Xin Vía May Mắn Mỗi Ngày

Xin Vía May Mắn Mỗi Ngày HỆ THỐNG LADY’S HOUSE SPA & CLINC

Hưng về nhà sớm, định bụng sẽ rủ vợ con ra ngoài ăn tối. Vừa dựng xe trước sân, anh nghe tiếng Hoa – vợ anh – thì thào t...
15/01/2026

Hưng về nhà sớm, định bụng sẽ rủ vợ con ra ngoài ăn tối. Vừa dựng xe trước sân, anh nghe tiếng Hoa – vợ anh – thì thào trong phòng ngủ. Tò mò, anh bước nhẹ đến gần, hé cửa nhìn vào.
Hoa đang ngồi bên mẹ đẻ, tay cầm xấp tiền dày cộp. Giọng cô nhỏ nhẹ, có phần nghẹn ngào:
– Mẹ cầm lấy đi, con không thể để mẹ sống khổ như vậy mãi. Tiền này mẹ cứ giữ mà chi tiêu, có thiếu thì bảo con.
Mặt Hưng đỏ bừng. Cả tháng nay, anh phải xoay xở trả nợ ngân hàng, đóng học phí cho con, chưa kịp mua bộ đồ mới nào. Vậy mà vợ anh dám lén lút đưa cho mẹ đẻ cả cục tiền? Máu nóng dồn lên não, anh đạp mạnh cửa bước vào, gằn giọng:
– Tiền đâu ra mà cô cho mẹ cô dữ vậy? Cô giỏi thật đấy, giấu tôi để đem tiền đi biếu ngoại hả? Đưa đây!
Hoa giật bắn người. Mẹ cô cũng run run, mắt rưng rưng sợ hãi. Hoa lắp bắp:
– Anh… anh nghe em giải thích đã…
– Giải thích gì? Tiền này là công sức tôi cày cả tháng trời. Con thì cần học phí, điện nước chưa đóng, cô lại đem cho mẹ cô hết? – Hưng gằn từng chữ, tay giật xấp tiền từ tay mẹ vợ.
Bà cụ sợ hãi, nước mắt chảy dài. Hoa oà lên khóc, giữ tay chồng:
– Anh ơi, anh hiểu lầm rồi… tiền này… tiền này không phải em cho mẹ… Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Nhà chồng cho đất, nhà đ/ẻ cho 2 tỷ xây nhà, xây xong bố mẹ chồng gọi luôn người đến b/án, không ngờ lại dính cái b/ẫy h...
15/01/2026

Nhà chồng cho đất, nhà đ/ẻ cho 2 tỷ xây nhà, xây xong bố mẹ chồng gọi luôn người đến b/án, không ngờ lại dính cái b/ẫy hoàn hảo của bố vợ...
Ngày tôi cưới, ai cũng bảo tôi là người may mắn. Bởi nhà chồng có điều kiện, bố mẹ chồng lại thương con trai nên cho hẳn một mảnh đất gần mặt đường lớn làm của hồi môn. Còn bố mẹ tôi – tuy không giàu có gì – nhưng cũng dốc hết tiền tiết kiệm, cộng với bán đi một mảnh vườn quê, đưa cho tôi 2 tỷ đồng để xây nhà.
Tôi từng nghĩ, chỉ cần hai bên gia đình cùng vun vén, thì vợ chồng trẻ như chúng tôi có thể yên tâm mà bắt đầu cuộc sống mới. Nhưng đời không như mơ…
Ngay từ lúc khởi công, bố mẹ chồng đã thể hiện rõ ý muốn “chủ nhà là họ”. Dù mảnh đất ghi tên chồng, nhưng mọi thiết kế, chi phí, lựa chọn vật liệu… đều phải qua họ. Tôi nói gì cũng bị gạt đi. Chồng tôi thì chỉ biết cười, bảo: “Thôi, đất của nhà anh, để bố mẹ quyết cho nhanh.”
Tôi im lặng, tự nhủ: “Thôi thì mình là con dâu, nhún một chút cũng chẳng sao.”
Nhưng đến khi ngôi nhà hoàn thiện, tôi mới nhận ra mình đã quá ngây thơ.
Căn nhà hai tầng khang trang vừa xây xong chưa được bao lâu, một buổi sáng, bố chồng gọi vợ chồng tôi và lạnh lùng nói:
– Bố mẹ tính rồi. Bán nhà này đi, lấy tiền mua miếng khác rộng hơn, gần trung tâm.
Tôi sững sờ.
– Nhưng… nhà này mới xây xong, sao phải bán ạ?
Bà mẹ chồng chen vào:
– Đất này là của nhà này, bố mẹ có quyền. Còn tiền con bỏ ra thì… tính sau.
Câu “tính sau” ấy khiến tôi lạn/h số/ng lư/ng. Tôi quay sang nhìn chồng, mong anh nói đỡ một lời. Nhưng anh chỉ cúi gằm, lặng thinh.
Tôi bật khóc, nói trong uất nghẹn:
– Bố mẹ ơi, tiền xây nhà là tiền bố mẹ con cho. Con đâu phải làm thuê cho nhà chồng mà mất trắng như thế…
Nhưng bố chồng chỉ cười nhạt:
– Con gái có chồng rồi, tiền nào chẳng là của chồng. Cứ yên tâm, bán nhà này xong, bố mẹ sẽ tính cho vợ chồng con chỗ khác.
Tôi về kể với bố mẹ đẻ, vừa nói vừa khóc. Tôi nghĩ ông bà sẽ khuyên tôi nhẫn nhịn, ai ngờ bố tôi chỉ im lặng, rồi nói một câu khiến tôi không quên suốt đời:
– Con cứ để bố lo.
Ba ngày sau.....................BẠN ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN 👇 👇

