Insight Yoga

Insight Yoga Insight Yoga - Serving with heart. Smile, Breath & Go Slowly

1. Phật giáo là gì? Phật giáo là một hệ thống tư tưởng có nguồn gốc từ Ấn Độ, do một người có tên Sakyamuni (Thích Ca Mâ...
19/09/2022

1. Phật giáo là gì?
Phật giáo là một hệ thống tư tưởng có nguồn gốc từ Ấn Độ, do một người có tên Sakyamuni (Thích Ca Mâu Ni) sáng lập. Ông là một Thái tử, đã kết hôn và có con; nhưng vì cảm nghiệm thấy cuộc đời nhiều khổ đau nên đã quyết tìm con đường giải thoát. Sau 6 năm gian khổ, trải qua nhiều phương pháp thực hành khác nhau, đến năm 30 tuổi ông đã giác ngộ (thấy được chân lý của vũ trụ, nhân sinh và đạt tới hạnh phúc trọn vẹn). Sau đó, ông dành cả cuộc đời còn lại (đến 80 tuổi) để truyền đạt tư tưởng và hướng dẫn đường lối tu hành cho mọi người. Tất cả những lời giảng của ông được tập hợp lại sau đó, được gọi là Kinh Phật.

Như vậy, Phật giáo vốn KHÔNG PHẢI LÀ MỘT TÔN GIÁO, nó là một hệ thống tư tưởng triết học có tính hiện sinh, dùng để áp dụng vào đời sống để tránh những lầm lạc và đạt tới mục đích cao nhất là hạnh phúc (viên mãn) bằng con đường của trí tuệ sáng suốt dựa trên nỗ lực và sự tự chủ của cá nhân mỗi người. Như thế, Phật là một ông thầy giáo – người có năng lực trí tuệ và lòng bi mẫn đã dành cả đời để giúp đỡ mọi người bằng cách “khai dân trí” cho họ.

Chùa là trường học của nhà Phật, kinh là sách giáo khoa, đệ tử là học sinh. Mỗi người đến chùa là đang thực hiện con đường học vấn theo phương pháp của nhà Phật. Tuyệt nhiên không cần cúng bái, lạy lục - nếu có lạy cũng để tỏa lòng tôn kính và biết ơn thầy minh; không cần bày ra các lễ lạt rườm rà hình thức gây lãng phí và làm mê muội nhân tâm. Ngày nay, khi khi ông thầy sáng lập đã qua đời thì công việc giáo dục ấy được trao vào tay những vị thầy chùa ( sư ). Những người Phật tử đến chùa không được biến những vị sư này thành những thần thánh, hãy chỉ coi họ là thầy giáo, và kính trọng họ như kính trọng những vị thầy giáo (nếu họ có đức hạnh). Xin nhớ rằng, họ không có quyền năng gì trong việc ban phước giáng họ cho ta cả; cái lợi ích (nếu có) thì là do sự chân thành học hỏi và kiên trì thực hành đúng phương pháp từ lòng nhiệt thành giảng dạy của thầy chùa mà có.

2. Tư tưởng Phật giáo

Nếu tính cả Kinh, Luật, Luận thì hệ thống sách vở của Phật giáo sẽ “chất cao như núi”, làm nản lòng những ai muốn bước vào tìm hiểu. Nhưng dù phức tạp và uyên áo mà trí tuệ thông thường khó có thể lãnh ngộ hết được thì Phật giáo vẫn khá sáng sủa chỉ với 4 chữ: KHỔ - TẬP – DIỆT – ĐẠO (Khổ - Tập là Nguyên nhân của khổ - Diệt là Trạng thái hết khổ - và Đạo là Con đường thực hành để đạt tới hết khổ). Đây là “4 sự thật cao quý” – hay còn gọi là 4 chân lý căn bản, và người phật giáo phải hiểu được một cách thấu triệt để ra khỏi những nỗi khổ của đời sống. Khổ đế là sự thật (chân lý) về đời sống: đời nhìn chung là khổ, từ 8 nỗi khổ căn bản cho đến trăm ngàn nỗi khổ, vô biên nỗi khổ. Những nỗi khổ này bị gây ra bởi những tập khí – thói quen sai lầm của con người cả trong hành động, nói năng, suy nghĩ, tình trạng này được gọi chung là Vô minh – không thấy được ánh sáng của sự thật nên tạo tác sai lầm. Diệt là trạng thái hết khổ - trạng thái Niết Bàn của tinh thần, khi đạt tới trạng thái này con người đồng nghĩa với giác ngộ và đạt tới niềm phúc lạc vô biên – một thứ hạnh phúc chân thật. Đạo là con đường thực hành để dẫn ra khỏi khổ đau. Nếu Tập là “tà” thì đạo là “chánh” – phải tư duy đúng đắn, thấy đúng đắn, nói năng đúng đắn, hành động đúng đắn…

