08/11/2018
CỔ NHÂN PHÊ BÌNH VỀ TRỌNG CẢNH
Người dám trực tiếp phê bình Trọng Cảnh ở vào thuở đời xưa thì rất ít thấy, nhưng không phải là không có. Theo chỗ người viết biết được, kẻ có gan tiến hành công khai phê bình chỉ có hai người: Một người là Trương Tử Hoà đời nhà Kim, một người là Ngô Hữu Tánh thời Minh mạt. Lại có người hơi có vẻ ôn hoà là Lưu Hoàn Tố. Ngoài ra chỉ là tự lập tân phương trị Thương Hàn, tuy không trực tiếp phê bình nhưng trên thực tế cũng là người phê bình. Tiêu biểu là người biên soạn “ Cuộc Phương ” đời Tống cho đến từng kinh giải Thương Hàn của nhóm người Chu Quăng.
Hai đời Minh-Thanh, Thương Hàn học rất thịnh. Nhưng ngoại trừ Ngô Hữu Tánh, không ai đả động lá cờ tôn kinh sùng thánh, lông cánh của sách Thương Hàn. Những học giả khả dĩ rất trọng Thương Hàn Luận, khả dĩ có chỗ thu thập, có chỗ bổ sung, nhưng không nói thẳng điều trái của Trọng Cảnh. Cho dù có phê bình thì cũng đổ tội lên đầu của Vương Thúc Hoà mà thôi. Giữa những học giả cũng có sự khác nhau, nhưng đều tự cho mình tâm đắc ý chỉ của Trọng Cảnh mà phê bình đối phương. Trên thực tế vẫn bộc lộ một số ít vấn đề của Thương Hàn Luận.
Độc giả nên biết vào các thời đại Tống, Kim, Nguyên, những người phê bình Trọng Cảnh chưa cho là hạng bất chấp lẽ phải trên đời. Thời ấy, địa vị của Trọng Cảnh còn chưa phải là cao lắm, bửu toà của thánh nhân chưa thuộc diện ngồi ổn định. Thời đại của Ngô Hựu Khả mà phê bình Trọng Cảnh mới là dũng khí to lớn lắm. Ôn Bệnh học tuy bắt đầu từ Ngô Hựu Khả, nhưng những nhà Ôn Bệnh học sau này hoàn toàn bỏ mất tinh thần sáng tạo của Ngô thị mà cực lực chỉ hướng nương dựa vào Nội Kinh mà thôi.
Ngô Hựu Khả phê bình Thương Hàn Luận như thế nào?
Ông nói: “ Người nghiệp y, những điều tụng đọc ghi nhớ dông dài lê thê cũng đều là Thương Hàn. Cho đến khi lâm chứng đều thấy là bệnh Ôn Dịch, tìm đúng là Thương Hàn trăm bệnh không được một, hai; không biết tài chém rồng tuy đã thành mà không có chỗ thực thi, không tránh được chuyện chỉ hươu mà nói là ngựa ”. Việc này không khác nào nói Thương Hàn Luận không có áp dụng được gì.
Ông lại nói: “ Xét những năm trải qua, Ôn Dịch bốn mùa đều có; kịp khi xét về Thương Hàn, mỗi khi đến lúc trời rét mạnh, tuy có triệu chứng đau đầu, nhức mình, ớn lạnh, không mồ hôi, phát sốt tựa như thuộc Thái dương chứng, đến khi sáu, bảy ngày sau thất trị, chưa từng thấy hiện tượng truyền kinh. Mỗi khi sử dụng phương thuốc phát tán, một khi đổ mồ hôi thì giải được bệnh. Có người không cần dùng thuốc thì cũng tự giải được bệnh; chưa từng có trường hợp không phát hãn mà đưa tới phát các chứng vàng da, nói sàm, cuồng loạn, thai thích. Bệnh này đều là bệnh cảm mạo cạn ở ngoài da, không phải thực Thương Hàn vậy, Thương hàn cảm mạo đều thuộc phong hàn, không phải không có sự khác nhau về nặng nhẹ. Kết cục phần nhiều là cảm mạo, bệnh Thương Hàn thì ít có. Huống chi sự cảm thụ của Ôn Dịch và Thương Hàn khác nhau một trời một vực. Nay đã phân biệt được hươu và ngựa, bởi vì Thương Hàn rất ít xảy ra ”. Do họ Ngô xét thấy, y gia thực ra không cần học Thương Hàn Luận. Không dừng lại ở đó, ông còn nói: “ Trị Ôn Dịch trị trăm người mới gặp 2, 3 người là chính Thương Hàn…mà trị chính Thương Hàn trăm người mới gặp 2, 3 người đúng là Âm chứng…Nay những thầy thuốc thịnh hành khoa Thương Hàn, số năm trải qua, hoặc giả được gặp trường hợp chân Âm chứng ”. Nói ra như thế, Thương Hàn thiên Tam Âm , lại là cái vô dụng trong cái vô dụng, sách của Trọng Cảnh kia còn có giá trị gì ! Sách của Trọng Cảnh đã không giá trị, Trọng Cảnh sao có thể xưng tụng là thánh nhân ư? Tuy nhiên, Ngô thị chưa cho sách Trọng Cảnh hoàn toàn là lời nói trống rỗng, hoặc là dối người. Ông chừa cho Trọng Cảnh một lối thoát, nói đại thể sách của Trọng Cảnh nói về Ôn Bệnh đã bị lạc mất.
