12/03/2026
Mỗi lần đi học về các dòng sản phẩm liên quan đến thảo mộc dưỡng sinh, điều mình quan tâm không chỉ là “học được thêm bao nhiêu công thức mới”.
Điều mình quan tâm hơn là:
trong rất nhiều thứ mình được học, đâu mới là thứ thật sự phù hợp để mang về cho học viên của mình tại Việt Nam.
Bởi vì học thì ai cũng có thể học công thức.
Nhưng để chắt lọc được một sản phẩm có thể ứng dụng thật, dạy thật, làm thật, và thậm chí giúp học viên kinh doanh được thật… thì đó lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Mình không chọn theo kiểu thấy món này lạ thì mang về, thấy vị này ngon thì đưa vào lớp.
Với mình, một sản phẩm muốn đưa vào giảng dạy phải đi qua rất nhiều lớp cân nhắc.
Trước hết là nguyên liệu có phù hợp với điều kiện bản địa ở Việt Nam hay không.
Có những thứ ở nơi mình học rất sẵn, rất đẹp, giá rất tốt. Nhưng khi về Việt Nam thì lại khó tìm, chất lượng không ổn định, hoặc không phù hợp với cơ địa, khẩu vị và thói quen tiêu dùng của người Việt.
Kế tiếp là bài toán giá thành.
Mình luôn nghĩ đến học viên của mình, đặc biệt là những người học để kinh doanh. Nếu một sản phẩm quá đẹp về mặt ý tưởng nhưng nguyên liệu quá đắt đỏ, chi phí đội lên quá cao, đầu ra khó bán, thì mang về dạy cũng không tạo ra nhiều giá trị thực tế. Học viên cần một sản phẩm không chỉ tốt về chuyên môn, mà còn cần có khả năng triển khai được trong đời sống và trong kinh doanh.
Rồi sau đó là vấn đề máy móc, thiết bị và quy trình thực hiện.
Một món hay một dòng sản phẩm có thể rất hấp dẫn ở nơi mình học, nhưng nếu khi về Việt Nam lại cần máy móc quá đặc thù, khó mua, khó thay thế, khó bảo trì, thì cũng chưa chắc phù hợp để phổ biến cho số đông học viên. Mình luôn phải đặt câu hỏi: học viên của mình có thể làm được không, có thể đầu tư được không, có thể triển khai được một cách thực tế hay không?
Và cuối cùng, điều quan trọng nhất là giá trị thật của sản phẩm đó có xứng đáng để đưa vào giảng dạy hay không.
Mình không muốn dạy những thứ chỉ đẹp trên hình ảnh, chỉ hay ở câu chuyện, hay chỉ mới mẻ trong một thời điểm. Mình muốn những gì mình mang về phải có tính ứng dụng, có chiều sâu, có khả năng đi đường dài.
Có lẽ điểm khác biệt lớn nhất trong cách mình đi học là ở chỗ đó.
Mình không đi học chỉ để mang công thức về dạy lại một cách sáo rỗng.
Mình đi học để quan sát, để hiểu bản chất, để đối chiếu với thực tế Việt Nam, để thử đặt nó vào điều kiện nguyên liệu, giá thành, thiết bị, khả năng vận hành và khả năng kinh doanh của học viên mình.
Nói một cách đơn giản, mình không mang về “cái người ta làm” mình chỉ mang về những gì thật sự có thể sống được, kinh doanh được trong môi trường học tập và mà học viên của mình đang thực sự cần tại Việt Nam
Vì thế nên phía sau mỗi sản phẩm được đưa vào lớp học, thường không chỉ là một công thức mà là cả một quá trình học, nhìn, chọn, bỏ, cân nhắc và chắt lọc rất kỹ lưỡng trước khi đưa vào các khoá học bên mình
Mình tin rằng, người học cần nhiều hơn những thứ nghe hay, nhìn đẹp. Người học cần những giá trị thực tế, có thể làm được, áp dụng được và phát triển được lâu dài.
Và đó cũng là lý do vì sao mình vẫn luôn chọn cách đi học nghiêm túc, học sâu, rồi chắt lọc thật kỹ trước khi mang bất cứ điều gì về chia sẻ lại cho học viên của mình ❤️