khoảng cách địa lý mà chưa thể đưa người thân đến bệnh viện khám và điều trị thường xuyên.🤝 Chính vì vậy, mỗi chuyến đi của chúng tôi không đơn thuần là một buổi khám bệnh mà còn là một lần sẻ chia, tư vấn, động viên để người bệnh và gia đình có thêm niềm tin.
Khi chứng kiến những hoàn cảnh khó khăn của bệnh nhân, chúng tôi càng hiểu rằng người bệnh tâm thần rất cần được yêu thương, chăm sóc và điều trị lâu dài. Có những bệnh nhân sau một thời gian được quản lý, theo dõi và dùng thuốc đều đặn đã ổn định hơn, biết phụ giúp gia đình, biết trò chuyện, biết mỉm cười😊. Những thay đổi tưởng chừng nhỏ bé ấy lại là niềm vui lớn lao đối với chúng tôi. Trong thời đại ngày nay, khi sức khỏe tâm thần ngày càng được xã hội quan tâm, chúng tôi càng nhận thấy trách nhiệm của mình lớn hơn. Không phải gia đình nào cũng đủ kiến thức để chăm sóc người bệnh đúng cách. Vì vậy, chúng tôi mong muốn mang một “ngọn lửa nhỏ” từ trái tim mình trao đến những bệnh nhân còn khó khăn, những người chưa tiếp cận được với các dịch vụ y tế cao hơn. Ngọn lửa ấy là sự tận tụy, là tinh thần trách nhiệm, là lời động viên chân thành để họ không cảm thấy bị bỏ lại phía sau. Điều làm chúng tôi tự hào không phải là những điều lớn lao, mà là việc mỗi ngày được góp một phần nhỏ bé giúp người bệnh ổn định hơn, giúp gia đình họ bớt đi nỗi lo, giúp cộng đồng hiểu hơn về sức khỏe tâm thần.👩‍⚕️ Nghề y nói chung và công việc chăm sóc người bệnh tâm thần nói riêng luôn có những khó khăn, thử thách riêng. Nhưng chính những chuyến đi, những câu chuyện đời thường, những ánh mắt biết ơn và những nụ cười hiếm hoi của người bệnh đã giúp chúng tôi thêm yêu nghề, thêm tin vào con đường mà mình đã chọn. Với chúng tôi, hành trình của Phòng Chỉ Đạo Tuyến không chỉ là hành trình mang y tế về cơ sở, mà còn là hành trình kết nối yêu thương. Từ trái tim của người thầy thuốc, chúng tôi mong có thể chạm đến trái tim của người bệnh, để họ được chăm sóc, được sẻ chia và được sống với nhiều hy vọng hơn.💖



💙

🏥 CUỘC THI VIẾT TÔN VINH HÌNH ẢNH NGƯỜI ĐIỀU DƯỠNG CHÀO MỪNG NGÀY QUỐC TẾ ĐIỀU DƯỠNG 12/5 💙❤️ Để ủng hộ cho thí sinh và ...
07/05/2026

🏥 CUỘC THI VIẾT TÔN VINH HÌNH ẢNH NGƯỜI ĐIỀU DƯỠNG CHÀO MỪNG NGÀY QUỐC TẾ ĐIỀU DƯỠNG 12/5 💙
❤️ Để ủng hộ cho thí sinh và lan tỏa yêu thương, bạn hãy 👉LIKE 👍/ SHARE 🔄 tại bài đăng gốc này👇
📝 [BÀI DỰ THI SỐ 12]: “Từ trái tim đến trái tim”
👩‍⚕️ Tác giả: Nguyễn Thị Huyền Trang - Phòng Kế Hoạch Tổng Hợp - Bệnh viện Sức Khỏe tâm thần Hưng Yên
✍️ Có những hình ảnh trong nghề, chỉ cần nhìn một lần… là đủ để nhớ cả đời.
Bệnh viện của chúng tôi không ồn ào. Những dãy nhà thấp, những hành lang dài, những hàng cây xanh đứng lặng trong gió. Nơi đây không chỉ là nơi điều trị bệnh, mà còn chứng kiến rất nhiều mảnh đời mang theo bao tổn thương, thiếu thốn và cô đơn.
🌿Giữa không gian ấy, có một hình ảnh khiến tất cả tôi vẫn phải lặng đi mỗi lần nhìn thấy.
Đó là hình ảnh một người mẹ gầy gò, lưng đã còng, chậm rãi đạp chiếc xe đạp cũ vào viện thăm con. Chiếc xe đã cũ đến mức tưởng chỉ cần thêm một đoạn đường nữa thôi là không thể đi tiếp. Trên ghi-đông là một chiếc túi vải bạc màu được buộc cẩn thận. Bên trong chỉ có vài quả chuối, một nắm xôi, đôi khi là ít bánh khô. Những thứ ấy thật giản dị, nhưng với những người bệnh đã quen với thiếu thốn, đó là sự chắt chiu, là minh chứng rằng họ vẫn còn có người chờ, người thương, người không bỏ họ lại phía sau.
Bà là mẹ của anh T, một bệnh nhân điều trị dài ngày tại viện. Chồng bà mất sớm, một mình bà nuôi con, rồi cũng một mình đi qua gần hết cuộc đời chỉ để giữ lại người con đang dần lạc mất trong bệnh tật.
Mỗi lần vào thăm, bà không nói nhiều, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên giường bệnh, khẽ gọi: “Con ăn đi… mẹ mang cho…”.
Một buổi chiều, anh T lên cơn kích động mạnh. Chúng tôi nhanh chóng có mặt: người tiếp cận và trấn an người bệnh, người đảm bảo an toàn xung quanh, người hỗ trợ đưa bà ra vị trí an toàn, người theo dõi sát diễn biến để phối hợp cùng bác sĩ xử trí kịp thời.
Trong khoảnh khắc ấy, người điều dưỡng phải vừa bình tĩnh, vừa dứt khoát, vừa nhân ái. Bởi trước mặt chúng tôi không chỉ là một cơn kích động cần kiểm soát, mà là một con người đang đau khổ trong bệnh tật; phía sau người bệnh ấy còn là một người mẹ già đang run rẩy gọi con: “Con ơi… mẹ đây mà…”.
Chúng tôi hiểu rằng nhiệm vụ của mình không dừng lại ở việc giúp người bệnh qua cơn nguy hiểm. Chúng tôi còn phải giúp người nhà hiểu, bớt sợ hãi, bớt tủi thân và tiếp tục tin tưởng vào quá trình điều trị🌱.
Vài ngày sau, anh T tiến triển tốt hơn. Ánh mắt anh dần có hồn, lời nói cũng rõ ràng hơn. Anh khẽ gọi: “Mẹ…”.
Bà bật khóc.
Khoảnh khắc ấy, tôi không thể nào quên. Bởi trong tiếng gọi rất khẽ ấy, có sự trở về của một người con. Trong giọt nước mắt của người mẹ, có cả một hành trình chờ đợi, chịu đựng và yêu thương. Còn với chúng tôi, đó là niềm hạnh phúc âm thầm khi được chứng kiến một chuyển biến nhỏ, một ánh mắt bình yên hơn, một câu nói rõ ràng hơn💙.
👩‍⚕️ Làm nghề điều dưỡng tại Bệnh viện Sức khỏe Tâm thần Hưng Yên, chúng tôi hiểu rằng công việc của mình không chỉ là thực hiện y lệnh hay chăm sóc bệnh nhân mà còn chia sẻ những nỗi đau, chứng kiến những mảnh đời và góp phần tạo nên những phép màu nhỏ bằng sự kiên trì và tình thương.
Chúng tôi là cầu nối giữa bác sĩ, bệnh nhân và gia đình; là người giải thích, động viên, sẻ chia để người nhà thêm vững tin trong hành trình điều trị. Có những việc làm rất nhỏ: giúp người bệnh ăn một bữa cơm, thay một bộ quần áo sạch, nhắc uống thuốc đúng giờ, hay ở lại bên người bệnh lúc đang hoang mang. Chúng tôi không phải là người làm nên tất cả. Nhưng chúng tôi ở đó để giữ cho một người bệnh không bị bỏ lại, để một người mẹ không phải một mình, và để một sợi dây yêu thương không bị đứt đoạn. Bởi chúng tôi tin rằng thuốc có thể chữa lành bệnh tật nhưng tình thương mới là điều giúp con người thêm nghị lực vượt qua những tháng ngày khó khăn.
✨ Và đó chính là hành trình đẹp đẽ của nghề điều dưỡng: “Đi từ trái tim để chạm tới trái tim”.❤️



