16/11/2025
Hôm nay, tôi có trao đổi bên lề với một chị học viên. Chị thở dài bảo:
“Mỗi buổi sáng là một cuộc đánh vật. Ép con ăn cho đủ, hối nó thay đồ, lo đi trễ thầy cô ghét, rồi sợ con đói, con mệt… Mệt hơn cả đi làm.”
Tôi bật cười nhẹ, nhưng cũng thấy thương.
Vì không chỉ chị — rất nhiều cha mẹ đang sống trong một sự nhầm lẫn vai trò sâu sắc:
Họ tưởng con đi học, mà thật ra chính họ mới là người đang “đi học” — học cách kiểm soát, học cách lo xa, và học cách… lo dùm luôn phần của con.
Cha mẹ dường như không dám để con tự quyết định việc đơn giản như hôm nay con ăn no hay con ăn ít.
Cũng không dám để đứa trẻ tự cảm nhận hậu quả tự nhiên của việc dậy trễ, đi trễ, hay quên bài — như thể mọi sai sót ấy sẽ làm sụp đổ… danh dự của cả gia đình.
Trong khi đó, đứa trẻ — đối tượng chính của mọi cuộc “đi học” — lại không hề được học điều tối thiểu: “trách nhiệm thuộc về mình”.
Một đứa trẻ đi học trễ, nó cần thấy:
• Ờ, hóa ra nếu mình đến muộn, cả lớp phải chờ.
• Ờ, hóa ra nếu mình quên ăn sáng, bụng đói là của mình.
• Ờ, hóa ra nếu mình sơ suất, cái giá không phải mẹ trả, mà chính mình.
Những bài học ấy — không cha mẹ nào dạy nổi nếu cứ ôm hết vào lòng.
Nhưng vì thương con, vì sợ con thất bại, vì chính cha mẹ không chịu nổi cảm giác “để con tự chịu trách nhiệm”… nên họ đánh tráo vai trò.
Họ mang trên vai áp lực lẽ ra thuộc về trẻ.
Còn đứa trẻ, lớn lên với tâm thế:
“Có gì đâu, mẹ chịu cho rồi.”
Và thế là, một vòng luẩn quẩn được tạo ra:
Cha mẹ kiệt sức vì gánh thay.
Con cái yếu đuối vì chưa bao giờ được đứng thẳng.
Nên đôi khi, không phải con cần “được dạy dỗ” thêm.
Chính cha mẹ mới cần được buông bớt.
Buông cho con được lớn.
Buông cho con được sai.
Buông cho con được đói.
Buông cho con được gặp khó, gặp thầy nghiêm, gặp bạn chê cười…
Đó không phải là vô trách nhiệm.
Đó là trả lại vai trò đúng cho từng người trong cuộc sống này.
Vì nếu không, ta sẽ tiếp tục chứng kiến một xã hội tràn ngập những “đứa trẻ 40 tuổi” — vẫn cần ai đó chịu giùm hậu quả của họ.