Bà cụ 82 tuổi một tuần gửi tiền 14 lần, nhân viên ngân hàng si/nh ngh/i liền gọi 113, khi cửa mở ra ai nấy đều cho/áng v...
15/01/2026

Bà cụ 82 tuổi một tuần gửi tiền 14 lần, nhân viên ngân hàng si/nh ngh/i liền gọi 113, khi cửa mở ra ai nấy đều cho/áng vá/ng...
Ngân hàng nhỏ nằm ngay góc phố vốn dĩ chẳng mấy khi đông đúc. Vậy mà suốt một tuần qua, các nhân viên ở đây liên tục chú ý đến một vị khách đặc biệt – một bà cụ đã ngoài tám mươi, lưng đã còng, tóc bạc trắng, dáng đi chậm chạp. Hầu như ngày nào cụ cũng đến, và lần nào cũng yêu cầu chuyển tiền đến cùng một tài khoản, chỉ khác nhau ở số tiền. Tính ra chỉ trong vòng bảy ngày, bà cụ đã gửi đến 14 lần.
Ban đầu, mọi người nghĩ bà cụ có con cháu ở xa, cần hỗ trợ thường xuyên. Nhưng càng về sau, sự việc càng bất thường. Cụ gửi những khoản tiền không hề nhỏ, có khi cả chục triệu. Mỗi lần ký vào giấy tờ, đôi bàn tay g/ầy gu/ộc của bà ru/n ru/n, ánh mắt thì thấp thoáng sự l/o lắ/ng, như s/ợ h/ãi một điều gì đó.
Nhân viên ngân hàng tên Lan bắt đầu ng/hi ng/ờ. Cô đã khéo léo hỏi chuyện, nhưng bà cụ chỉ ấp úng:
– Tôi… tôi gửi cho cháu tôi, nó cần gấp.
Nhưng Lan nhận ra ánh mắt n/é trá/nh ấy, không giống một người đang vui vẻ giúp đỡ con cháu. Càng nghĩ, cô càng thấy bấ/t a/n. Cô liền báo lại với quản lý chi nhánh. Sau khi bàn bạc, ban lãnh đạo quyết định trình báo cảnh sát, bởi lo ngại cụ bà có thể đang là n/ạn nhâ/n của một vụ l//ừa đả//o hoặc tố//ng ti//ền.
Ngay chiều hôm đó, một tổ công an đã cùng nhân viên ngân hàng đến tận nhà cụ. Căn nhà nằm trong một con hẻm nhỏ, cánh cửa gỗ cũ kỹ khép hờ. Khi tiếng gõ cửa vang lên, từ trong chỉ có tiếng thở khò khè của người già vọng ra. Mãi một lúc sau, bà cụ mới ra mở cửa.
Vừa bước vào, tất cả mọi người đều cho/áng vá/ng... đọc tiếp dưới bình luận 👇

3 công thức giao tiếp chứng tỏ là người khôn ngoan 👇👇👇
15/01/2026

3 công thức giao tiếp chứng tỏ là người khôn ngoan 👇👇👇

Lươn trông trăng là loài gì vậy? 👇👇👇
15/01/2026

Lươn trông trăng là loài gì vậy? 👇👇👇

Ông bà ta có câu: “Nhất gái mệnh Kim, nhì trai mệnh Thủy”, họ là người thế nào?👇👇👇
15/01/2026

Ông bà ta có câu: “Nhất gái mệnh Kim, nhì trai mệnh Thủy”, họ là người thế nào?
👇👇👇

15/01/2026
3 thứ người khôn ngoan không bao giờ để lộ, người dại đem khoe khắp nơi👇👇👇
15/01/2026