💙

🏥 CUỘC THI VIẾT TÔN VINH HÌNH ẢNH NGƯỜI ĐIỀU DƯỠNG CHÀO MỪNG NGÀY QUỐC TẾ ĐIỀU DƯỠNG 12/5 💙❤️ Để ủng hộ cho thí sinh và ...
07/05/2026

🏥 CUỘC THI VIẾT TÔN VINH HÌNH ẢNH NGƯỜI ĐIỀU DƯỠNG CHÀO MỪNG NGÀY QUỐC TẾ ĐIỀU DƯỠNG 12/5 💙
❤️ Để ủng hộ cho thí sinh và lan tỏa yêu thương, bạn hãy 👉LIKE 👍/ SHARE 🔄 tại bài đăng gốc này👇
📝 [BÀI DỰ THI SỐ 17]: “Từ trái tim đến trái tim”
👩‍⚕️ Tác giả: Đào Thị Lệ Quyên - Khoa Cai nghiện tự nguyện & Phục hồi chức năng - Bệnh viện Sức Khỏe tâm thần Hưng Yên
✍️ Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình làm nông nghiệp thuộc xã Song Mai, Kim Động. Có lẽ ở cái độ tuổi của tôi ngày đó ở quê ít ai hiểu được công việc của người điều dưỡng là làm gì? Nên khi lựa chọn ngành học tôi cũng lựa chọn một cách tự nhiên mà không hề suy nghĩ trăn trở. Đến khi đi học rồi tôi mới biết công việc cụ thể của người điều dưỡng là gì.
🏥 Năm 2006 tôi đã học xong và tốt nghiệp, tôi đã cùng mẹ mang hồ sơ đi xin việc tại Bệnh viện Sức khỏe Tâm thần Hưng Yên. Vì bệnh viện nằm trên địa bàn của xã nhà nên tôi đã chọn nơi đây để gắn bó. Rồi tôi đã may mắn trúng tuyển vào bệnh viện năm 2007, đây là một niềm vui rất lớn đối với tôi và gia đình💙.
Nhiều người hỏi tôi: “Làm điều dưỡng tâm thần có sợ không”?
Tôi mỉm cười “Có chứ”. Nhưng nỗi sợ không lớn bằng sự thấu hiểu.
Mỗi ngày làm việc của tôi đều tràn đầy cung bậc cảm xúc: bệnh nhân hưng cảm vui vẻ, bệnh nhân trầm cảm buồn bã … Những ánh mắt vô định, những tiếng cười không rõ lý do, hay những lời nói rời rạc, tất cả tạo nên một “bản hòa âm” rất riêng của bệnh nhân tâm thần.
Tôi nhớ như in một ca trực đêm của tôi khi mới đi làm gặp một bệnh nhân tên là Đỗ Văn K sinh năm 1975 quê ở xã Hồng Tiến, huyện Khoái Châu cũ, trong cơn “sảng rượu”, anh vật vã không ngủ được, vã mồ hôi, sốt nhẹ, tay chân run, miệng nói lảm nhảm, thậm chí tiểu tiện vô thức ra quần áo. Vợ bệnh nhân rất lo lắng, tôi đã giải thích và động viên để chị yên tâm, tôi đã kết hợp cùng chị lấy nước ấm để lau mồ hôi và thay quần áo cho anh. Sau khi được tiêm thuốc anh đã ngủ, sáng tỉnh dậy được nghe kể lại, anh đã ngại ngùng và cảm ơn tôi đã vất vả đêm hôm chăm sóc anh. Chỉ một câu nói thôi mà khiến mọi mỏi mệt trong tôi đều tan biến.🌱
Làm điều dưỡng tâm thần có những lúc tôi phải đối mặt với những tình huống không lường trước được, những khó khăn, và áp lực công việc. Có người nhìn vào sẽ nghĩ: “chỉ là cho uống thuốc, theo dõi bệnh nhân thôi mà”. Nhưng họ đâu biết đằng sau đó là cả một quá trình quan sát tinh tế, và những đêm không ngủ…
Đặc biệt, có những bệnh nhân có hoàn cảnh khó khăn, không có người thân chăm nuôi, không nơi nương tựa. Khi đó, bệnh viện trở thành “ngôi nhà” duy nhất của họ. Chúng tôi những người điều dưỡng lại trở thành người thân giúp họ cắt tóc, cạo râu, cắt móng tay, móng chân, đôn đốc họ vệ sinh…🏠
Vậy là mười chín năm trôi qua tôi đã gắn bó với công việc của người điều dưỡng. Trải qua biết bao nhiêu thử thách, nhưng cũng tràn ngập khoảnh khắc đáng nhớ những niềm vui giản dị mà sâu lắng. Đôi khi còn bị tổn thương bởi những cảm xúc giận dữ của bệnh nhân. Nhưng giữa tất cả những khó khăn đó tôi vẫn luôn cố gắng tiếp tục bước đi trên con đường mình đã chọn.
“Từ trái tim đến trái tim” không chỉ là chủ đề của cuộc thi mà còn là phương châm làm nghề. Đó là sự trao đi lòng nhân ái, sự kiên nhẫn và cảm thông để đổi lại những thay đổi nhỏ bé nhưng ý nghĩa .
Để luôn giữ vững được niềm đam mê và tình yêu nghề, ngoài sự nỗ lực cố gắng của bản thân. Tôi xin được cảm ơn ban lãnh đạo bệnh viện đã luôn quan tâm tạo điều kiện giúp đỡ. Xin được cảm ơn các đồng nghiệp đã luôn hỗ trợ giúp đỡ tôi để tôi luôn hoàn thành tốt, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.
💐 Nhân dịp ngày Quốc tế Điều dưỡng. Tôi xin gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến các đồng nghiệp là điều dưỡng. Dù chúng ta đang công tác ở vị trí nào thì hãy nỗ lực để cống hiến hết mình cho sự nghiệp chăm sóc và bảo vệ sức khỏe Nhân dân.💖