Tất cả các tông phái Phật giáo (Thiền, Tịnh, Mật, Thiên thai, Duy thức…) dù có những sai biệt trong tư tưởng và đường lối thực hành nhưng vẫn không ra khỏi tư tưởng nền tảng như đã trình bày.

3. Tu Phật

Tu Phật là gì? Tu là sửa mình, sửa lại cái sai bằng cách suy nghĩ, nói năng, hành động đúng. Tụng kinh, ăn chay, niệm phật, ngồi thiền, cúng dường…sẽ không phải là tu nếu nó không lấy việc sửa mình làm mục đích. Nếu một người Phật tử làm một hành động nào đó, như ăn chay chẳng hạn, để mong được ban phước (hay được phước đức) thì đó không phải là một người Phật giáo! Cái ý muốn ấy là ý muốn của kẻ tham lam và ích kỉ, chỉ muốn đổi chác bằng cách bỏ ít để lấy nhiều; nó đồng thời là một sự mê tín khi không hiểu rằng ăn chay là cách nuôi dưỡng tình yêu thương với động vật, lòng yêu thương ấy sinh ra năng lượng tích cực và niềm hạnh phúc tự sinh khởi từ tâm ý tốt lành ấy; con người sống tốt lành, vô cầu vô dục thì trí tuệ sáng suốt, và đồng thời sẽ nhận được tình yêu thương từ mọi người mọi vật. Vì thế mà cuộc sống mỗi ngày một hạnh phúc và tốt lành hơn.

Vậy thì tu cái gì? chỉ có 3 chữ: GIỚI – ĐỊNH – TUỆ. Giới là sự ngăn giữ mình trong khuôn khổ đạo đức để không phạm vào những tội ác (giết hại, trộm cắp, tà dâm, nói dối...); Định là làm cho tâm yên ổn lại bằng cách trụ vào 1 đối tượng nào đó (ví dụ như trụ vào hơi thở - luôn biết hơi thở vào - ra chứ không để ý nghĩ lang thang chỗ khác) để đạt tới trạng thái quân bình. Tuệ là quan sát, suy nghĩ, tư duy đúng đắn – phải thấy biết được bản chất của thế giới và đời sống một cách chân thật (thấy được sự dời đổi vô thường, thấy được bản chất của đời sống là khổ, thấy được cái “tôi” là giả...)

Tất cả mọi tông phái của Phật giáo đều là tu Định, tức làm cho tâm an trụ lại, chứ không để bị rơi vào tán loạn, rong ruổi mà đánh mất “chánh niệm”. Niệm Phật (Nam mô A Di Đà Phật) không phải là kêu tên cho Phật nghe, hay kêu Phật đến giúp (!) mà là làm cho tâm an trụ vào câu Phật hiệu này, và chỉ an trụ vào câu Phật hiệu, không để ý nghĩ lang thang. Niệm lâu ngày thì từ cái tâm lăng xăng nhảy nhót dần “thuần” lại, tức “định” lại, đạt tới “nhất tâm bất loạn”. Khi tâm định lại rồi thì trí tuệ sẽ sáng suốt, như nước lặng thì mặt trời hiện, mây tan thì mặt trăng tỏa rạng.

Xin nhớ rằng, mọi sự thực hành trong đường lối của Phật giáo là đều nhằm để khắc chế cái tâm động loạn và vô minh này. Và mọi sự “tu hành” phải lấy việc hướng nội làm tông chỉ. Hướng ngoại tìm cầu đều là đường tà. Cho nên mới có câu “Phật tại tâm” là vì thế.

Nhưng tại sao? Phật giáo giải minh rằng: Mỗi người đều vốn có trí tuệ sáng suốt viên mãn (tức là có tâm phật), nên Thích Ca mới nói “ta là Phật đã thành, các ông là phật sẽ thành”, chỉ cần nỗ lực, siêng năng đúng phương pháp thì sẽ khai mở được cái trí tuệ đang bị vùi lấp bởi vô minh kia (tham sân si) mà đạt tới trạng thái tâm sáng suốt và hạnh phúc chân thật (gọi là Niết Bàn).

