Tư vấn tâm lý Nha Trang

Tư vấn tâm lý Nha Trang Một cuộc sống đẹp không phải là trạng thái tĩnh. Nó là một hành trình, không phải một đích đến. 15 Đường số 3 Đất Lành, Vĩnh Thái, Nha Trang, Khánh Hòa

Bi quan hơn để bình tĩnh hơn: Bí mật trong tính cách những người cáu kỉnh.Hóa ra căn nguyên của sự nóng giận không phải ...
25/03/2026

Bi quan hơn để bình tĩnh hơn: Bí mật trong tính cách những người cáu kỉnh.

Hóa ra căn nguyên của sự nóng giận không phải những suy nghĩ tiêu cực, mà hoàn toàn ngược lại!
Những người nóng tính nhìn qua thì có vẻ như họ hay bi quan với cuộc sống. Chúng ta thường không nghĩ họ là những người lạc quan – thế nhưng, ẩn sâu dưới bộ mặt thô ráp, họ thực sự lại là những người đầy hy vọng, xuất phát từ chính những trải nghiệm tồi tệ của mình.

Hãy làm quen với Nam.

Anh ta thường xuyên cáu gắt.

Anh đã cưới vợ được 15 năm. Anh thường yêu cầu cô không được làm phiền trong lúc đọc báo. Cô vợ khó chịu với sự cấm đoán đó, hiển nhiên rồi. Vậy nên tối nay cô hỏi thẳng Nam liệu mấy giờ anh mới bắt đầu đứng lên nấu bữa tối.

Giờ thì Nam cáu gắt – bởi vì ẩn sâu bên trong – anh mang rất nhiều kỳ vọng!

Nam thường đánh mất những thứ đồ linh tinh. Hôm nay anh đánh mất chìa khóa xe. Anh ta tức giận. Chúng biến đâu mất rồi! anh hỏi mọi người trong cơn tức giận.

Nam tức giận – bởi vì ẩn sâu bên trong – anh mang rất nhiều kỳ vọng!

Nam đến sân bay. Chuyến bay của anh bị hoãn bốn tiếng. Thật là không thể chấp nhận nổi! Đặc biệt khi anh lại là một khách hàng hạng VIP. Anh đi tới cô nhân viên tại quầy check-in và bày tỏ nỗi bức xúc.

Nam lại hét lên – bởi vì ẩn sâu bên trong – anh mang rất nhiều kỳ vọng!

Dù có bao nhiêu thực tế anh gặp phải, Nam vẫn kiên quyết và hết lòng giữ niềm tin vào một thế giới mà trong đó: người bạn đời luôn thấu hiểu anh, những thứ đồ linh tinh không bao giờ lạc mất giờ của chuyến bay không chỉ mang tính chất tham khảo.

Tất cả những trải nghiệm trong cả chục năm cuộc đời không làm xói mòn mức độ kỳ vọng có phần ảo tưởng của Nam – và mỗi khi gặp vấn đề, anh lại hét lên.

Nam sẽ chẳng bao giờ có thể loại bỏ hết nỗi chán nản trong cuộc sống.

Nhưng anh ta có thể, nếu là một người có học thức, cùng với sự giúp đỡ của triết học, anh ta có thể nhận ra được ý nghĩa của những trải nghiệm đó.

Anh có thể học cách chấp nhận rằng thực tế đáng buồn hơn kỳ vọng. Anh ta có thể thấu hiểu một loạt những thực tế đen tối của việc tồn tại, từ việc: người bạn đời sẽ chẳng bao giờ có thể hoàn toàn thấu hiểu anh ta thường đánh mất những thứ vụn vặt nhưng quan trọng mỗi ngày những chuyến bay vẫn thường xuyên bị hoãn.
Và, nói rộng ra, cuộc sống ngoại trừ đôi lúc có khoảng trời nắng đẹp, thì phần còn lại là một chuỗi những thất vọng và hiểu nhầm, những đau buồn và hối hận, và rốt cục thì cuối cùng vẫn là thảm họa.

Nam có thể tập cho bản thân mình ít cáu gắt hơn – nếu như anh biết cách kìm nén những kỳ vọng một cách hiệu quả.

Đa số chúng ta nhiều khi cũng giống Nam.

Nhưng nỗi khó chịu của chúng ta sẽ không tồn tại lâu dài hay khó thay đổi. Đó chỉ là kết quả khi những kỳ vọng bị đột ngột thất bại.

Vậy thì, để trở nên bình tĩnh hơn, ta cần giảm bớt niềm lạc quan thái quá vào cuộc sống. Một chút bi quan lại là cách chữa bệnh nóng tính.


Trạm Đọc (Read Station)
Theo The book of life

Khi hai người sống chung… nhưng sống hai cuộc đời khác nhau.Trong cách nhìn của Alfred Adler, bi kịch lớn nhất của một m...
22/03/2026

Khi hai người sống chung… nhưng sống hai cuộc đời khác nhau.