💙

🏥 CUỘC THI VIẾT TÔN VINH HÌNH ẢNH NGƯỜI ĐIỀU DƯỠNG CHÀO MỪNG NGÀY QUỐC TẾ ĐIỀU DƯỠNG 12/5 ❤️❤️ Để ủng hộ cho thí sinh và...
07/05/2026

🏥 CUỘC THI VIẾT TÔN VINH HÌNH ẢNH NGƯỜI ĐIỀU DƯỠNG CHÀO MỪNG NGÀY QUỐC TẾ ĐIỀU DƯỠNG 12/5 ❤️
❤️ Để ủng hộ cho thí sinh và lan tỏa yêu thương, bạn hãy 👉LIKE 👍/ SHARE 🔄 tại bài đăng gốc này👇
📝 [BÀI DỰ THI SỐ 04]: Người điều dưỡng và hành trình chạm “Ca bệnh đặc biệt”
👩‍⚕️ Tác giả: Nguyễn Thị Chi - Khoa khám bệnh.CLS - Bệnh Viện Sức Khỏe Tâm Thần Hưng Yên
✍️ Trong hành trình làm nghề điều dưỡng, có những bệnh nhân chỉ lướt qua, nhưng cũng có những người để lại dấu ấn rất sâu trong lòng người chăm sóc. Cô gái trẻ ấy là một trường hợp như vậy. Ngày đầu nhập viện, em khiến cả khoa lo lắng bởi những cơn kích động liên tục: chạy khắp hành lang, nói cười vô thức, ánh mắt vô định và gần như mất kiểm soát hành vi. Lời nói rời rạc, tâm trạng thất thường khiến việc tiếp cận em vô cùng khó khăn; chỉ một cử chỉ mạnh hay một lời nói lớn cũng có thể khiến em phản ứng dữ dội hơn.
📄 Khi xem hồ sơ bệnh án, tôi càng xót xa hơn khi biết em được chẩn đoán tâm thần phân liệt và đang mang thai ở những tháng đầu. Việc chăm sóc lúc này không chỉ dành cho một bệnh nhân mà còn là bảo vệ cả một sinh linh bé nhỏ chưa chào đời.
Những ngày đầu điều trị đầy thử thách. Em không hợp tác, thường né tránh mọi người, đôi khi gọi tên một người không tồn tại. Nhưng giữa những cơn rối loạn ấy vẫn xuất hiện những khoảnh khắc lặng yên khiến tôi xúc động: em đặt tay lên bụng như một phản xạ tự nhiên của người mẹ. Điều đó cho thấy dù tâm trí đang hỗn loạn, tình mẫu tử trong em vẫn hiện hữu thiêng liêng và bản năng.
Bằng sự kiên nhẫn, tôi và bác sĩ luôn âm thầm đồng hành cùng em mỗi ngày: theo dõi sát sao, hỗ trợ thuốc men, nhẹ nhàng trò chuyện và tạo cảm giác an toàn. Sự thay đổi không đến ngay lập tức nhưng từng chút một, em dần ổn định hơn. Em bớt kích động, ánh mắt có điểm dừng và bắt đầu giao tiếp trở lại.
Một buổi chiều yên tĩnh, em khẽ gọi: “Chị ơi!”. Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự tỉnh táo trong ánh mắt em. Em nói rất chậm nhưng rõ ràng:
“Người ta bỏ em rồi…”
Câu nói ấy khiến tôi nghẹn lòng.
Em kể về người yêu, về những dự định tương lai đã từng rất đẹp. Nhưng khi em phát bệnh, người từng hứa gắn bó đã âm thầm rời đi. Câu nói: “Em có em bé… mà họ cũng không cần” được thốt ra bình thản đến đau lòng.
Không biết phải an ủi thế nào, tôi chỉ lặng lẽ ngồi cạnh, nắm lấy bàn tay và động viên: “Em vẫn còn em bé, còn mẹ ở bên. Điều quan trọng nhất bây giờ là em phải khỏe lại.” Dù im lặng rất lâu, nhưng có lẽ em đã cảm nhận được sự sẻ chia chân thành ấy.
Sau đó, tôi gặp mẹ em – một người phụ nữ luôn ngồi lặng lẽ ngoài hành lang bệnh viện với ánh mắt đầy lo âu và mệt mỏi. Bà tâm sự rằng từ khi con gái bị từ hôn, bà không dám nhắc lại chuyện cũ vì sợ con đau lòng thêm. Điều bà mong nhất chỉ là con gái ổn định và sinh con an toàn.
💙Hình ảnh người mẹ già âm thầm gánh vác tất cả khiến tôi càng thấm thía nỗi đau phía sau căn bệnh tâm thần. Một cô gái trẻ vừa chống chọi bệnh tật, vừa chịu tổn thương tình cảm, lại mang thai trong cô đơn – tất cả mong manh đến mức chỉ một biến cố nhỏ cũng có thể khiến họ gục ngã.
Sau ca bệnh ấy, tôi hiểu rằng nghề điều dưỡng không chỉ là chăm sóc sức khỏe cho bệnh nhân mà còn là lắng nghe, thấu cảm và ở bên họ trong những ngày yếu đuối nhất. Có những nỗi đau y học không thể chữa lành hoàn toàn, nhưng sự kiên nhẫn và tử tế vẫn có thể giữ lại hy vọng cho một con người. Và tôi không thể thay đổi số phận của bệnh nhân, nhưng tôi có thể chọn cách dịu dàng đồng hành cùng họ. Đôi khi, chỉ một cái nắm tay, một lời động viên hay sự hiện diện lặng thầm cũng đủ trở thành ánh sáng nhỏ trong những ngày giông bão.💖