Như thế, Phật giáo chuyên chở một tinh thần nhân bản sâu xa và tư tưởng tự do tiến bộ mà ở đó con người được đề cao với địa vị chưa từng có. Và những người Phật giáo phải tự tin và tự lực mà khai mở lấy cái trí tuệ vô giá đang bị chôn lấp kia chứ không phải ném cuộc đời mình cho Phật hay Bồ Tát nào cả.

Thích Ca Mâu Ni nói “tin ta mà không hiểu ta là phỉ báng ta”. Cái sự “không hiểu” này, cộng với thói tham lam cố hữu đã biến những người theo Phật giáo thành những kẻ mê tin dị đoan, biến một tư tưởng tiến bộ và đầy nhân văn thành một thứ tôn giáo mà ở đó cuộc sống của mỗi người lại bị ném ra cho những vị thầy (Phật) của mình. Phật - vị thầy giáo trí tuệ đã bị những người "theo Phật" biến thành một thần linh có khả năng ban phước giáng họa ! Họ đã không muốn trở thành con người tự chủ, tự do; mà ngược lại, từ trong vô minh, họ đã biến mình thành những nô lệ của lòng tham, biến mình thành kẻ yếu hèn và bạc nhược khi gửi gắm cuộc đời mình cho những “thế lực” bên ngoài.

Người đến với Phật giáo là để thành tựu lý tưởng tự do; trở nên sáng suốt hơn, dũng khí hơn chứ không phải để sống kiếp ăn mày nơi cửa Phật. Tình trạng mê tín mịt mù trong xã hội Việt Nam ngày nay cần phải được tẩy uế bằng cách rọi ánh sáng của chánh pháp và tiếp nhận các thành tựu của khoa học nhân loại như Phân tâm học, vật lý lượng tử... để mong cứu chuộc lấy nhân tâm.

Trách nhiệm ấy thuộc về những người quản lý, những nhà khoa học và những nhà giáo chân chính như là một cách thực hành từ bi đối với chúng sinh theo lời Phật dạy. Nhưng đồng thời, phải chữa được căn bệnh vô minh và tham lam của giới quan chức đã.

Tác giả: THÁI HẠO
(Tây Lạc Viên - 15/2/2020).

Hai hàng chữ hai bên :

NHỨT THIẾT HỮU VI PHÁP, NHƯ MỘNG HUYỄN BÀO ẢNH
NHƯ LỘ DIỆC NHƯ ĐIỆN, ƯNG TÁC NHƯ THỊ QUÁN.

Bức ảnh tượng này là Đức Phật Thích Ca, năm Ngài 41 tuổi,
do Đệ Tử của Ngài là Tôn Giả Phú Lâu Na chính tay vẽ lấy. Nguyên Bản
của ảnh tượng này lưu giữ tại Viện Bảo Tàng Anh Quốc và được xem
như là Quốc Bảo.

(FB Phuong Tran)

Phép màu đã không xảy ra. Vô cùng thương tiếc cố thủ tướng Shinzo Abe! 🙏🙏🙏
09/07/2022

Phép màu đã không xảy ra. Vô cùng thương tiếc cố thủ tướng Shinzo Abe! 🙏🙏🙏

Nếu tập trung liên tục với sự tinh tấn chánh niệm và định tâm trên đề mục hơi thở thì vị ấy sẽ loại trừ được năm triền c...
16/04/2022

