An Farm Counseling - Tham Vấn Tâm Lý

An Farm Counseling - Tham Vấn Tâm Lý Phần lớn các vấn để tâm lý có thể được giải quyết thông qua tham vấn
(1)

Bình thường mình chả có ưu đãi gì hết á. Nay mới có ạLì xì năm mới cho các học viên yoga cân bằng phục hồi đây ạ.Học viê...
07/01/2026


Bình thường mình chả có ưu đãi gì hết á. Nay mới có ạ
Lì xì năm mới cho các học viên yoga cân bằng phục hồi đây ạ.
Học viên lớp cộng đồng: mua gói tập 4 tháng tặng 1
Học viên PT 1:1 mua combo 10 buổi tặng 1, 50 buổi tặng 10 ( được quy đổi thành 6 buổi tham vấn tâm lý hoặc tặng cho người thân trải nghiệm)
Ai sắp hết hạn tập tranh thủ mua để được ưu đãi nghen
Chương trình áp dụng từ đây cho hết ngày mùng 3 Tết âm lịch.
Thương mời ạ.

Một sáng mùa đông
31/12/2025

Một sáng mùa đông

Trong gia đình, người ta hay treo một tấm bảng vô hình ghi chữ “HI SINH” rất to.Mẹ treo trong bếp.Cha treo ngoài sân.Vợ ...
25/12/2025


Trong gia đình, người ta hay treo một tấm bảng vô hình ghi chữ “HI SINH” rất to.
Mẹ treo trong bếp.
Cha treo ngoài sân.
Vợ treo trong lòng.
Chồng thì… treo đâu đó giữa ngực với cổ họng.

Mẹ hay nói: “Hồi đó vì tụi bây mà mẹ bỏ hết.”
Cha thì im lặng hơn, nhưng trong ánh mắt có nguyên một câu: “Tao gánh cái nhà này mấy chục năm rồi đó.”
Vợ thở dài: “Em nhịn anh bao nhiêu năm rồi anh có biết không?”
Chồng thì càu nhàu: “Anh làm quần quật cũng chỉ vì gia đình này thôi.”

Nghe qua, ai cũng đúng.
Nhưng kỳ lạ là… nhà vẫn không yên.

Bởi vì hễ đã gọi là hi sinh, thì thế nào cũng có… hóa đơn.
Không đưa ra liền thì để đó.
Để càng lâu, lãi càng cao.
Đến một ngày, chỉ cần một chuyện nhỏ xíu — con cãi, chồng quên việc, vợ lạnh nhạt — là hóa đơn được lôi ra thanh toán nguyên cục.

Lúc đó, không còn là yêu thương nữa.
Mà là đòi nợ.

Thật ra, con cái đâu có ký hợp đồng yêu cầu cha mẹ phải hi sinh?
Vợ chồng cũng đâu có ai cầm dao ép nhau phải chịu đựng?
Phần lớn những cái gọi là hi sinh… là mình tự chọn,
nhưng lại không dám nhận đó là lựa chọn của chính mình.

Mình chọn ở lại, rồi trách người kia không xứng đáng.
Mình chọn chịu, rồi giận người kia vì không biết ơn.
Mình chọn gồng, rồi buồn vì không ai thấy mình mệt.

Cái mệt không nằm ở việc làm nhiều.
Nó nằm ở chỗ: làm mà trong lòng cứ thì thầm “đáng lẽ mình không phải như vậy”.

Gia đình không làm ta khổ.
Ý niệm “tôi đã hi sinh quá nhiều” mới làm ta kiệt sức.

Khi mẹ chăm con mà không cần con phải hiểu.
Khi cha làm trụ cột mà không đòi ai ghi công.
Khi vợ chồng ở bên nhau vì muốn, không vì nghĩa vụ hay sợ tội lỗi…
thì tự nhiên nhẹ hẳn.

Không phải là bớt thương.
Mà là thương đúng cách.

Yêu mà không tự biến mình thành nạn nhân,
gia đình tự khắc bớt khổ —
mà mình cũng bớt già nhanh.

Ta hay tức giận với cuộc đời không phải vì nó quá tệ, mà vì nó không chịu diễn đúng kịch bản ta đã viết sẵn trong đầu.Ta...
15/12/2025


Ta hay tức giận với cuộc đời không phải vì nó quá tệ, mà vì nó không chịu diễn đúng kịch bản ta đã viết sẵn trong đầu.
Ta muốn con phải ngoan, trò phải giỏi, người bên cạnh phải tử tế đúng chuẩn, xã hội phải vận hành “đàng hoàng” như những gì ta tin là đúng. Khi đời lệch khỏi khung đó, ta nổi cáu. Không phải vì khổ, mà vì thất vọng. Vì thực tại không nghe lời mình.