💙

CUỘC THI VIẾT TÔN VINH HÌNH ẢNH NGƯỜI ĐIỀU DƯỠNG CHÀO MỪNG NGÀY QUỐC TẾ ĐIỀU DƯỠNG 12/5 💙❤️ Để ủng hộ cho thí sinh và la...
07/05/2026

CUỘC THI VIẾT TÔN VINH HÌNH ẢNH NGƯỜI ĐIỀU DƯỠNG CHÀO MỪNG NGÀY QUỐC TẾ ĐIỀU DƯỠNG 12/5 💙
❤️ Để ủng hộ cho thí sinh và lan tỏa yêu thương, bạn hãy 👉LIKE 👍/ SHARE 🔄 tại bài đăng gốc này👇
📝 [BÀI DỰ THI SỐ 02] “Những khó khăn, thử thách khi làm việc tại Bệnh viện Sức khỏe tâm thần Hưng Yên”
👩‍⚕️ Tác giả: Đỗ Thị Khánh Hòa - Khoa Dinh Dưỡng - Bệnh Viện Sức Khỏe Tâm Thần Hưng Yên
✍️ Làm việc tại Bệnh viện Sức khỏe Tâm thần là một công việc đặc biệt và cũng đầy khó khăn, thử thách. Khác với những bệnh viện điều trị các bệnh lý thông thường, nơi đây tập trung chăm sóc và điều trị cho những người bệnh gặp vấn đề về tâm lý, tâm thần và cảm xúc. 🧠💙
Vì vậy, các Bác sĩ, Điều dưỡng và nhân viên Y tế không chỉ cần kiến thức chuyên môn mà còn phải có sự kiên nhẫn, lòng cảm thông và tinh thần vững vàng.
Khó khăn lớn nhất khi làm việc tại Bệnh viện tâm thần là áp lực tâm lý rất nặng nề. Người bệnh có thể thay đổi cảm xúc thất thường, mất kiểm soát hành vi hoặc không nhận thức rõ được hành động của mình. Có những bệnh nhân trở nên kích động, la hét, đập phá đồ đạc hoặc có hành vi gây nguy hiểm cho bản thân và những người xung quanh.
Điều dưỡng và Bác sĩ phải luôn trong trạng thái cảnh giác để xử lý tình huống một cách an toàn nhưng vẫn giữ được sự nhẹ nhàng, tôn trọng người bệnh. Công việc ấy đòi hỏi sự bình tĩnh và khả năng kiểm soát cảm xúc rất cao.
Tôi còn nhớ mấy năm về trước, trong kíp trực của tôi khi đang cho người bệnh uống thuốc tại buồng số 5, khoa Tâm thần Nữ.
Tại đấy có một người bệnh nữ, 35 tuổi, chẩn đoán F20 không chịu uống thuốc. Người bệnh cho rằng mình không có bệnh. Khi kíp trực quay sang cho những người bệnh khác uống thuốc thì bất ngờ người bệnh đó rút được một chiếc panh tấn công tôi vào tay và sườn.
Nhưng bằng kinh nghiệm và sự bình tĩnh, tôi đã xử lý tình huống một cách an toàn.
Người bệnh thứ hai là Đ.T.H, 40 tuổi, chẩn đoán F20. Khi vào viện, người bệnh không ăn uống, không giao tiếp, không vệ sinh cá nhân và đặc biệt đang ở những tháng cuối của thai kỳ. Nhưng với sự tận tâm chăm sóc, động viên của điều dưỡng, người bệnh đã dần nhận thức được và ổn định hơn.
Ngoài ra, việc giao tiếp với người bệnh tâm thần cũng là một thử thách lớn. Không phải người bệnh nào cũng hợp tác điều trị. Một số người luôn nghi ngờ, sợ hãi hoặc từ chối tiếp xúc với nhân viên Y tế.
Vì vậy, điều dưỡng phải học cách lắng nghe, quan sát và thấu hiểu tâm lý người bệnh để có phương pháp chăm sóc phù hợp. Đôi khi chỉ một câu nói không khéo cũng có thể khiến người bệnh trở nên kích động hoặc mất niềm tin.
Môi trường làm việc tại Bệnh viện tâm thần cũng tiềm ẩn nhiều nguy cơ mất an toàn. Nhân viên Y tế có thể bị người bệnh chống đối, xô đẩy hoặc tấn công trong lúc lên cơn kích động. Những tình huống ấy xảy ra khá bất ngờ nên đòi hỏi đội ngũ y tế phải phối hợp nhanh chóng và chuyên nghiệp.
💙 Tuy nhiên, dù gặp nguy hiểm, họ vẫn luôn đặt sức khỏe và sự an toàn của người bệnh lên hàng đầu. Đó chính là sự hy sinh thầm lặng và cao quý của những người làm nghề điều dưỡng. 🌸