Trong cách nhìn của Alfred Adler, bi kịch lớn nhất của một mối quan hệ không phải là chia tay. Mà là mất kết nối… nhưng vẫn ở lại. Có những cặp đôi nhìn từ bên ngoài rất ổn.
Họ vẫn sống chung
Vẫn ăn cùng một mâm
Vẫn chia sẻ chi phí
Vẫn xuất hiện cùng nhau trước người khác
Mọi thứ trông có vẻ… bình thường. Nhưng bên trong, họ đã bắt đầu sống hai cuộc đời khác nhau.
Một người sống trong công việc.
Một người sống trong những mối quan tâm riêng.
Một người bắt đầu tìm niềm vui ở bạn bè.
Người kia bắt đầu tìm sự yên tĩnh trong im lặng. Họ không còn xung đột nhiều nữa.
Không còn cãi vã lớn.
Nghe có vẻ trưởng thành.
Nhưng thật ra… đó là khi họ đã thôi không còn cố chạm vào nhau nữa. Adler tin rằng con người cần một cảm giác rất cơ bản: mình thuộc về một mối liên kết sống động. Khi cảm giác đó mất đi, con người không lập tức rời bỏ.
Họ rút lui bên trong.
Sự rút lui này rất tinh vi.
Nó không phải là bỏ đi.
Nó là: không còn kể những chuyện nhỏ trong ngày, không còn chia sẻ những suy nghĩ thật không còn tranh luận vì… thấy không cần thiết nữa.
Họ giữ hòa bình. Nhưng đó là một kiểu hòa bình rất lạnh. Có một khoảnh khắc quan trọng trong mọi mối quan hệ lâu năm: Khi một người bắt đầu nghĩ: “Có nói cũng không thay đổi gì.” Và người kia cũng nghĩ điều tương tự. Thế là hai người ngừng nói thật với nhau. Từ đó, họ bắt đầu sống song song, không còn giao nhau.
Điều tàn nhẫn nhất là: Cả hai vẫn ở đó.
Nhưng không ai thực sự được thấy.
Không ai thực sự được nghe.
Không ai còn cảm giác: “Có một người đang ở đây, thật sự vì mình.” Adler sẽ không đổ lỗi cho hoàn cảnh. Ông sẽ nhìn vào sự lựa chọn. Bởi vì ngay cả trong sự xa cách, con người vẫn đang chọn: chọn im lặng, chọn né tránh, chọn không bước thêm một bước
Không phải vì họ xấu. Mà vì họ mệt. Hoặc vì họ sợ rằng nếu cố, cũng không có gì thay đổi. Nhưng sự thật khó chịu là thế này: Một mối quan hệ không chết vì thiếu cảm xúc. Nó chết vì thiếu nỗ lực có ý thức để kết nối lại. Kết nối không tự nhiên quay lại. Nó không xảy ra chỉ vì hai người ở gần nhau. Nó cần một điều mà nhiều người né tránh: sự dũng cảm để mở lời lại từ đầu.
Một câu rất đơn giản, nhưng cực kỳ khó nói:
“Anh nghĩ… dạo này mình đang xa nhau.”
Hoặc:
“Em không muốn chúng ta chỉ tồn tại cạnh nhau như thế này nữa.”
Những câu như vậy phá vỡ sự im lặng. Và sự im lặng… chính là thứ đang giết chết mối quan hệ. Không phải lúc nào nói ra cũng cứu được tình yêu. Đừng ảo tưởng. Có những mối quan hệ đã đi quá xa để quay lại. Nhưng có một điều chắc chắn: im lặng thì không bao giờ cứu được gì cả. Và nếu hai người vẫn còn một chút gì đó dành cho nhau, thì điều cần thiết không phải là làm điều gì to tát.
Chỉ là: nhìn lại nhau như một con người, không phải vai trò lắng nghe mà không phòng thủ và chấp nhận rằng cả hai đã thay đổi
Tình yêu lâu năm không tan vỡ vì người ta hết yêu. Nó tan vỡ vì người ta ngừng cập nhật nhau. Có lẽ điều chân thật nhất bạn có thể nói với một người mình từng rất gần là: “Anh không biết em bây giờ như thế nào nữa… nhưng anh muốn biết lại.”
Nghe đơn giản. Nhưng nếu nói được câu đó, bạn đang làm một điều mà rất nhiều người không làm nổi: bước lại về phía người kia, thay vì lặng lẽ rời xa. Nếu bạn muốn đi sâu thêm nữa, mình có thể viết tiếp những tầng còn “khó chịu” hơn, kiểu như: Khi một người đã hết cảm xúc nhưng vẫn ở lại. Ngoại tình bắt đầu từ sự cô đơn, không phải từ ham muốn. Tại sao có những mối quan hệ không thể cứu dù cả hai đều tử tế. Sự thật về việc “cố gắng vì nhau” đôi khi lại phá hỏng mọi thứ Toàn mấy thứ không dễ nuốt, nhưng lại đúng một cách đáng ghét...

Sự cô đơn trong những mối quan hệ lâu năm.Trong những suy tư của Alfred Adler, con người không chỉ đau khổ vì thiếu tình...
17/03/2026

Sự cô đơn trong những mối quan hệ lâu năm.

Trong những suy tư của Alfred Adler, con người không chỉ đau khổ vì thiếu tình yêu. Đôi khi, họ đau khổ vì ở trong tình yêu… nhưng không còn cảm thấy được chạm tới.
Có một kiểu cô đơn rất lạ. Nó không xảy ra khi ta ở một mình. Nó xảy ra khi ta ngồi cạnh một người đã từng rất gần, nhưng giữa hai người giờ đây chỉ còn lại sự im lặng quen thuộc.
Những mối quan hệ lâu năm không tan vỡ ngay lập tức. Chúng không đổ sập như một cơn bão.
Chúng mòn đi.
Từng chút một.
Ít nói chuyện hơn
Ít tò mò về nhau hơn
Ít chạm vào nhau hơn
Ít hỏi: “Hôm nay em thấy thế nào?”
Và rồi một ngày, ta nhận ra: người kia vẫn ở đó, nhưng ta không còn thực sự gặp họ nữa.
Adler từng nhấn mạnh rằng con người cần một điều rất căn bản: cảm giác được kết nối (social interest). Trong tình yêu, điều đó không chỉ là sống cùng nhau. Mà là thật sự nhìn thấy nhau. Nhưng khi một mối quan hệ kéo dài, người ta bắt đầu nghĩ rằng mình đã hiểu đủ về người kia rồi.
Và chính lúc đó, họ ngừng khám phá. Cô đơn trong tình yêu không phải vì không có người bên cạnh. Mà vì:
không còn được lắng nghe
không còn được nhìn bằng ánh mắt tò mò
không còn được chạm đến như một điều quý giá
Ta trở thành một thói quen trong đời nhau. Mà thói quen… thì dễ bị bỏ quên. Có những cặp đôi không cãi nhau. Không xung đột lớn. Không phản bội. Nhưng họ vẫn xa nhau. Vì họ không còn hiện diện. Họ sống cùng nhau, nhưng tâm trí họ ở nơi khác:
- công việc
- điện thoại
- những lo toan
- những mệt mỏi không được nói ra
- Và tình yêu dần dần trở thành một không gian trống.
Adler sẽ không hỏi: “Bạn có còn yêu người đó không?” Ông sẽ hỏi một câu khác sâu hơn: “Bạn còn quan tâm đến sự phát triển của người đó không?” Bởi vì khi ta còn thật sự quan tâm, ta vẫn sẽ:
- hỏi han
- lắng nghe
- tò mò
- và muốn hiểu người kia thêm một lần nữa
Tình yêu chết không phải khi cảm xúc biến mất. Mà khi sự quan tâm ngừng lại. Nhưng điều đẹp là: Cô đơn trong tình yêu không phải là dấu chấm hết. Nó là một lời gọi.
Một lời gọi: “Chúng ta đã quên mất cách gặp lại nhau.” Có những mối quan hệ được cứu không phải bằng điều gì lớn lao. Chỉ bằng những điều rất nhỏ:
- một cuộc trò chuyện thật lòng
- một lần đặt điện thoại xuống
- một cái ôm không vội
- một câu hỏi được hỏi lại sau nhiều năm: “Dạo này em thật sự đang cảm thấy thế nào?” Tình yêu lâu năm không cần phải luôn cháy bỏng. Nhưng nó cần được thắp lại. Không phải bằng kịch tính. Mà bằng sự hiện diện có ý thức. Hai người không cần trở thành người mới. Họ chỉ cần gặp lại nhau như thể lần đầu.
Và có lẽ, điều dịu dàng nhất trong tình yêu không phải là: “Chúng ta chưa bao giờ thay đổi.” Mà là: “Dù đã thay đổi, chúng ta vẫn chọn tìm lại nhau một lần nữa.”..