Ngược lại, có những ngày ta vui râm ran chỉ vì cuộc đời vô tình đưa đến đúng thứ ta mong: một đứa trẻ lễ phép, một người thành đạt, một câu chuyện đẹp để củng cố niềm tin rằng “thế giới này vẫn ổn”. Ta vui không hẳn vì nó tốt, mà vì nó xác nhận cái ta đang tin.

Thì ra, ta không sống với cuộc đời. Ta sống với những hình ảnh mong đợi về cuộc đời.

Và rồi có một câu hỏi nghe rất… ngược đời:
Nếu một ngày ta thật sự không mong gì từ trong tâm — không mong con phải nên người theo khuôn mẫu, không mong ai phải đúng vai mình gán, không mong đời phải tử tế theo định nghĩa của ta — thì ta sẽ ra sao?

Nhiều người sợ câu hỏi đó lắm. Vì họ nghĩ: vậy thì đời còn gì vui?
Nhưng có khi, chính vì quá nhiều mong đợi nên đời mới nặng nề đến vậy.

Khi không mong, không phải là không quan tâm.
Mà là không ép thực tại phải làm vừa lòng mình.

Lúc ấy, con ngoan thì thấy biết ơn. Con chưa ngoan thì vẫn thấy thương.
Người tử tế thì trân quý. Người còn lộn xộn thì bớt phán xét.
Đời có đẹp thì mỉm cười. Đời có xấu thì cũng không cần nổi giận để chứng minh mình đúng.

Và kỳ lạ thay, khi không còn mong đời phải thế này thế kia, cuộc đời không hề chán.
Nó thật hơn.
Nó sống động hơn.
Và mình… đỡ mệt hơn rất nhiều.

Có lẽ, tự do bắt đầu từ khoảnh khắc ta thôi đòi đời phải giống với điều ta muốn thấy,
và đủ can đảm nhìn thẳng vào điều đang là —
không thêm giận, không bớt thương.

Bỏ hết mấy chuyện trở thành “phiên bản thành công nhất của chính mình” hay “người vĩ đại trong 5 năm nữa” sang một bên đ...
07/12/2025



Bỏ hết mấy chuyện trở thành “phiên bản thành công nhất của chính mình” hay “người vĩ đại trong 5 năm nữa” sang một bên đi. Đôi khi cái chúng ta thật sự cần là một sự chuyển mình rất… đời, rất bên trong: nghĩ thoáng ra, bớt cáu gắt với đời, nhìn chuyện nhẹ hơn, chịu thương mình hơn, không còn để tâm hồn lao đao mỗi khi ai đó nhíu mày hay cuộc sống nổi cơn gió ngược.

Và điều thú vị là: sự chuyển hóa này không ồn ào. Nó không đăng status, không bật thông báo. Nó chỉ lặng lẽ cho bạn thấy bạn bắt đầu… khác hôm qua. Kiên nhẫn hơn. Hiểu mình hơn. Và quan trọng nhất: yên hơn trong chính cái cuộc sống không yên này.

Nếu một người thật sự muốn đi trên con đường thấy – hiểu – chữa lành chính mình, thì có vài lối để bước, mỗi lối đều có hương vị riêng như… ba món đặc sản tinh thần.

- Tham vấn tâm lý là món đầu tiên. Đừng nghĩ nó là chỗ để ai đó “chữa” bạn. Không. Tham vấn giống như bạn dẫn chính mình đi soi gương dưới một ánh sáng mới – ánh sáng của tri thức khoa học, của phản chiếu trung tính và của những câu hỏi mở khiến bạn bật ra những điều tưởng chừng đã biết, nhưng hoá ra chưa từng thấy. Và từ những “à ha” rất riêng ấy, bạn tự tìm được con đường phù hợp với sức của mình ở đúng thời điểm mình đang có. Không ép – không vội – không phán xét. Rất nhân văn, rất khoa học.

- Tiếp đến là yoga – nhưng là thứ yoga có quan sát thân – tâm thật sự, chứ không phải chuỗi động tác để “đẹp ảnh”. Trên tấm thảm đó, bạn học cách lắng nghe chính mình qua từng hơi thở, từng rung động nhỏ mà trước giờ bạn không thèm để ý. Cơ thể bỗng nói cho bạn biết những chỗ mình đang lệch, đang căng, đang thiếu, đang thừa… Và khi thân bắt đầu cân bằng lại, tâm cũng dịu đi một cách rất tự nhiên. Yoga, nếu làm đúng, chính là lớp học đầu tiên về tỉnh thức dưới hình hài chuyển động.

