12/12/2025
THỰC HÀNH CHÁNH NIỆM
Khi đau, chỉ cần biết rằng mình đang đau.
Khi vui, chỉ cần biết rằng mình đang vui.
Khi tâm loạn, biết tâm đang loạn.
Khi tâm tĩnh, biết tâm đang tĩnh.
Chỉ có sự nhận biết thuần khiết đứng phía sau mọi cảm xúc –
không phán xét, không chạy trốn, không đồng hóa mình với bất kỳ trạng thái nào.
Chánh niệm chính là như vậy:
một khoảng dừng nhẹ, một ánh sáng dịu trong, giúp ta nhìn sâu vào bên trong để chữa lành, để trở về với chính mình.
☘️Nói thì dễ làm có khó không???
Thật ra chánh niệm không khó, chỉ khó vì mình quen sống ngược với nó quá lâu.
Mình quen phản ứng ngay, chưa kịp nhận ra cảm xúc.
Mình quen chạy trốn nỗi đau, bám víu niềm vui.
Mình quen nghĩ quá nhiều, mà ít khi “dừng lại để thấy”.
Chánh niệm giống như tập cơ — tập từ từ, rất nhỏ, rất đời thường:
Đang bực, biết “mình đang bực”.
Đang vui, nhận ra “mình đang vui”.
Đang thở, biết “mình đang thở”.
Làm việc gì, biết mình đang làm việc đó.
Mỗi lần “biết” được một giây thôi là bạn đã thực tập rồi.
Lặp lại nhiều lần, cái “biết” ấy tự nhiên mạnh lên.
Rồi đến lúc bạn nhận ra: không hề khó, chỉ là chưa quen.
CÁCH THỰC HÀNH CHÁNH NIỆM TRONG 1 PHÚT:
1. Ngồi yên lại 10 giây.
Không cần sửa tư thế. Chỉ cảm nhận cơ thể đang ngồi.
2. Hít vào một hơi bình thường.
Trong đầu chỉ thầm biết: “Đang hít vào.”
3. Thở ra.
Thầm biết: “Đang thở ra.”
Chỉ vậy thôi. Không cố gắng, không ép buộc.
---
Thực hành cảm xúc (30 giây)
Hãy nhìn vào trạng thái trong lòng bạn lúc này.
Tự hỏi:
“Giờ mình đang cảm gì?”
Bất cứ thứ gì hiện ra—buồn, vui, mệt, trống, nhẹ, hỗn loạn—chỉ cần thầm biết: “À, đang có cảm xúc đó.”
Không phân tích. Không sửa. Không đẩy nó đi.
---
Thực hành thân thể (20 giây)
Cảm nhận:
Bàn chân đang chạm đất
Hơi ấm trong tay
Nhịp thở đang ra vào
Cái gì cảm được, biết cái đó.
Không phán xét.
---
Đó chính là chánh niệm: đơn giản, nhẹ nhàng, lặp lại nhiều lần.