Tại sao người ta ghen? – một góc nhìn của AdlerTrong tâm lý học của Alfred Adler, ghen tuông hiếm khi đơn giản chỉ là vì...
16/03/2026

Tại sao người ta ghen? – một góc nhìn của Adler

Trong tâm lý học của Alfred Adler, ghen tuông hiếm khi đơn giản chỉ là vì tình yêu quá lớn. Phần lớn thời gian, ghen tuông là nỗi sợ thầm lặng rằng mình không đủ giá trị để được chọn.

Con người không ghen chỉ vì người kia hấp dẫn. Con người ghen khi họ cảm thấy mình có thể bị thay thế. Và cảm giác ấy thường bắt nguồn từ rất lâu trước khi tình yêu hiện tại bắt đầu.

Một người ghen nhiều đôi khi không thật sự nghi ngờ người mình yêu. Họ đang nghi ngờ chính mình. Họ nhìn thế giới như một nơi đầy cạnh tranh: có người đẹp hơn, có người thú vị hơn, có người thành công hơn.

Trong thế giới ấy, tình yêu trở thành một cuộc so sánh không ngừng. Và khi so sánh bắt đầu, sự bình yên của tình yêu bắt đầu tan biến. Adler cho rằng ghen tuông thường liên quan đến cảm giác tự ti. Khi một người chưa thật sự cảm thấy mình có giá trị, họ luôn sợ rằng người kia sẽ phát hiện ra điều đó.

Vì vậy họ bắt đầu: kiểm tra, nghi ngờ, đặt câu hỏi
thử lòng. Không phải vì họ muốn làm mối quan hệ khó khăn. Mà vì họ đang cố gắng tự bảo vệ mình khỏi nỗi đau bị bỏ rơi.

Nhưng nghịch lý của ghen tuông là thế này: Càng cố giữ chặt người kia, ta càng làm tình yêu trở nên ngột ngạt. Tình yêu không lớn lên trong sự giám sát. Nó lớn lên trong sự tin tưởng. Một mối quan hệ càng bị bao quanh bởi sự nghi ngờ, nó càng mất đi không gian để thở.

Adler tin rằng cách duy nhất để vượt qua ghen tuông, không phải là kiểm soát người kia nhiều hơn. Mà là xây dựng lại cảm giác giá trị của chính mình. Khi một người thực sự cảm thấy mình có giá trị, họ không cần phải giữ ai đó bằng sự sợ hãi.

Họ biết rằng: nếu tình yêu ở lại, đó là vì nó muốn ở lại. Và nếu một ngày nó rời đi, họ vẫn không mất đi giá trị của mình.

Tình yêu trưởng thành không nói: “Em phải ở bên anh, nếu không anh sẽ tan vỡ.” Tình yêu trưởng thành nói một câu khác dịu dàng hơn: “Anh muốn em ở đây. Nhưng anh không cần phải giam giữ em để điều đó xảy ra.”

Có lẽ đó chính là điều đẹp nhất của tình yêu khi con người trưởng thành: Không phải là sự sở hữu. Mà là sự lựa chọn lặp lại mỗi ngày. Hai người vẫn ở bên nhau không phải vì họ bị trói buộc, mà vì họ tiếp tục chọn nhau...

Cảm giác tự ti – chiếc bóng thầm lặng trong tình yêu.Trong toàn bộ hệ thống tư tưởng của Alfred Adler, có lẽ không khái ...
15/03/2026

Cảm giác tự ti – chiếc bóng thầm lặng trong tình yêu.