- Rồi đến thiền Vipassana – phương pháp mà khoa học khen, các thiền sư khen, và những người từng mê muội rồi tỉnh thức cũng khen. Nhưng đừng tưởng ai cũng nhảy vô ngồi là đắc đạo như phim. Thiền là việc của căn cơ, của nhân duyên, của phước báu (nghe tâm linh nhưng thật ra rất tâm lý: không phải ai cũng đủ nội lực để ngồi yên đối diện chính mình). Nhưng nếu bạn đã được yoga dẫn dắt thân – tâm về lại trục giữa, thì thiền sẽ như chiếc chìa khóa mở cánh cửa vào vùng tĩnh lặng sâu hơn trong bạn. Một kiểu tĩnh lặng mà không có gì bên ngoài còn đủ sức kéo bạn xoay như trước nữa.

Chốt lại là không cần ôm hết cả ba. Đời người ít nhất hãy chọn một con đường – một thôi cũng đủ để bạn bắt đầu thấy mình rõ hơn, thương mình nhiều hơn và sống giữa đời này nhẹ như cách một chiếc lá rơi mà không va đập.

Chuyển hoá không phải thay đổi để trở thành ai đó khác.
Chuyển hoá là quay về để trở thành đúng người mà lẽ ra bạn đã có thể là.
Thử chọn đi nha

Người ta cho rằng: trẻ con tiếp xúc mạng xã hội sớm dễ dính độc hại, trưởng thành sớm, yêu sớm, lệch chuẩn… Nhưng nếu nh...
27/11/2025

Người ta cho rằng: trẻ con tiếp xúc mạng xã hội sớm dễ dính độc hại, trưởng thành sớm, yêu sớm, lệch chuẩn… Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, câu chuyện không nằm ở cái điện thoại, mà nằm ở năng lực của người lớn trong việc đồng hành cùng con.

Cấm đoán tuyệt đối nghe có vẻ an toàn, nhưng đôi khi chính sự an toàn đó lại khiến trẻ mất đi một loại “vaccine miễn dịch” về mặt tâm lý.
Vì bước ra đời — dù sớm hay muộn — chúng cũng phải gặp mạng xã hội, công nghệ, thông tin hỗn loạn, bạn bè nhiều luồng ảnh hưởng.
Điện thoại không nguy hiểm bằng việc đứa trẻ không biết tự vệ.

Ta thử nhớ lại chính mình ngày xưa:
Nhiều thứ bố mẹ cấm, nhưng rồi mình vẫn tìm cách tiếp cận — chỉ là tiếp cận trong bóng tối, không ai hướng dẫn, không ai soi sáng.
Và chính điều đó mới là rủi ro lớn.

Cấm không làm trẻ “trong sáng hơn”.
Cấm chỉ khiến trẻ trở nên khéo giấu hơn.

Đứa trẻ không cần bị tách ra khỏi công nghệ.
Đứa trẻ cần được dẫn dắt để sử dụng công nghệ một cách có trí tuệ.

Giống như dạy con bơi.
Không ai bảo: “Biển nguy hiểm, thôi đừng cho con thấy nước đến 18 tuổi.”
Ta dạy nó cách nổi, cách lặn, cách thở, cách cứu mình nếu sặc nước.
Rồi mới thả con ra biển thật.
Và chính vì được học từ sớm, nó an toàn.

Smartphone cũng vậy:
– Trẻ cần biết phân biệt nội dung tốt – xấu.
– Trẻ cần học cách đặt giới hạn.
– Trẻ cần được cha mẹ mở ra đối thoại chứ không phải đóng lại bằng cấm đoán.
– Trẻ cần trải nghiệm một môi trường số nhưng có sự giám sát đủ mềm mại.

Cấm đến 18 tuổi không biến trẻ thành người tử tế.
Cái biến trẻ thành người tử tế là mối quan hệ an toàn giữa cha mẹ và con cái.

Có nhiều phụ huynh nói:
“Cấm cho khỏe, khỏi phiền.”
Nhưng sự “khỏe” đó chỉ là khỏe cho người lớn — còn cái giá là sự thiếu chuẩn bị của đứa trẻ khi nó bước vào đời thật.

Chúng ta đừng nghĩ rằng con tiếp xúc mạng sớm là hư;
nhiều khi trẻ hư không phải vì điện thoại, mà vì không ai dạy nó cách sống trong thế giới có điện thoại.

Vậy nên phản biện lại quan điểm “cấm đến khi trưởng thành”, có lẽ ta nên nghĩ đến cách:
đồng hành – hướng dẫn – giáo dục – giới hạn phù hợp thay vì “tuyệt đối hóa” một biện pháp.

Cấm thì dễ.
Dạy mới khó.
Và chính cái khó đó mới là trách nhiệm thực sự của người lớn.