3 thứ người khôn ngoan không bao giờ để lộ, người dại đem khoe khắp nơi
👇👇👇

Chăm vợ bại l/i/ệt suốt 5 năm trời, một lần quên ví quay về lấy, vừa mở cửa ra... tôi chết lặng. Cảnh tượng trước mắt kh...
15/01/2026

Chăm vợ bại l/i/ệt suốt 5 năm trời, một lần quên ví quay về lấy, vừa mở cửa ra... tôi chết lặng. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi như bị ai đó đánh mạnh vào ngực, nghẹt thở. Tất cả những gì tôi từng gìn giữ, nâng niu suốt ngần ấy năm, sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc.
Tôi là Minh, người đàn ông ngoài ba mươi với thân hình gầy gò, gương mặt hốc hác và đôi mắt luôn ánh lên sự nhẫn nại. Cuộc đời tôi từng rất giản đơn và bình dị bên vợ – Thảo – trong căn nhà cấp bốn nhỏ ở vùng ngoại ô yên ả của thành phố Huế. Chúng tôi cùng là giáo viên tiểu học, không giàu có nhưng đủ sống, và quan trọng hơn hết, luôn trân quý nhau.
Biến cố ập đến vào một chiều cuối năm, khi Thảo đi chợ Tết và gặp tai nạn giao thông. Cú va chạm nghiệt ngã khiến cô tổn thương cột sống nặng, dẫn đến liệt nửa người. Khi nhận cuộc gọi từ bệnh viện, tôi còn đang đứng lớp. Vội vã lao đến nơi, tôi gần như không nhận ra vợ mình – người phụ nữ luôn rạng rỡ, năng động – giờ chỉ nằm đó, đôi mắt ầng ậng nước, miệng mấp máy chẳng thành lời.
Từ ngày Thảo nằm l/i/ệt giường, tôi xin nghỉ việc dài hạn. Từng thìa cháo, từng miếng băng, từng lần xoay trở lau người – tôi làm hết. Căn nhà nhỏ dần biến thành nơi điều trị tại gia với đầy đủ thuốc men, thiết bị, và mùi sát trùng. Nhiều người thương tình khuyên tôi gửi cô vào trung tâm chăm sóc, nhưng tôi chỉ lắc đầu: "Vợ tôi, tôi chăm. Không ai thay được."
Ngày nối ngày, tôi thức dậy từ tờ mờ sáng, nấu ăn, chăm vợ, rồi tranh thủ nhận sửa điện tại nhà để có chút thu nhập. Tối đến, tôi ngồi bên giường, đọc sách cho cô nghe, xoa bóp tay chân mong có ngày dây thần kinh hồi phục. Có lần, ngón tay cô khẽ động đậy – một phản ứng nhỏ nhưng khiến tôi rưng rưng, như thấy phép màu.
Thảo gần như không nói. Cô sống trong sự im lặng kéo dài, chỉ đôi khi gật đầu hoặc lặng lẽ khóc. Tôi tin đó là biểu hiện của sự bất lực – và cũng là sự cảm động. Tôi không nghi ngờ. Tôi chỉ thương.
Dần dần, họ hàng hai bên cũng không còn ghé thăm nhiều như trước. Có người thẳng thắn bảo tôi buông tay, sống cho mình. Nhưng tôi không trách. Tôi hiểu, chăm người bại liệt là hành trình dài và đơn độc, không phải ai cũng đủ sức đi hết cùng mình.
Cuộc sống trôi chậm rãi trong một vòng quay quen thuộc. Cho đến buổi chiều hôm ấy…
Trên đường đến tiệm sửa điện, tôi bỗng nhớ ra để quên ví. Trong đó có giấy tờ quan trọng và cả tiền khách đã thanh toán. Tôi quay xe về nhà, chỉ nghĩ sẽ ghé lấy rồi đi ngay. Nhưng khi mở cửa bước vào, tôi chết đứng tại chỗ.
Ánh nắng chiều xuyên qua ô cửa sổ cũ kỹ, hắt vào phòng. Và chính vệt sáng ấy đã phơi bày tất cả: một cảnh tượng không thể ngờ, không thể tưởng tượng, không thể tha thứ.
Căn phòng mà suốt 5 năm tôi xem là nơi tận tụy, nơi chứng minh tình yêu và hy vọng, giờ đây… phản bội tôi bằng sự thật phũ phàng đến cay nghiệt...Quý độc giả đọc tiếp dưới cmt! 👇👇

Người xưa bảo rồi: Lưng rùa, eo rắn chớ kết bạn, vì sao?
15/01/2026

Người xưa bảo rồi: Lưng rùa, eo rắn chớ kết bạn, vì sao?

Address

Số 30 Đường Ngô Quyền Phường Phú Cường Thành Phố Thủ Dầu Một Tỉnh Bình Dương
Thu Dau Mot
810000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Xin Vía May Mắn Mỗi Ngày posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram

Category