Trong toàn bộ hệ thống tư tưởng của Alfred Adler, có lẽ không khái niệm nào quan trọng hơn cảm giác tự ti (inferiority). Adler không xem tự ti là một căn bệnh. Ông xem nó là điểm khởi đầu của con người. Bởi vì ngay từ khi sinh ra, chúng ta đều nhỏ bé, yếu đuối, và phụ thuộc.
Đứa trẻ nhìn thế giới xung quanh và hiểu một điều rất sớm: mình chưa đủ mạnh. Chính từ cảm giác ấy, con người bắt đầu nỗ lực để lớn lên. Nhưng đôi khi, cảm giác tự ti không biến mất khi ta trưởng thành. Nó chỉ ẩn mình sâu hơn. Và một trong những nơi nó xuất hiện rõ nhất… chính là tình yêu.
Có những người yêu rất mãnh liệt, nhưng sâu bên trong họ luôn có một câu hỏi âm thầm: “Liệu mình có đủ tốt để được yêu không?” Câu hỏi ấy không được nói ra. Nhưng nó làm họ lo lắng. Họ cần những lời khẳng định. Họ cần được chứng minh rằng mình quan trọng. Không phải vì họ tham lam tình cảm. Mà vì ở đâu đó trong lòng họ vẫn có một đứa trẻ từng cảm thấy mình chưa đủ giá trị.
Cũng có những người phản ứng theo cách khác. Thay vì lo sợ, họ cố gắng kiểm soát. Họ muốn người kia phải yêu mình theo một cách nhất định. Họ muốn được ưu tiên. Họ muốn chắc chắn rằng mình luôn đứng ở vị trí cao hơn. Adler gọi đó là sự bù trừ. Khi một người cảm thấy mình thấp bé bên trong, họ có thể cố gắng trở nên vượt trội bên ngoài. Nhưng tình yêu không phải là một cuộc thi. Khi một mối quan hệ trở thành nơi để chứng minh giá trị của mình, nó dần dần mất đi sự dịu dàng.
Một tình yêu trưởng thành bắt đầu khi ta nhận ra: người kia không phải là chiếc gương để xác nhận giá trị của mình. Họ không ở đây để chứng minh rằng ta đủ tốt. Họ ở đây để cùng sống một cuộc đời với ta. Giá trị của ta không nằm trong ánh mắt của họ. Nó đã tồn tại trước khi họ xuất hiện. Điều kỳ lạ là khi một người thực sự chấp nhận bản thân, tình yêu của họ trở nên rất khác.
Họ không còn yêu trong nỗi sợ mất. Họ yêu trong sự rộng rãi. Họ không cần kiểm soát. Không cần thử lòng. Không cần chứng minh. Họ chỉ cần hiện diện. Adler tin rằng con người trưởng thành khi họ chuyển từ câu hỏi: “Người khác có yêu mình không?” sang một câu hỏi khác sâu sắc hơn: “Mình có thể mang điều gì tốt đẹp đến cho cuộc đời của người kia?”
Khi tình yêu chuyển từ nhu cầu được công nhận sang mong muốn được chia sẻ cuộc sống, nó trở thành một thứ rất bình yên. Không còn căng thẳng. Không còn chiến thắng hay thua cuộc. Chỉ còn hai con người đang học cách đi cùng nhau...

Vết thương tuổi thơ bước vào tình yêu.Trong cách nhìn của Alfred Adler, con người không chỉ sống bằng những gì đang xảy ...
14/03/2026

Vết thương tuổi thơ bước vào tình yêu.

Trong cách nhìn của Alfred Adler, con người không chỉ sống bằng những gì đang xảy ra trong hiện tại. Chúng ta còn sống bằng những câu chuyện rất cũ – những câu chuyện bắt đầu từ tuổi thơ. Có những đứa trẻ lớn lên trong sự được lắng nghe, và chúng học được rằng thế giới là một nơi an toàn.
Nhưng cũng có những đứa trẻ lớn lên trong sự thiếu vắng, và chúng học được rằng tình yêu là thứ không chắc chắn. Những bài học ấy không biến mất khi ta trưởng thành. Chúng chỉ đổi hình dạng. Và rồi một ngày, chúng bước vào tình yêu. Có người yêu rất mãnh liệt. Không phải vì họ nhiều tình cảm hơn người khác. Mà vì trong sâu thẳm, họ sợ mất đi. Họ cần được nhắn tin liên tục. Cần những lời khẳng định. Cần những dấu hiệu chắc chắn rằng mình vẫn được yêu. Không phải vì họ yếu đuối. Mà vì trong quá khứ, có lúc họ đã học được rằng tình yêu có thể biến mất bất cứ lúc nào.
Lại có những người làm điều ngược lại. Họ yêu… nhưng không bao giờ quá gần. Họ giữ một khoảng cách an toàn. Họ không nói quá nhiều về cảm xúc. Họ tránh những cuộc trò chuyện sâu sắc. Không phải vì họ lạnh lùng. Mà vì ở đâu đó trong ký ức, họ từng biết rằng gần gũi quá… có thể làm mình bị tổn thương.
Theo Adler, chúng ta không bị quá khứ quyết định hoàn toàn. Nhưng chúng ta thường mang theo quá khứ như một tấm bản đồ vô hình.
Nó nói cho ta biết: ai đáng tin, khi nào nên sợ, khi nào nên giữ khoảng cách. Và đôi khi tấm bản đồ ấy không còn đúng nữa. Tình yêu trưởng thành bắt đầu từ một nhận ra rất dịu dàng: người trước mặt ta không phải là người đã làm ta tổn thương ngày xưa.
Họ không phải cha mẹ ta.
Họ không phải ký ức của ta.
Họ là một con người hoàn toàn mới.
Khi ta hiểu điều đó, ta bắt đầu học một điều rất khó: yêu mà không để quá khứ điều khiển trái tim mình.
Điều kỳ lạ là: Tình yêu đúng đôi khi không đến để làm ta hạnh phúc ngay lập tức. Nó đến để cho ta thấy những vết thương mình chưa từng nhìn thẳng. Nó khiến ta ghen. Khiến ta sợ hãi. Khiến ta bối rối.
Nhưng nếu ta đủ can đảm nhìn vào những cảm xúc ấy, ta sẽ hiểu một điều: không phải tình yêu đang làm ta đau. Chỉ là những vết thương cũ đang lên tiếng. Và khi hai người đủ trưởng thành, họ không biến tình yêu thành một nơi trách móc. Họ biến nó thành một nơi chữa lành. Nơi người này có thể nói: “Anh biết đôi khi anh sợ mất em. Nhưng đó là nỗi sợ cũ của anh… không phải lỗi của em.” Và người kia có thể nói: “Em sẽ ở đây, nhưng anh cũng phải học cách tin tưởng lại cuộc đời.” Có lẽ đó chính là điều đẹp nhất của tình yêu theo Adler: Không phải hai con người hoàn hảo gặp nhau. Mà là hai con người đều mang theo những vết thương. Nhưng họ không dùng những vết thương đó để làm tổn thương nhau. Họ dùng chúng để hiểu nhau sâu hơn...