💙

🏥 CUỘC THI VIẾT TÔN VINH HÌNH ẢNH NGƯỜI ĐIỀU DƯỠNG CHÀO MỪNG NGÀY QUỐC TẾ ĐIỀU DƯỠNG 12/5 💙❤️ Để ủng hộ cho thí sinh và ...
07/05/2026

🏥 CUỘC THI VIẾT TÔN VINH HÌNH ẢNH NGƯỜI ĐIỀU DƯỠNG CHÀO MỪNG NGÀY QUỐC TẾ ĐIỀU DƯỠNG 12/5 💙
❤️ Để ủng hộ cho thí sinh và lan tỏa yêu thương, bạn hãy 👉LIKE 👍/ SHARE 🔄 tại bài đăng gốc này👇
📝 [BÀI DỰ THI SỐ 03]: “NẾU CHỈ CÒN MỘT NGÀY ĐỂ SỐNG TÔI SẼ VẪN KHOÁC TRÊN MÌNH CHIẾC ÁO Blouse TRẮNG”
👩‍⚕️ Tác giả: Trần Thị Thúy - Khoa Tâm thần Nhi - Bệnh viện Sức Khỏe tâm thần Hưng Yên
✍️ Trong xã hội hiện nay có ít người biết đến nghề điều dưỡng. Nghề điều dưỡng là sự kết hợp giữa kiến thức chuyên môn, chăm sóc sức khỏe, theo dõi, hỗ trợ người bệnh và thực hiện y lệnh của Bác sỹ nói chung, ngoài ra còn là l một liều thuốc tinh thần đặc biệt của Bệnh viện Sức Khỏe tâm thần Hưng Yên nói riêng.
Là một nữ điều dưỡng của Bệnh viện Sức Khỏe tâm thần Hưng Yên thì lại càng khó khăn khi đối mặt với những áp lực cao, cần có sự kiên nhẫn cực lớn, biết chấp nhận vất vả, biết lắng nghe và thấu hiểu. Tôi luôn nhận thức được điều đó chính vì thế vào năm 2020 khi dịch COVID-19 xuất hiện tại Việt Nam và bùng phát vào năm 2021, được sự ủng hộ, động viên và khích lệ của gia đình tôi đã viết đơn tình nguyện xung phong, sẵn sàng hỗ trợ tham gia phòng, chống dịch cùng mọi người. Sau khi biết nguyện vọng của tôi, lãnh đạo và các đồng nghiệp trong cơ quan đã tạo điều kiện thuận lợi nhất để tôi hoàn thành nhiệm vụ. Ngày 01/7/2021 tại Bệnh Viện có tôi và 3 đồng chí lên đường tham gia hỗ trợ, chăm sóc các trường hợp F1 thực hiện cách ly y tế tại trường đại học Thuỷ Lợi. Khi vào khu cách ly, tôi cảm nhận được sự thiếu thốn, khó khăn của mọi người, được 14 ngày thì trong nhóm của chúng tôi có một chị cùng phòng bị F0, tại thời điểm đó tôi bị bao trùm bởi sự hoang mang, lo lắng, căng thẳng, còn chị cùng phòng thì buồn bã, lo sợ và cô đơn khi phải đi cách ly điều trị một mình, sau khi được gia đình, đồng nghiệp và bạn bè gọi điện hỏi thăm, động viên tôi đã bình tĩnh và suy nghĩ nếu tôi có bị F0 thì nó cũng chỉ là 1 con Virus nhỏ bé mà thôi. Sau đó 3 chị em tôi phải đi cách ly tập trung 35 ngày tại trung đoàn 126 tại huyện Ân Thi. Hết 35 ngày cách ly chúng tôi về cách ly tại nhà 14 ngày mới được đi làm trở lại.
Sau khi đi làm dịch vẫn chưa lui, tôi đã tham gia lần 2 cùng đoàn 500 cán bộ y tế tỉnh Hưng Yên từ ngày 9 - 16/9/2021 tại Hà Nội. Tôi được phân công về phường Hà Cầu Quận Hà Đông. Nên đây mới thấy trên này đất chật người đông, dịch bệnh lây lan nhanh và nhiều, cơ sở vật chất, nhân lực, vật tư y tế khan hiếm, do môi trường làm việc phải tiếp xúc rất nhiều người với cường độ liên tục, nguy cơ lây nhiễm cao nhưng tôi và mọi người luôn bền bỉ kiên cường phối hợp cùng các đồng nghiệp để hoàn thành nhiệm vụ.Vì dịch vẫn còn, chúng tôi ra về trong sự yêu thương lưu luyến của mọi người, ai cũng xúc động. Lúc đó tôi ước dịch bệnh được đẩy lùi để mọi người không phải lo lắng có cuộc sống trở lại như thường ngày. Nhưng điều đó đã không xảy ra mà còn bùng phát lây lan nhanh hơn. Đến đầu tháng 12/2021 tôi tiếp tục tham gia chăm sóc trực tiếp cho người bệnh F0 tại Bệnh viện dã chiến Trường Đại Học Tài Chính Quản Trị Kinh Doanh. Thời gian này tôi nhận thức rõ dịch COVID – 19 là 1 ĐẠI DỊCH vì nó gây ra quá nhiều mất mát to lớn, đảo lộn cuộc sống của đất nước, không biết bao nhiêu người hy sinh khi làm nhiệm vụ. Nhắc lại tôi cảm thấy đó là 1 ký ức đau thương 1 thời gian khó khăn với cả đất nước nhưng tôi cũng cảm nhận được sự ấm áp của mọi người đã chia sẻ, đùm bọc, hỗ trợ cùng nhau vượt qua Đại Dịch.
Tôi thấy mình may mắn vì được cống hiến 1 chút sức lực nhỏ bé của mình. Tôi tự hào mình được khoác chiếc áo “Blouse trắng”.📚 Tôi sẽ tiếp tục cố gắng nâng cao năng lực chuyên môn, có trách nhiệm và cống hiến hết sức mình.👩‍⚕️💕