Nếu tập trung liên tục với sự tinh tấn chánh niệm và định tâm trên đề mục hơi thở thì vị ấy sẽ loại trừ được năm triền cái (năm chướng ngại làm cản trở, ngăn che định tâm và trí tuệ), năm chướng ngại làm cho tâm trí mình không định tĩnh, tâm trí mình không sáng suốt đó là:
Thứ nhất: Tham ái, tham muốn, tham ái ngũ dục lạc, nếu chúng ta không có định tâm, chánh niệm, không có sự tinh tấn, chánh tinh tấn, đúng trên đối tượng, thì tâm của chúng ta sẽ rong ruổi, chạy tìm cầu hỷ lạc chỗ này chỗ kia, mắt thì thích thấy cảnh sắc, tai thích nghe âm thanh êm dịu, vừa lòng, sáu căn của chúng ta luôn tìm những dục lạc, để tạo nên sự thoải mái, dễ chịu nhất, nên chúng ta có khuynh hướng chạy về tham ái, tham dục. Nếu tham dục không được, không vừa lòng thì sân hận, khó chịu, bực bội, giận dữ, đó là triền cái thứ hai.
Thứ hai: Sân hận, bất mãn là chướng ngại tâm trong lúc tu tập. Sân hận, bất mãn, không hài lòng với những gì đang hiện hữu, đang xảy ra. Những vị không khéo tu tập, hay những vị mới tu tập định chưa đủ, niệm chưa sâu, trí chưa sáng, tạp niệm, phóng tâm, cứ suy nghĩ mãi rồi giận luôn cả mình, tại sao mình ngồi đó mình tức quá, mình định tâm, mình muốn an lành sao những chuyện ở quá khứ trào ra, trào ra, nó khởi lên mình không kiểm soát được tư tưởng của mình. Nếu người khéo tu tập thì nhìn thẳng vô đây là vô ngã, các pháp tự sanh rồi tự diệt mình không kiểm soát được. Một hành giả khéo léo, một hành giả hiểu biết thì sao? Nhìn vào các tư tưởng, ngay trong tư tưởng, tư tưởng này sanh và tư tưởng kia diệt, khi một tư tưởng khởi lên, thì tư tưởng kia nó vừa mất, để có tư tưởng khác sinh khởi, tâm của chúng ta cứ sanh - diệt, sanh - diệt trong vòng tư tưởng. Và mình nhìn thẳng vào đó luôn, gọi là quán pháp trên pháp. Phiền não sanh bồ-đề là ở chỗ đó. Tức là mình giác ngộ trên chướng ngại tâm của mình còn nếu không mình mong cầu, mình bực bội tôi muốn an tịnh, tôi muốn thanh tịnh, tôi muốn yên, muốn định tâm sáng suốt nhưng tại sao cái tâm của tôi nghĩ mãi, mình giận, mình bất mãn, ngay đó mình sân. Nhưng mình hiểu được rồi, Thiền là gì? Các pháp nó tự đến tự đi, người hành giả chỉ việc nhìn và biết nó thôi. Mình không đánh giá cũng không mong cầu, vì sao mình giận? Vì mình muốn an tịnh, tâm mình an lạc, nhẹ nhàng, phơi phới nhưng không được, mình khó chịu, bất mãn. Nhưng bây giờ mình hiểu rồi, mình cứ nhìn nó, mình nhìn ngay đó là đề mục của mình luôn. Nếu không có gì thì mình cứ nhìn hơi thở, nhưng khi mình chánh niệm, thấy được tâm vọng tưởng, tâm sanh diệt, thì mình nhìn vào tâm, quan sát tâm sanh - diệt, xem nó như là đề mục. Mình phải hiểu được cái tâm của mình từ vô thỉ nó đã quen như vậy rồi, mình hiểu được nó, sống với nó, chấp nhận nó thì mình bình an. Bình an là sao? Suy nghĩ sau đến, thì suy nghĩ trước nó mất, cái này mất để cái kia nó sanh, và mình nhìn ngay đó, ngay đó pháp sanh diệt và ngay đó mình cũng có thể hiểu được pháp và chứng được đạo luôn. Mình bình an trong mọi việc, trong cuộc đời. Nhớ kỹ công thức nếu mình không tham cầu thì mình không khổ đau. Tất cả đều từ cái muốn của mình thôi. Mình phải quan sát tâm của mình, quan sát, quan sát đến một lúc mình sẽ thấy được các pháp, và tâm mình an lành một cách tự tại. Để làm được điều đó mình phải làm được: thứ nhất: dùng trí để hiểu; thứ hai: phải có sự kiên nhẫn, sự chấp nhận.