Khi hai con người giúp nhau lớn lên.Theo tinh thần của Alfred Adler, tình yêu không phải là nơi để ẩn náu khỏi thế giới,...
12/03/2026

Khi hai con người giúp nhau lớn lên.

Theo tinh thần của Alfred Adler, tình yêu không phải là nơi để ẩn náu khỏi thế giới, mà là nơi giúp ta trở nên đủ mạnh để bước vào thế giới.
Nhiều người bước vào tình yêu với một ước mơ thầm kín: họ muốn được bù đắp. Bù đắp cho tuổi thơ thiếu thốn. Bù đắp cho những tổn thương chưa lành. Bù đắp cho cảm giác mình chưa đủ tốt.
Nhưng Adler nói một điều rất giản dị: tình yêu không chữa lành bằng cách thay thế cuộc đời của bạn. Nó chữa lành bằng cách giúp bạn trở thành người có thể sống cuộc đời của mình.
Một mối quan hệ đẹp không phải là khi hai người bám vào nhau để tồn tại, mà là khi hai người đứng vững trên đôi chân của mình – rồi cùng bước đi.
Có những tình yêu khiến con người thu nhỏ lại. Họ bắt đầu sợ làm điều mình thích, sợ nói điều mình nghĩ, sợ trở thành con người thật của mình. Tình yêu như vậy giống một chiếc lồng vàng. Nó đẹp. Nhưng nó làm mất đi bầu trời.
Adler tin rằng một mối quan hệ lành mạnh phải nuôi dưỡng cảm giác cộng đồng – điều ông gọi là social interest.
Trong tình yêu, điều đó có nghĩa là: ta không chỉ yêu người kia vì họ làm mình hạnh phúc mà còn vì ta muốn người ấy phát triển như một con người tự do Một người đàn ông thực sự yêu bạn không phải là người giữ bạn lại. Mà là người khuyến khích bạn bước xa hơn chính mình.
Một người phụ nữ thực sự yêu bạn không phải là người muốn bạn thuộc về cô ấy. Mà là người muốn bạn trở thành phiên bản đầy đủ nhất của bạn. Tình yêu như vậy không làm con người phụ thuộc. Nó làm con người mạnh mẽ hơn.
Có một dấu hiệu rất đẹp của tình yêu trưởng thành: Bạn không cảm thấy mình nhỏ đi trong mối quan hệ. Bạn cảm thấy mình mở rộng ra. Bạn dám thử những điều mới. Bạn dám sống thật hơn. Bạn dám bước ra khỏi vùng an toàn của mình. Và người kia không sợ điều đó. Họ tự hào khi thấy bạn lớn lên.
Adler từng nói rằng vấn đề của con người không nằm ở quá khứ, mà nằm ở mục đích mà ta hướng đến. Tình yêu cũng vậy. Một mối quan hệ không được quyết định bởi chúng ta đã từng đau khổ thế nào, mà bởi chúng ta muốn cùng nhau trở thành ai trong tương lai.
Hai con người không cần hoàn hảo. Họ chỉ cần cùng hướng về sự trưởng thành. Và có lẽ, tình yêu đẹp nhất không phải là câu nói: “Anh cần em để sống.” Mà là một câu nói dịu dàng hơn: “Anh muốn trở thành một con người tốt hơn… vì em đang đi cùng anh.”..

Tình yêu và sự tự do – Không phải là sự kiểm soát.Trong mỗi mối quan hệ, chúng ta thường cảm thấy một sự mâu thuẫn trong...
06/03/2026

Tình yêu và sự tự do – Không phải là sự kiểm soát.

Trong mỗi mối quan hệ, chúng ta thường cảm thấy một sự mâu thuẫn trong việc yêu thương và tự do. Liệu tình yêu có phải là sự gắn bó không thể tách rời, hay liệu tình yêu có thể vẫn tồn tại trong sự tự do? Alfred Adler tin rằng một phần quan trọng trong sự phát triển cá nhân là khả năng lựa chọn và kiểm soát cuộc sống của chính mình. Tình yêu, vì thế, không phải là sự kiểm soát hay ràng buộc, mà là sự chấp nhận tự do và khả năng phát triển trong một mối quan hệ.

Adler không tin vào một sự gắn bó mà có thể kìm hãm và kiểm soát người khác. Ông nhấn mạnh rằng tự do là yếu tố cần thiết cho sự trưởng thành. Và trong tình yêu, sự tự do này không có nghĩa là sự rời bỏ hay tách biệt, mà là khả năng tìm thấy chính mình, hiểu được nhu cầu của bản thân, và sau đó có thể chia sẻ, yêu thương và đồng hành với người khác mà không làm mất đi bản sắc cá nhân.

Tình yêu thật sự phải là sự tôn trọng tự do của đối phương. Khi bạn yêu một ai đó, bạn không yêu họ vì bạn muốn kiểm soát họ, mà bạn yêu vì họ là chính họ, với những suy nghĩ, cảm xúc và ước mơ riêng biệt. Tình yêu không phải là thứ kéo người kia về phía mình, mà là sự đồng hành trên một hành trình chung, nơi cả hai có thể phát triển và thay đổi mà không cảm thấy bị mắc kẹt trong mối quan hệ.

Sự tự do trong tình yêu không có nghĩa là sự tự do vô hạn, mà là một sự tự do có trách nhiệm. Tình yêu, theo Adler, không phải là một sự thoái lui khỏi cuộc sống, mà là một cuộc hành trình nơi mỗi người đều có thể theo đuổi những mục tiêu cá nhân mà không làm tổn thương đối phương. Điều này cũng đồng nghĩa với việc bạn phải chấp nhận những sự khác biệt, tôn trọng những sự phát triển riêng biệt, và sẵn sàng cùng nhau thay đổi.

Một mối quan hệ không phải là thứ khiến bạn cảm thấy bạn phải hy sinh tự do cá nhân của mình, mà là nơi hai cá nhân cùng nhau vun đắp và hỗ trợ lẫn nhau trong quá trình phát triển. Đó là khi cả hai đều có thể được tự do để sáng tạo, thử nghiệm và phát triển mà vẫn cảm thấy an toàn trong sự hỗ trợ và yêu thương của đối phương.