💙

🏥 CUỘC THI VIẾT TÔN VINH HÌNH ẢNH NGƯỜI ĐIỀU DƯỠNG CHÀO MỪNG NGÀY QUỐC TẾ ĐIỀU DƯỠNG 12/5 💙❤️ Để ủng hộ cho thí sinh và ...
07/05/2026

🏥 CUỘC THI VIẾT TÔN VINH HÌNH ẢNH NGƯỜI ĐIỀU DƯỠNG CHÀO MỪNG NGÀY QUỐC TẾ ĐIỀU DƯỠNG 12/5 💙
❤️ Để ủng hộ cho thí sinh và lan tỏa yêu thương, bạn hãy 👉LIKE 👍/ SHARE 🔄 tại bài đăng gốc này👇
📝 [BÀI DỰ THI SỐ 09]: Niềm tự hào khi làm điều dưỡng
👩‍⚕️ Tác giả: Trần Thị Mai - Phòng Điều dưỡng - Bệnh viện Sức Khỏe tâm thần Hưng Yên
💙 Bạn có từng tự hào khi làm điều dưỡng?
Một câu hỏi tưởng chừng như đơn giản nhưng lại chạm đến trái tim của bao người đang khoác trên mình chiếc áo Blouse trắng. Với tôi, niềm tự hào ấy không đến từ những huân chương rực rỡ mà từ từng nụ cười của người bệnh ngày xuất viện.
Đặc biệt hơn với tôi- một điều dưỡng chuyên khoa tâm thần, niềm tự hào ấy còn mang một sắc thái thật riêng biệt và thiêng liêng. Nếu điều dưỡng đa khoa chăm sóc những vết thương hữu hình, thì chúng tôi lại chăm sóc những vết thương ẩn sâu trong tâm trí🧠💙. Người bệnh của chúng tôi không chỉ đau về thể xác mà còn lạc lõng trong tâm hồn, những vết thương không thể nhìn thấy mà cần cả trái tim để cảm nhận.
Câu hỏi mà tôi nhận được nhiều nhất là: “ Làm việc với bệnh nhân tâm thần có sợ không? Có nản không?”. Tôi chỉ mỉm cười, bởi với tôi đây không chỉ là một công việc mà còn là một hành trình đi tìm lại những “tâm hồn” đang lạc lối.
Làm điều dưỡng tâm thần là chấp nhận những ca trực căng thẳng. Là đối mặt với những cơn kích động, đập phá, những lời nói vô nghĩa hay sự thờ ơ tột cùng của người bệnh. Chúng tôi vừa là người chăm sóc, vừa là người bạn, vừa là lá chắn bảo vệ họ. Niềm vui của tôi đơn giản chỉ là một người bệnh hợp tác chịu uống thuốc, hay một nụ cười hiền lành thay cho ánh mắt hoang dại ngày đầu nhập viện.
Tôi vẫn nhớ có người bệnh tên Hồng - một cô gái còn rất trẻ mắc chứng trầm cảm vào viện trong tình trạng đã nhiều ngày không nói chuyện, không chịu ăn. Hồng đã từng hắt cả suất cơm vào người tôi ngày đầu tiên khi tôi tiếp cận chăm sóc. Trải qua cả một quá trình dài kiên nhẫn, bằng cả chuyên môn và sự chân thành, những lời động viên mỗi ngày, bởi tôi hiểu những hành động đó là sự tuyệt vọng từ tâm hồn đang bị căn bệnh bủa vây. Rồi một ngày, cô gái ấy bỗng dưng cầm thìa xúc miếng cháo chậm rãi đưa lên miệng và câu nói đầu tiên tôi nhận được từ em là “Cảm ơn chị!”. Tôi nghĩ rằng đó là phần thưởng quý giá nhất của mình!
❤️ Thành công của chúng tôi không chỉ nằm ở bàn tay, khối óc mà còn là sự đồng cảm sâu sắc, kiên nhẫn vô hạn. Đây là công việc đòi hỏi sự hy sinh thầm lặng, bởi không phải lúc nào những nỗ lực ấy cũng nhận được những lời cảm ơn. Ngành tâm thần vẫn chịu nhiều những định kiến nặng nề. Điều dưỡng chúng tôi không chỉ chịu áp lực tại nơi làm việc mà còn phải đối mặt với ánh nhìn khắt khe từ cộng đồng. Chúng tôi luôn khao khát rằng xã hội sẽ có cái nhìn cởi mở hơn, bớt khắt khe hơn để những người chiến sĩ thầm lặng như chúng tôi có thêm động lực vững bước.
🔥 Mong các đồng nghiệp luôn giữ vững ngọn lửa nhiệt huyết, trái tim ấm áp để tiếp tục là điểm tựa tinh thần vững chắc cho người bệnh. Tôi nhớ đã đọc được câu nói “ Để chăm sóc một người bệnh bạn cần kiến thức, còn để chăm sóc một người bệnh tâm thần bạn cần cả một trái tim”.
Vì vậy hãy tự hào về công việc của mình các bạn nhé.
💐Nhân ngày Quốc tế Điều dưỡng 12/5 xin được gửi lời chúc tới quý anh, chị, em đồng nghiệp vững tâm, yêu nghề và hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao👩‍⚕️👨‍⚕️.



