28/01/2026
Trong lúc đau khổ, ta thường muốn người khác thay đổi hơn là quay về hiểu chính mình.
Khi đau khổ, phản xạ tự nhiên của con người không phải là lắng nghe chính mình, mà là hướng ánh nhìn ra bên ngoài, mong người khác nói khác đi, làm khác đi, hoặc trở thành một phiên bản dễ chịu hơn để nỗi đau trong ta được dịu lại. Ta tin rằng chỉ cần người kia thay đổi, mọi thứ sẽ ổn, và ta sẽ không còn phải khó chịu hay tổn thương như lúc này.
Nhưng rất hiếm khi nỗi đau thật sự nằm trọn trong hành vi của người khác, nó thường bắt nguồn từ những mong đợi không được gọi tên, những nhu cầu chưa được đáp ứng, hoặc những vết thương cũ bị chạm lại mà ta vẫn vô thức mang theo. Khi chưa kịp hiểu điều gì đang xảy ra bên trong mình, ta dễ dùng trách móc, kiểm soát hoặc im lặng để buộc người khác thay đổi, mà không nhận ra rằng chính mình đang bỏ rơi cảm xúc thật của bản thân.
Càng đau, ta càng muốn sửa người khác, bởi quay về với chính mình đồng nghĩa với việc phải đối diện với nỗi sợ, sự yếu đuối và những phần chưa lành mà ta vẫn cố né tránh. Đổ lỗi cho hoàn cảnh hay cho người kia giúp ta tạm thời cảm thấy dễ chịu hơn, nhưng nó không làm cho nỗi đau biến mất, mà chỉ đẩy nó sang một góc khác, chờ dịp trồi lên lần nữa.
Chỉ khi ta đủ can đảm dừng lại và quay vào trong, ta mới bắt đầu nhìn rõ mình đang thực sự cần điều gì, mình đang sợ mất điều gì, và mình đang đau vì hiện tại hay vì những tổn thương cũ chưa được ôm ấp. Sự hiểu mình không làm người khác lập tức thay đổi, nhưng nó giúp ta không còn phản ứng mù quáng, không còn nói hay làm những điều khiến chính mình hối tiếc.
Và rồi ta nhận ra rằng, khi mình hiểu mình hơn, mình nói ra rõ ràng hơn, giữ ranh giới tốt hơn và chịu trách nhiệm cho cảm xúc của mình nhiều hơn, thì dù người khác có thay đổi hay không, ta vẫn có thể đứng vững và bình an hơn trong chính đời sống nội tâm của mình. Đó không phải là buông bỏ mối quan hệ, mà là ngừng bỏ rơi chính mình trong những lúc đau nhất.