Tình yêu thực sự là sự đồng hành trong sự tự do, nơi mỗi người đều có thể trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình mà không bị ép buộc phải thay đổi theo ý muốn của người khác. Đó là khi cả hai có thể cùng nhau khám phá thế giới, học hỏi từ nhau, và chia sẻ mọi cảm xúc, nhưng không ràng buộc hay kìm hãm...

Alfred Adler là một nhà tâm lý học nổi tiếng người Áo, người sáng lập ra Tâm lý học cá nhân. Tư tưởng của Adler tập trun...
04/03/2026

Alfred Adler là một nhà tâm lý học nổi tiếng người Áo, người sáng lập ra Tâm lý học cá nhân. Tư tưởng của Adler tập trung vào những khía cạnh như sự phát triển cá nhân, sự thúc đẩy từ các nhu cầu xã hội, và sự quan trọng của cảm giác cộng đồng trong sự phát triển của con người. Dưới đây là những điểm chính trong tư tưởng của Alfred Adler:

1. Cảm giác thua kém và sự vươn lên
Một trong những lý thuyết quan trọng nhất của Adler là khái niệm về cảm giác thua kém (Inferiority Complex). Adler cho rằng mỗi cá nhân từ khi sinh ra đều cảm thấy thiếu thốn hoặc thua kém so với những người khác. Điều này là tự nhiên và có thể trở thành động lực mạnh mẽ để con người vươn lên và phát triển. Tuy nhiên, khi cảm giác thua kém này trở nên quá mức, nó có thể dẫn đến sự tự ti và hành vi bất ổn. Ngược lại, nếu cảm giác thua kém được sử dụng để phát triển và cải thiện bản thân, nó sẽ trở thành động lực thúc đẩy con người đạt được mục tiêu và hoàn thiện mình.

2. Sự thúc đẩy từ xã hội
Adler nhấn mạnh rằng con người không chỉ được điều khiển bởi nhu cầu cá nhân mà còn bởi những động lực xã hội. Ông cho rằng cảm giác cộng đồng (Social Interest) là một yếu tố then chốt trong sự phát triển của cá nhân. Sự hòa nhập và tham gia vào cộng đồng, chia sẻ mục tiêu và trách nhiệm với người khác, chính là cách mà con người có thể phát triển một cách lành mạnh. Cảm giác cộng đồng giúp con người có được một cảm giác gắn kết, làm việc vì lợi ích chung và giúp đỡ người khác.

3. Cái tôi và sự hình thành tính cách
Adler cho rằng mỗi cá nhân tạo ra một cái tôi (Self) trong suốt quá trình phát triển. Tuy nhiên, cái tôi này không phải là cố định mà có thể thay đổi và phát triển qua thời gian. Adler không tin vào khái niệm “tính cách bẩm sinh” mà ông tin rằng tính cách của mỗi người được hình thành bởi những quyết định mà họ đưa ra trong quá trình trưởng thành. Những quyết định này ảnh hưởng bởi cảm giác thua kém, động lực cá nhân và mức độ tham gia vào xã hội.

4. Sự quan trọng của mục tiêu và kế hoạch trong cuộc sống
Theo Adler, mỗi cá nhân đều có một mục tiêu sống (Life Goal) mà họ hướng đến. Mục tiêu này không phải là một kết quả cụ thể mà là một hướng đi chung cho cuộc đời họ. Con người hành động để đạt được mục tiêu này và luôn tìm cách vượt qua những rào cản trên con đường đó. Điều quan trọng là mỗi người có thể tự do quyết định mục tiêu của mình và lựa chọn cách thức đạt được mục tiêu đó.

5. Sự khác biệt giữa Adler và Freud
Mặc dù Adler bắt đầu sự nghiệp trong cùng trường phái với Sigmund Freud, nhưng ông nhanh chóng phát triển một hệ thống lý thuyết khác biệt. Trong khi Freud tập trung vào những yếu tố vô thức, bản năng và quan hệ gia đình, Adler lại chú trọng vào những yếu tố xã hội và các quyết định cá nhân trong việc phát triển tính cách. Adler tin rằng con người có thể thay đổi và cải thiện mình thông qua quyết định và hành động cá nhân, thay vì bị chi phối hoàn toàn bởi những yếu tố vô thức hoặc yếu tố sinh học như Freud đã nhấn mạnh.

6. Giải pháp và chữa lành qua lý thuyết Tâm lý học cá nhân
Tâm lý học cá nhân của Adler không chỉ dừng lại ở việc lý giải hành vi, mà còn hướng đến giải pháp. Ông tin rằng mỗi cá nhân có thể thay đổi thông qua việc hiểu rõ về bản thân, nhận ra cảm giác thua kém và vươn lên vượt qua chúng. Adler cũng cho rằng mối quan hệ xã hội là chìa khóa để chữa lành những vết thương tâm lý và cải thiện chất lượng cuộc sống của mỗi người.

7. Vai trò của gia đình
Adler đặc biệt nhấn mạnh tầm quan trọng của gia đình trong sự hình thành tính cách và sự phát triển của trẻ. Ông cho rằng vị trí của đứa trẻ trong gia đình (con trai cả, con út, con duy nhất, v.v.) có thể ảnh hưởng sâu sắc đến cảm giác về giá trị bản thân và các mối quan hệ xã hội sau này. Ngoài ra, ông cũng chỉ ra rằng phương thức giáo dục và cách thức gia đình nuôi dưỡng trẻ có thể có tác động lớn đến sự tự tin và thái độ sống của đứa trẻ khi trưởng thành.