💙

🏥 CUỘC THI VIẾT TÔN VINH HÌNH ẢNH NGƯỜI ĐIỀU DƯỠNG CHÀO MỪNG NGÀY QUỐC TẾ ĐIỀU DƯỠNG 12/5 💙❤️ Để ủng hộ cho thí sinh và ...
07/05/2026

🏥 CUỘC THI VIẾT TÔN VINH HÌNH ẢNH NGƯỜI ĐIỀU DƯỠNG CHÀO MỪNG NGÀY QUỐC TẾ ĐIỀU DƯỠNG 12/5 💙
❤️ Để ủng hộ cho thí sinh và lan tỏa yêu thương, bạn hãy 👉LIKE 👍/ SHARE 🔄 tại bài đăng gốc này👇
📝 [BÀI DỰ THI SỐ 10]: “Từ trái tim – Đến trái tim”
👩‍⚕️ Tác giả: Dương Thị Hồng Vân - Khoa tâm thần Nữ - Bệnh viện Sức Khỏe tâm thần Hưng Yên
✍️ Hè tháng 5 năm 2026, một buổi chiều nắng gắt nhưng lại tràn đầy không khí nhộn nhịp, những bước chân vội vã của những người điều dưỡng chúng tôi đang tiếp đón những bệnh nhân “đặc biệt”.
Đã 10 năm từ những ngày đầu tiên bước vào khoa Tâm thần Nữ tôi và các anh chị đồng nghiệp đã rất quen “những vị khách đặc biệt” ấy. Có những khi chỉ nhắc đến tên người bệnh là chúng tôi đã nhớ đó là bệnh nhân nào, hoàn cảnh ra sao và có cả những kỉ niệm gắn liền với những bệnh nhân đó mà chúng tôi khó có thể quên được. Mười năm qua, tôi gắn bó với nghề điều dưỡng, khoảng thời gian tuy không dài nhưng cũng không ngắn giúp cho tôi cảm nhận được biết bao trải nghiệm vui buồn với nghề.
👩‍⚕️ Là người điều dưỡng, tôi tiếp xúc trực tiếp và gần gũi nhất với người bệnh. Mỗi người bệnh đến với khoa chúng tôi một tính cách, một nhận thức, một trình độ khác nhau, và đặc biệt hơn nữa khi bệnh nhân của tôi là những người bệnh tâm thần. Họ là những con người dễ bị tổn thương, luôn bị dày vò bởi bệnh tật. Có người bệnh liên tục chìm trong trạng thái không bình thường. Vì vậy, để chăm sóc những người bệnh này đòi hỏi chúng tôi phải yêu nghề, yêu người, hết lòng tận tụy vì người bệnh.
Người bệnh tâm thần có người thì lầm lì, lại có những người cảm xúc hưng phấn, khóc cười vô cớ, nói nhảm một mình cả ngày, có bệnh nhân tấn công cả nhân viên Y tế...vậy nên tôi luôn xác định chỉ có đồng cảm, xem bệnh nhân như người thân, người bạn mới có thể gắn bó lâu dài với công việc này.
💞 Khoảng cách “Từ trái tim đến trái tim” có xa không?
Để trái tim này chạm được đến trái tim kia, cần nhiều hơn là lời nói, hành động đơn thuần. Nó đòi hỏi sự thấu hiểu, sẻ chia và đồng cảm sâu sắc. Vậy nên điều dưỡng chúng tôi xem hành động đánh răng, rửa mặt, tắm gội, cắt tóc, cắt móng tay, móng chân…cho bệnh nhân là việc thường xuyên mỗi ngày. Có những người bệnh không chịu ăn uống hoặc già yếu, chúng tôi lại động viên, vỗ về, đôi khi là cả dỗ dành, bón đút từng thìa cháo, muỗng cơm cho họ. Trong đêm trực, chúng tôi thường xuyên thâu đêm đi tua, kiểm tra từng phòng bệnh, nhắc nhở bệnh nhân ngủ đúng giờ. Với những ngày trời lạnh chúng tôi còn đi đắp từng chiếc chăn giữ ấm cho bệnh nhân, những ngày mùa mưa nhiều muỗi chúng tôi đi mắc màn cho từng bệnh nhân để phòng tránh những bệnh do muỗi côn trùng làm ảnh hưởng đến sức khỏe người bệnh, hỏi han thường xuyên để phát hiện và xử trí kịp thời các dấu hiệu bất thường của người bệnh.
Đó là khi bạn cảm nhận được sự chân thành, sự lắng nghe không phán xét trong lời nói, và sự đồng điệu trong tâm hồn. Khi một người thực sự mở lòng, chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn, những khát vọng và cả những tổn thương, đó là lúc khoảng cách giữa hai trái tim được rút ngắn lại.🤝 Khi bạn chia sẻ một bí mật thầm kín với người bạn tin tưởng, và nhận lại sự thấu hiểu thay vì lời chế giễu, bạn sẽ cảm thấy trái tim họ đã đến gần với trái tim mình hơn bao giờ hết. 💙Và tôi là một người điều dưỡng sẵn sàng lắng nghe, đón nhận những chia sẻ của người bệnh, một mối quan hệ gần gũi, tin tưởng với người bệnh để động viên một cách ân cần nhất, từ đó khơi dậy khát vọng vượt bệnh tật cho bệnh nhân.
Với tôi xem những năm tháng tuổi trẻ gắn bó với nghề điều dưỡng, dù nhiều nhọc nhằn nhưng là những năm tháng hạnh phúc. Hay những lời “cảm ơn” vội vàng trong lúc thanh toán ra viện của người bệnh và người nhà cũng làm cho lòng tôi nhẹ nhàng và vui vẻ cả một ngày làm việc.💖



💙

🏥 CUỘC THI VIẾT TÔN VINH HÌNH ẢNH NGƯỜI ĐIỀU DƯỠNG CHÀO MỪNG NGÀY QUỐC TẾ ĐIỀU DƯỠNG 12/5 💙❤️ Để ủng hộ cho thí sinh và ...
07/05/2026

