20/09/2025
Mình chọn cách hiện diện như một dòng nước trong: biết ơn nhưng không quỵ lụy, kính mà không sợ, bình đẳng về tánh sáng với chư Phật – Thánh – Thần, đồng thời giữ đúng vai của mình giữa đời rất thực.
Mình gọi đó là bạn đạo với Trời: các Ngài giữ minh triết, mình giữ kỷ luật sống; các Ngài mở đường, mình đi bằng đôi chân của mình.
Tự lực, với mình, là kỷ luật mềm mỗi ngày: thở cho rõ, nói thật lời, làm đúng hẹn, giữ biên giới lành mạnh với thời gian – công sức – phí tổn, không mặc cả thiêng, không hứa phép màu; mình chỉ cam kết quy trình sạch và sự hiện diện trọn vẹn.
Tha lực, với mình, là buông phần kết quả tối hậu vào Bổn nguyện A Di Đà: khi việc vượt khỏi tầm tay, mình không gồng thêm mà giao phần ấy cho nguyện lực tiếp dẫn, để lòng nhẹ, trí sáng và thấy rõ bước kế tiếp.
Trước mỗi đàn, mình đặt chén nước tịnh ở tâm đàn, thở chín hơi cho lặng, khấn ngắn: “Con nương Tha lực Bổn nguyện, xin mở đường sáng; phần thuộc con, con làm hết lòng; phần vượt con, con trao về Nguyện lực,” rồi niệm “Nam mô A Di Đà Phật” ba đến bảy biến và đi vào việc với tâm trong – khí thẳng – trường sạch.
Trong bão tố cuộc đời, mình không chống bão; mình trụ tâm, quản khí và định trường, để cho trí tuệ vận hành qua cơ thể này như nước qua ngọc: càng mài càng sáng. Dấu hiệu mình đi đúng lành là cả mình và người nhờ cậy đều nhẹ hơn, nhìn thấy một động tác khả thi trước mặt, và an tâm không cần lời hứa viển vông.
Mình giữ nhịp, Phật giữ đường; phần mình làm cho rõ, phần Trời làm cho hay; và khi hai phần ấy gặp nhau, Ngọc Lưu Thủy đúng nghĩa “tĩnh giữa bão”: lặng mà sáng, khiêm mà vững, mềm mà không vỡ—Tha lực Bổn nguyện, Ngọc thời dẫn lối.