Kết luận
Tư tưởng của Alfred Adler không chỉ mang tính lý thuyết mà còn có tính ứng dụng cao trong cuộc sống. Ông đề cao sự chủ động trong cuộc sống, khuyến khích mỗi người hiểu rõ bản thân, vươn lên từ những khó khăn và hướng đến sự hòa nhập xã hội. Những khái niệm như cảm giác thua kém, cảm giác cộng đồng, và sự phát triển cá nhân vẫn còn ảnh hưởng mạnh mẽ trong lĩnh vực tâm lý học hiện đại...
DuyHN

"Thằng bờm" và "Phú ông" - Nghệ thuật đàm phán một cách tinh tế. Chúng ta đang sống trong kỉ nguyên của toàn cầu hóa, là...
03/03/2026

"Thằng bờm" và "Phú ông" - Nghệ thuật đàm phán một cách tinh tế.

Chúng ta đang sống trong kỉ nguyên của toàn cầu hóa, là thời điểm của sự bùng nổ hợp tác trên phạm vi toàn thế giới trên mọi lĩnh vực. Có thể dễ dàng nhận thấy những nhu cầu cuộc sống của chúng ta được phục vụ không ít thì nhiều đều có sự hợp tác của các tổ chức trong nước và nước ngoài. Để có được sự hợp tác đó, tất nhiên phải có sự thỏa thuận, hợp đồng giữa các doanh nghiệp với nhau và từ đó hình thành nên một hoạt động mới của các doanh nghiệp đó chính là thương thuyết, đàm phán. Nhiều người có thể nghĩ đàm phán là việc của những tay chơi chuyên nghiệp, là công việc của những người được đào tạo bài bản hay là những người có tài thiên bẩm. Sự thật thì nó chỉ đúng một phần, sự thương thuyết diễn ra hàng ngày từ mua bán hàng hóa tại chợ, kí hợp đồng thuê nhà,... những hoạt động trên chắc hẳn ai cũng thực hiện được mà không cần đòi hỏi yêu cầu quá cao về chuyên môn như chúng ta thường nghĩ.

Bài viết này sẽ đem đến những yếu tố cốt lõi nhất của quá trình đàm phán, thương thuyết thông qua bài thơ dân gian về câu chuyện của Thằng Bờm - Phú Ông:
Thằng bờm có cái quạt mo, Phú ông xin đổi ba bò chín trâu, Bờm rằng Bờm chẳng lấy trâu, Phú ông xin đổi ao sâu cá mè, Bờm rằng Bờm chẳng lấy mè, Phú Ông xin đổi một bè gỗ lim, Bờm rằng Bờm chẳng lấy lim, Phú ông xin đổi con chim đồi mồi, Bờm ràng bờm chẳng lấy mồi, Phú ông xin đổi nắm xôi, bờm cười.

Đầu tiên, để bước vào một cuộc đàm phán, yếu tố quan trong nhất chính là phải xác định xem những người thương thuyết là ai. Trong bài thơ trên, dễ dàng nhận thấy ở đây có hai nhân vật chính là Thằng Bờm và Phú ông đóng vai trò chính trong cuộc thương thuyết. Điều này tuy đơn giản nhưng rất quan trong vì khi đàm phán với các doanh nghiệp, việc xác định người có thẩm quyền cao nhất trong đoàn giúp công việc trao đổi thuận lợi, nhanh chóng hơn là việc thuyết phục từng người trong đoàn. Tiếp theo đến với nội dung của cuộc đàm phán, Phú ông là người đang cần cái quạt mo và Bờm hiện tại đang sở hữu thứ ấy. Tại sao điều này lại quan trọng? Bởi vì cuộc đàm phán chỉ thành công khi xác định rõ mình muốn gì và bên kia liệu có sở hữu thứ đó không, nếu không thì cho dù có thương thuyết bao lâu thì cũng là vô nghĩa. Việc xác định nội dung thương thuyết cũng không kém phần quan trọng, ở đây bài thơ đã nói rõ là quạt mo chứ không phải là loại quạt khác, tương tự khi đàm phán ở thực tế chúng ta phải làm sao để biết thứ chúng ta muốn làm sao phải sát với thực tế nhất, tránh việc đang đàm phán được một nửa thì nhận ra thứ đó không phải là nhu cầu của công ty mà mình đại diện, thành ra tốn công vô ích đối với cả hai bên.