Trương Tử Hoà kêu gọi mọi người: “ Cẩn thận chớ câu nệ lời nói trên giấy của Trọng Cảnh ”. Như thế không khác gì nói sách Thương Hàn Luận đa phần là rỗng tuếch, lời nói không thật, đa số là những giáo điều không thực tế. Nay đưa ra những văn tự ghi ở trong sách Nho Môn Sự Thân, quyển 9 có ghi như sau:
“ Một hôm có người gặp Đới Nhân hỏi về Thương Hàn, ý vượt ra ngoài lời của Trọng Cảnh, bảo tôi rằng: Ông nên thận trọng, chớ câu nệ những lời trên giấy của Trọng Cảnh, nghi hoặc không rõ làm hại người đời. Tôi có hôm đọc lại sách của Trọng Cảnh, mới hiểu ra ý đó. Đới Nhân cho rằng, người ta thường thấy lúc Thương Hàn dịch khí khởi phát thường đều né tránh. Rằng: Thương Hàn đa biến, cần sớm tối theo dõi. Như mười người mắc bệnh đã không thể chữa kịp, huống trong tất cả tình huống đều cố chấp theo cố nhân chăng! ”.
Lưu Hoàn Tố là người bái môn của Trương Tử Hoà , đối với sách của Trọng Cảnh cực kỳ có thái độ hoài nghi. Ông ta nói: “ Người Thương Hàn là thuộc nhiệt bệnh. Xưa nay thông thường gọi bệnh Thương Hàn….là lục kinh truyền biến, từ cạn truyền vào sâu, đều là nhiệt chứng,không phải có bệnh của âm hàn ” ( Bài tựa – Âm Hàn Trực Cách ). Lưu thị phủ nhận âm hàn chứng là để bảo vệ Hoả Nhiệt Luận của chính mình. Ngô thị thì là để sáng tạo Lệ Khí Thuyết về Ôn bệnh. Có thể thấy, một loại sáng lập ra tân học thuyết, tất cần phải phủ nhận đối với học thuyết cũ, có khi khó tránh sự uốn nắn lại cho đúng.Tuy nhiên, dù cho ngày nay, tuy vẫn rất tôn sùng Thương Hàn Luận, nhưng trên thực tế, người hoàn toàn trị bệnh theo pháp của Trọng Cảnh cơ hồ không có.. Tỷ như Ma Hoàng Thang, Quế Chi Thang, nhiều vị y sinh suốt năm khó nhất mực áp dụng đúng theo nguyên phương; trong khi học về phương tể, đầu tiên lại học phương này, cần phải nằm lòng để ứng phó bài thi. Đúng là hiện tượng học và thực hành tách rời không ăn khớp. Trên thực tế là sự phủ định với học thuyết của Trọng Cảnh. Tuy nhiên, như quả có người công nhiên bài bác Thương Hàn Luận, những người không sử dụng phương của Trọng Cảnh này lại nổi nóng công kích ngay. Họ sẽ nói “ Thương Hàn Luận” không một chữ nào là không đúng. Ví phỏng hỏi người ấy thử xem cái sở dĩ nhiên của học thuyết Trọng Cảnh thì họ sẽ cưỡng từ đoạt lý, lý giải úp mở không rõ ràng xác thực. Đây đúng là một trạng thái bệnh thuộc về tâm lý vậy.
Người viết bài này, cao độ nhận cái giá trị khoa học có hệ thống của Trọng Cảnh, cùng nhận người phê bình Trọng Cảnh một cách công tâm, và cũng đồng tình cao độ những ai có tinh thần hoài nghi.
Trích dịch từ THƯƠNG HÀN LUẬN TÂN GIẢI
( PVĐ dịch )