25/01/2026
Sáng nay như mọi hôm có thời gian rảnh, tuôi thưởng cho mình 3 tiếng đồng hồ chạy bộ nhẹ, đi bộ, hít thở khí trời và ngồi ngắm nhìn nơi tuôi đang ở- một vịnh nhỏ với làng chài trông thơ thơ, không điện thoại, không tin nhắn, không thông báo từ những nhóm chat làm việc.
Những ngẫm nghĩ về thế sự hiện về. Tuôi tự hỏi có ai giống tuôi, mỗi khi tuôi lướt mạng xã hội, lướt web là tuôi sẽ bị nhiễu, bị quá tải thông tin không?! Tuôi nhớ lại thời tuôi còn cấp 2, cấp 3 ở quê, có mạng internet để tìm kiếm thông tin cho mục đích học tập với tuôi đó là một điều xa xỉ, tuôi phải đạp xe gần 10km xuống nhà bạn ở khu thị trấn để xin mạng internet, cố gắng tìm kiếm thông tin và tải về máy tính, mang về nhà học dần. Không ngờ 14-15 năm sau, tuôi không còn bị thiếu thông tin nữa mà tuôi bị loạn thông tin. Có quá nhiều thông tin, tuôi không biết đâu là sự thật. Chỉ cần mở mạng xã hội là tuôi có thể đọc được hàng tá thông tin, thậm chí nó cũng không phải là thông tin tuôi cần. Tuôi có cảm giác ai cũng là chuyên gia, có thể nói thao thao bất tuyệt trên mạng, nhưng độ tin cậy thì tuôi không chắc. Tuôi đã từng nghĩ mình sẽ chia sẻ những gì mình đang nghiên cứu, học được lên mạng xã hội để biết đâu đó cho ai cần giống như tuôi đã từng đi tìm cầu tri thức. Nhưng tuôi chọn thu mình lại, tuôi nhận thấy để thành công trên mạng xã hội, tuôi cần nắm luật chơi của các trang mạng xã hội, tuôi cần phải có những tiêu đề giật tít, những câu hook để thu hút người xem, và với đạo đức của một người làm nghề, tuôi không muốn tham gia vào cuộc chơi này, tuôi không muốn tạo thêm áp lực không gian mạng cho người hữu duyên. Việc của tuôi bây giờ là tiếp tục học tập, nghiên cứu, trau dồi tập luyện chuyên môn- ở đây là Yoga. Dạo gần đây, tuôi gặp được những người thật sự giỏi- họ cũng sống lowkey, không hoạt động trên mạng xã hội nhiều nhưng họ thuộc thế hệ trước, nó là nguồn cảm hứng cho tôi tìm hiểu về những câu kinh cổ tiếng Phạn, kinh Vệ Đà, kinh Yoga Pantajali. Thú thực nó không dễ để đọc, để hiểu một cách toàn vẹn, có lúc tôi nản, có lúc tôi lười, có lúc tôi nghi ngờ bản thân liệu có quá sức với tôi không? Nhưng dù có như thế nào thì tôi cũng bước tiếp, chậm cũng được, miễn là có bước đúng không?!
Quay lại với mạng xã hội, dù tôi chọn thu mình lại ở thời điểm hiện tại, nhưng bên trong tôi vẫn có một nỗi sợ, nỗi hoài nghi liệu rằng mình tập trung luyện tập thật vững vàng, đến một ngày nào đó, tôi muốn chia sẻ những điều này, những điều tôi dành thời gian, công sức, tiền bạc, và cả nước mắt để có được, nhưng tôi không tham gia vào cuộc chơi mạng xã hội, marketing giật tít thì tôi có tìm được người để sẻ chia không?- Nó vẫn là một nghi vấn tuôi cần niềm tin nhiều hơn để khám phá câu trả lời cho chính mình!
Nếu bạn có hữu duyên đọc được bài này, bạn có cùng nghi vấn hay có kinh nghiệm về vấn đề này, cho tuôi biết với nhé!