Thứ hai là việc đàm phán phải thật tinh tế. Trước hết, Thằng Bờm - Phú Ông là hai người có địa vị xã hội trái ngược nhau ở trong bài thơ. Thằng bờm thì chẳng có gì ngoài cái quạt Mo, trong khi phú ông lại là người có tài sản rất lớn. Điều ấn tượng nhất của bài thơ chính là các nhân vật khi đàm phán giành sự tôn trọng đặc biệt với nhau, không vì sự sang hèn mà có thái độ coi thường nhau. Đây là một điều quan trọng, vì nguyên tắc cơ bản của đàm phán chính là sự bình đẳng, chỉ khi bình đẳng thì hai bên mới có thể tự nhiên ngồi vào bàn đàm phán với nhau, mới có thể từng bước thỏa thuận với nhau; giả sử nếu như phú ông có thái độ coi thường với bờm còn bờm lại ghen ghét sự giàu sang của phú ông thì cuộc đàm phán có thể chẳng diễn ra được chứ đừng nói đến kết quả. Cụ thể hơn Phú ông dùng từ "xin đổi" để nói chuyện với đối tác của mình, có thể thấy phú ông là một tay thương thuyết tinh tế, coi bản thân mình và đối tác một cách bình đẳng, dù thực tế đối tác phía bên kia chỉ là Thằng Bờm. Để đáp lại sự tôn trọng của phú ông dành cho mình, Bờm cũng thẳng thắn nói ra sự hài lòng của bản thân đối với mỗi đề nghị của phú ông. Có là có, không là không, cuộc đàm phán diễn ra rất thẳng thắn từ hai bên. Điều này tuy chỉ vậy nhưng rất quan trọng đối với mỗi người đàm phán trong cuộc thương thuyết. Việc nói rõ ý định của mình là đồng ý hay không đồng ý với bên kia là cách tốt nhất để hai bên nhanh chóng đi đến thỏa thuận chính thức. Trên thực tế, nhiều cuộc đàm phán có lẽ sẽ tiết kiệm thời gian lên đến hành năm nếu hai bên hiểu được đối tác và bản thân muốn gì, và phải bày tỏ thái độ đó rõ ràng với đối tác. Nếu cứ lưỡng lự mãi, lúc có lúc không thì sẽ làm cho bên kia cảm thấy khó chịu, mất thiện cảm và thậm chí là sự hợp tác đổ bể chỉ vì có thái độ không rõ ràng như vậy.
Thứ ba là về cách thương thuyết và nội dung thương thuyết. Đầu tiên có thể dễ dàng nhận thấy Bờm là người chiếm ưu thế khi biết mục đích của phú ông đối với cuộc đàm phán này là gì, đó chính là cái quạt mo, thứ mà bờm đang sở hữu. Còn bên kia là phú ông, đang ở thế bất lợi khi không biết liệu Bờm có đồng ý trao đổi hay không và thứ sẽ trao đổi để lấy cái quạt là gì? Nghệ thuật đàm phán chính là ở đây. Bờm không dại gì mà nói thẳng ra thứ mà mình mong muốn ngay từ lúc đầu mà để việc đó cho phú ông đoán, Bờm chỉ nói được hay không được. Phú ông cũng rất nhạy bén khi từ từ dò xét xem yêu cầu của Bờm là gì thông qua các đề nghị rất hấp dẫn "ba bò chín châu, ao sâu cá mè, một bè gỗ lim,..." mỗi yêu cầu của phú ông đều rất đa dạng, qua đó tăng tỉ lệ đoán trúng ý muốn của đối phương. Đây là một chi tiết rất đúng với thực tế, vì người đàm phán thường chịu một áp lực rất lớn là phải làm sao đem lại nhiều lợi ích nhất đến cho công ty của mình, việc giữ lợi thế và linh hoạt, uyển chuyển để gỡ thế khó trong đàm phán là một việc quan trọng, tuy cần có thời gian và quá trình học tập, thực hành nhưng nó xứng đáng để chúng ta dành thời gian nghiên cứu nó. Tiếp theo và quan trọng nhất chính là biết đâu là điểm dừng có lợi nhất cho cả hai bên trong cuộc đàm phán. Bạn có bao giờ thắc mắc tại sao đề nghị của phú ông có "lãi" như thế nhưng tại sao bờm lại lắc đầu không? Đó là vì bờm biết giá trị thực sự của cái quạt mo của mình và Phú ông đương nhiên biết điều đó. Nếu như Bờm tham lam thì sẽ chẳng có gì cả, cuộc thương thuyết sẽ không có hồi kết. Các đề nghị của phú ông đưa ra nghe có vẻ hấp dẫn nhưng thực tế phú ông có muốn đổi hay không lại là chuyện khác, và đương nhiên, Bờm hiểu không ai muốn chịu thiệt trong cuộc đàm phán. Đây là một triết lí sâu sắc trong bài thơ, khi điểm cốt lõi của đàm phán là hai bên cùng có lợi, người mua và người bán đều có được thứ mình muốn, bên mua có được thứ mình muốn, bên bán thu được giá trị phù hợp, đó là nguyên tắc trong đàm phán. Quay lại với câu chuyện trên, bờm hiểu rằng giá trị của cái quạt không lơn như thế và phú ông cũng đương nhiên hiểu rõ. Kết quả cuối cùng là vụ trao đổi cái quạt - nắm sôi là điều hợp lí và có thể chấp nhận được ở cả hai phía, cuộc đàm phán kết thúc thành công.

Cuối cùng nhưng vẫn không kém phần quan trọng chính là thái độ của mỗi bên sau cuộc đàm phán. Ở câu chuyện trên, kết thúc bằng lời đề nghị đổi cái quạt của Bờm để lấy nắm sôi, Bờm đồng ý bằng một nụ cười. Chi tiết này cũng đắt giá không kém, vì nó thể hiện thái độ hài lòng của Bờm, vừa thể hiện giao dịch thành công. Hơn cả là mối quan hệ của cả hai bên vẫn tốt đẹp, thậm chí là đi lên sau cuộc đàm phán. Có thể hiểu rằng dù cuộc đàm phán có kết quả hay không thì việc kết thúc quá trình bằng nụ cười của hai bên là điều cần thiết, dù thằng Bờm và phú ông có trao đổi hay không nhưng họ vẫn sống trong cùng một cộng đồng, do đó kết thúc bằng nụ cười có thể khiến quan hệ của họ ít nhất vẫn như trước kia và không trở thành kẻ thù của nhau. Thực tế, đàm phán không phải là một cuộc chiến như nhiều người thường nghĩ, nó là một cơ hội để mở rộng mối quan hệ cho doanh nghiệp, bởi vì khi biết về nhau, đã hợp tác với nhau thì đương nhiên cơ hội làm ăn sau này cũng sẽ rộng mở hơn, thậm chí là lơn hơn. Có thể dễ hiểu khi các dự án tỉ đô đều xuất phát từ những dự án nhỏ bé chưa đến một phần nghìn giá trị của dự án đó; mỗi dự án dù lớn hay nhỏ đều có giá trị riêng của nó, đôi khi nó là phép thử của đối tác đối với một doanh nghiệp và có thể chắc chắn rằng một cuộc đàm phán thành công luôn kết thúc bằng nụ cười của cả hai phía.

Qua bài thơ dân gian vừa rồi, chúng ta có cái nhìm cơ bản nhất, cốt lõi nhất về nghệ thuật đàm phán thương thuyết một cách tinh tế. Càng muốn phát triển thì càng cần đến nhiều sự hợp tác, do đó việc nắm giữ những triết lí đàm phán trên sẽ giúp các bạn có được những kiến thức và kĩ năng đàm phán cơ bản để bắt đầu cho hành trình của mình.

Cảm ơn các bạn khi đã đọc đến đây, nếu có những ý kiến, quan điểm thì đừng ngần ngại chia sẽ dưới phần bình luận nhé!..

Tác giả: Phan Văn Trường

Address

15 Đường Số 3 Đất Lành, Vĩnh Thái, Khánh Hòa
Nha Trang
650000

Telephone

+84912994968

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tư vấn tâm lý Nha Trang posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Tư vấn tâm lý Nha Trang:

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram

Category