🏥 CUỘC THI VIẾT TÔN VINH HÌNH ẢNH NGƯỜI ĐIỀU DƯỠNG CHÀO MỪNG NGÀY QUỐC TẾ ĐIỀU DƯỠNG 12/5 💙
❤️ Để ủng hộ cho thí sinh và lan tỏa yêu thương, bạn hãy 👉LIKE 👍/SHARE 🔄 tại bài đăng gốc này👇
📝 [BÀI DỰ THI SỐ 11]: Điều dưỡng và hành trình chạm đến trái tim
👩‍⚕️ Tác giả: Nguyễn Thị Lan Hương - Khoa tâm thần Nam- Bệnh viện Sức Khỏe tâm thần Hưng Yên
✍️ Tại buổi họp lớp kỷ niệm 15 năm ngày ra trường, lâu ngày gặp lại “tay bắt, mặt mừng”. Bạn bè hỏi tôi về khoảng thời gian sau khi ra trường. Tôi trả lời:
“Mình đang làm điều dưỡng trong bệnh viện tâm thần”. 👩‍⚕️
Một số người bạn cười phá lên…Họ ngạc nhiên, xen lẫn tò mò muốn biết công việc cụ thể của tôi là gì:
“Bạn làm gì trong đó với những người bệnh tâm thần?”
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, tôi đã chọn học ngành điều dưỡng. Tốt nghiệp với tấm bằng loại Giỏi, tôi đặt nhiều hi vọng đến các bệnh viện gần nhà. Nhưng rồi một ngã rẽ, tôi đã gắn bó với nơi này: Bệnh viện Sức khoẻ tâm thần Hưng Yên!
Hồi còn đi học, tôi cũng đi thực tập tại nhiều bệnh viện nhưng đi làm rồi tôi mới nhận ra rằng: cùng là điều dưỡng nhưng điều dưỡng chuyên khoa tâm thần thực sự khác lắm!
Người bệnh tâm thần họ sống ở bệnh viện nhiều hơn ở nhà. Điều dưỡng chúng tôi cũng vậy phải túc trực mỗi ngày bên cạnh người bệnh, chăm sóc người bệnh từ bữa ăn, giấc ngủ, thậm chí cả vệ sinh cá nhân, cắt tóc, cạo râu,...
Khi người bệnh buồn chúng tôi là người đầu tiên hỏi han, lắng nghe và động viên. Cũng có khi tôi phải hoá thân cùng trí tưởng tượng của người bệnh. Tôi có người bệnh tên Hải (ông là cựu chiến binh) khi cho ông uống thuốc, tôi lại gọi vui:
“Đồng chí Hải ra uống thuốc”.
Ngay lập tức ông đáp lại bằng câu lệnh dõng dạc:
💪 “Rõ!”
Câu chuyện đâu dừng lại ở đó! Còn có những người bệnh không chấp nhận điều trị, bỏ trốn khỏi bệnh viện khiến chúng tôi ngoài lo lắng an toàn cho người bệnh còn mong họ gặp được người tốt đưa về tận nhà.
Nhớ lại hôm ấy, vào một sáng ngày chủ nhật tôi đang trên xe buýt về quê ngoại. Ngồi trên xe tôi nhìn thấy bệnh nhân Sông đang điều trị nội trú tại viện (đã ổn định, nhưng người nhà chưa muốn đón về) vẫy xe buýt và lên xe. Khi đang tìm chỗ ngồi anh Sông bỗng khựng lại và sững người khi nhìn thấy tôi, dường như biết mình có lỗi anh chỉ cúi đầu. Thấy vậy tôi liền cất tiếng hỏi:
‘‘Anh Sông về Yên Mỹ đấy à?”
Anh ấy chỉ đáp nhỏ:
‘‘Ừ, anh nhớ nhà quá!”
Là một điều dưỡng, tôi cùng kíp trực ngày hôm đó đã áp dụng theo đúng quy trình “Xử trí bệnh nhân trốn viện” tại bệnh viện. Tự nhiên tôi lại thành “vệ sĩ bất đắc dĩ” đưa người bệnh về nhà an toàn đồng thời trao đổi lại với người nhà, dặn họ lên viện làm thủ tục ra viện.
Ngày 12 tháng 5 hằng năm là ngày “Quốc tế điều dưỡng” nhằm tôn vinh những đóng góp to lớn của đội ngũ điều dưỡng trong công tác chăm sóc, bảo vệ, nâng cao sức khoẻ người dân. Chuỗi chủ đề: “Điều dưỡng của chúng ta, tương lai của chúng ta - Đầu tư phát triển điều dưỡng vì sức khoẻ nhân dân” năm 2026 khẳng định điều dưỡng là lực lượng nòng cốt trong chăm sóc người bệnh và là trụ cột quan trọng của hệ thống y tế.
Bản thân tôi luôn luôn học hỏi để nâng cao trình độ chuyên môn, kỹ năng giao tiếp ứng xử vì vậy tôi luôn được người bệnh và người nhà tin tưởng. Tôi tự hào khi chọn và quyết định gắn bó với nghề. Tôi có tâm niệm “Sống là cho đi, đâu chỉ nhận riêng mình” nên dù có khó khăn, gian nan tôi vẫn sẽ tiếp tục cố gắng. Sự hi sinh thầm lặng của điều dưỡng chúng tôi sẽ đem lại cho cuộc đời những điều tốt đẹp và niềm vui khi người bệnh chào : “Hẹn không gặp lại tại Bệnh viện!”
Bạn bè tôi cuối cùng họ cũng nhận được câu trả lời từ trái tim cho câu hỏi:
❤️“Bạn làm gì ở đấy?”



💙

Address

Thôn Mai Xá, Xã Hiệp Cường
Hung Yen
17000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bệnh viện Sức khỏe tâm thần Hưng Yên posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Bệnh viện Sức khỏe tâm thần Hưng Yên:

Share

Category