Hôm nay, tôi có trao đổi bên lề với một chị học viên. Chị thở dài bảo:“Mỗi buổi sáng là một cuộc đánh vật. Ép con ăn cho...
16/11/2025



Hôm nay, tôi có trao đổi bên lề với một chị học viên. Chị thở dài bảo:
“Mỗi buổi sáng là một cuộc đánh vật. Ép con ăn cho đủ, hối nó thay đồ, lo đi trễ thầy cô ghét, rồi sợ con đói, con mệt… Mệt hơn cả đi làm.”

Tôi bật cười nhẹ, nhưng cũng thấy thương.
Vì không chỉ chị — rất nhiều cha mẹ đang sống trong một sự nhầm lẫn vai trò sâu sắc:

Họ tưởng con đi học, mà thật ra chính họ mới là người đang “đi học” — học cách kiểm soát, học cách lo xa, và học cách… lo dùm luôn phần của con.

Cha mẹ dường như không dám để con tự quyết định việc đơn giản như hôm nay con ăn no hay con ăn ít.
Cũng không dám để đứa trẻ tự cảm nhận hậu quả tự nhiên của việc dậy trễ, đi trễ, hay quên bài — như thể mọi sai sót ấy sẽ làm sụp đổ… danh dự của cả gia đình.

Trong khi đó, đứa trẻ — đối tượng chính của mọi cuộc “đi học” — lại không hề được học điều tối thiểu: “trách nhiệm thuộc về mình”.

Một đứa trẻ đi học trễ, nó cần thấy:
• Ờ, hóa ra nếu mình đến muộn, cả lớp phải chờ.
• Ờ, hóa ra nếu mình quên ăn sáng, bụng đói là của mình.
• Ờ, hóa ra nếu mình sơ suất, cái giá không phải mẹ trả, mà chính mình.

Những bài học ấy — không cha mẹ nào dạy nổi nếu cứ ôm hết vào lòng.

Nhưng vì thương con, vì sợ con thất bại, vì chính cha mẹ không chịu nổi cảm giác “để con tự chịu trách nhiệm”… nên họ đánh tráo vai trò.
Họ mang trên vai áp lực lẽ ra thuộc về trẻ.
Còn đứa trẻ, lớn lên với tâm thế:
“Có gì đâu, mẹ chịu cho rồi.”

Và thế là, một vòng luẩn quẩn được tạo ra:
Cha mẹ kiệt sức vì gánh thay.
Con cái yếu đuối vì chưa bao giờ được đứng thẳng.

Nên đôi khi, không phải con cần “được dạy dỗ” thêm.
Chính cha mẹ mới cần được buông bớt.
Buông cho con được lớn.
Buông cho con được sai.
Buông cho con được đói.
Buông cho con được gặp khó, gặp thầy nghiêm, gặp bạn chê cười…

Đó không phải là vô trách nhiệm.
Đó là trả lại vai trò đúng cho từng người trong cuộc sống này.

Vì nếu không, ta sẽ tiếp tục chứng kiến một xã hội tràn ngập những “đứa trẻ 40 tuổi” — vẫn cần ai đó chịu giùm hậu quả của họ.

Khung hình này tốn 5 năm để làm nênNếu bạn thấy rõ con người mình và đủ kiên nhẫn với quyết định của bản thân bạn cũng s...
14/11/2025

Khung hình này tốn 5 năm để làm nên
Nếu bạn thấy rõ con người mình và đủ kiên nhẫn với quyết định của bản thân bạn cũng sẽ vẽ được bức tranh của đời mình thôi
Hãy vững tin
Nhưng trước hết hãy hiểu mình đã
Kết nối với thân thể bằng học yoga cân bằng phục hồi
Hiểu bản thân hơn bằng cách tháo gỡ các câu hỏi làm bạn mắc kẹt giữa đời thông qua tham vấn tâm lý
Phụng sự và cho đi để gia tăng con người tâm linh đang ngủ yên
Vậy là tròn vẹn cho 1 cuộc đời không phí hoài
Thông cung cấp đủ combo: yoga - tham vấn - phụng sự để bạn có thể phát triển. Inbox để được hỗ trợ nghen

Nhà mình ai đau cổ vai gáy có thể tập 20 buổi yoga cân bằng phục hồi với mình nhé
10/11/2025

Nhà mình ai đau cổ vai gáy có thể tập 20 buổi yoga cân bằng phục hồi với mình nhé

Sau bão nắng lại lên
07/11/2025

Sau bão nắng lại lên

Trồng 4 năm mới có quả.Bắt đầu hưởng được hương vị mùa thu rồi ^^
30/10/2025

Trồng 4 năm mới có quả.
Bắt đầu hưởng được hương vị mùa thu rồi ^^

Address

Thôn Tân Thành, Xã Hoà An, Huyện Krong Pac
Tỉnh Đắk Lắk

Telephone

+84932131586

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when An Farm Counseling - Tham Vấn Tâm Lý posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to An Farm Counseling - Tham Vấn Tâm Lý:

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram

Category