Thứ ba: Hôn trầm, thụy miên, tức là tâm không muốn bắt đối tượng, tâm không theo dõi đối tượng là hơi thở, không theo dõi hơi bắt mà nó muội lược, nó co rút. Hôn trầm, thụy miên là sự lười biếng của thân, lười biếng của tâm, tức là tâm không muốn làm việc, nó không muốn trở về theo dõi hơi thở liên tục, sự lười biếng của tâm, sự uể oải của thân, lúc bấy giờ tâm bị co rút, không hướng về đối tượng, không theo dõi đối tượng liên tục, sít sao, nên tâm nó muội lược, nó rơi vào hôn trầm. Nên khi có tinh tấn, tâm mình liên tục theo dõi hơi thở, và khi tâm không theo dõi, tâm không hoạt động thì thiếu đi sự tinh tấn, thiếu sự cố gắng, như vậy, chúng ta rơi vào hôn trầm, thụy miên, tâm dã dượi mệt mỏi, thân uể oải, gục lên gục xuống, ngủ gục.
Thứ tư: Trạo hối. “Trạo” là dao động, tâm nó suy nghĩ, bị dao động, bị kéo đi nơi này nơi kia, tán tâm, tạp loạn, hoặc hối hận, nghĩ về quá khứ, mình đã làm gì, nói gì bây giờ mình thấy ăn năn, day dứt… Dao động tâm, hoặc dao động thân, thân ngồi lắc lư không định được. Đó là trạng thái làm cho định và niệm yếu ớt, không phát triển được.
Thứ năm: Hoài nghi. Hoài nghi đủ thứ, tâm cứ lăng xăng, lộn xộn, không có tập trung trên đề mục hơi thở. Tâm nghi ngờ, dao động, không chắc chắn, không tin tưởng, và như vậy cái gì không tin tưởng chúng ta không dám làm, làm không đến nơi. Điều đó là chướng ngại, làm cho mình không thể tiến xa trên con đường tu tập. Loại trừ nghi bằng cách nào? Phải tinh tấn trên bước đường tu, khi tinh tấn rồi, mình sẽ có tiến bộ, khi có tiến bộ rồi, mình có đức tin, khi có đức tin rồi thì mình không còn nghi. Mình càng hoan hỷ và mình biết được mình nên làm gì khi mà niềm tin có, tinh tấn có, hiểu biết có, thì mình sẽ nỗ lực không mệt mỏi, xả thân để cầu đạo, vì mình biết đây là con đường mà đức Phật, Thánh nhân đã đi và bây giờ mình cũng đi trên con đường đó mặc dù gặp nhiều trở ngại khó khăn, không dễ, nhưng mình có thể làm được, quyết tâm làm được, khi đó mình không còn nghi ngờ nữa, từ từ mình tiến lên.
Khi tâm mình chuyên chú vào hơi thở, theo dõi liên tục thì định sẽ thiết lập, khi định thiết lập thì niệm sẽ mạnh, khi định niệm mạnh thì trí tuệ, hiểu biết sẽ phát sanh. Trí tuệ là gì? Là hiểu được sự thật của các pháp, hiểu được hơi thở này, hiểu được con người mình. Thấy được các pháp nó tự sanh, tự diệt, mang tính vô thường. Trong các pháp, nếu mình có chánh kiến, có sự định tâm, có sự hiểu biết thì mình vô pháp nào mình cũng thấy nó là một sự tạm bợ sanh - diệt, sanh - diệt, có duyên sanh, không còn duyệt thì diệt, các pháp trên thế gian này, từ xưa đến giờ, nó đều vận hành như vậy nhưng vì do sự vô minh, thiếu hiểu biết, thiếu định tĩnh, thiết trí tuệ, cố chấp mà nghĩ nó là của ta, là thường hằng…
Nếu tập trung liên tục với sự tinh tấn chánh niệm và định tâm trên đề mục hơi thở thì vị ấy sẽ loại trừ được tham dục, tham muốn, sự bất mãn sân hận… mặc dù chỉ là tạm dừng, chưa loại trừ tận gốc, có dịp nó sanh lại, nhưng mà mình cố gắng huân tập nhiều thiện pháp bằng thiền hành nhiều, tâm mình định, những ô nhiễm phiền não đó lắng dịu, từ từ giảm bớt. Hiểu được rồi, thì mình tự tại, giải thoát ngay từng giây phút, từng sát-na, gọi là giải thoát từng phần.
Khi nào mình ngồi thiền, mình nhắm mắt, mình thở là lúc đó mình được an lạc giải thoát, giải thoát từng phần, nhiều phần gom lại là giải thoát từng đoạn. Lúc nào mình hành thiền với chánh niệm, tinh tấn với chánh định thì bấy giờ năm triền cái, năm chướng ngại mình tạm loại trừ trong thời thiền đó, mình không có tham ái, tham dục, sân hận, bất mãn, trạo hối, hôn trầm, thụy miên, hoài nghi thì bấy giờ mình được năm thiền chi: tầm, tứ, hỷ, lạc và nhất tâm. Tâm mình hướng về đối tượng, nằm trên đối tượng, định trên đối tượng, hỷ lạc của thân, hỷ lạc của tâm và tâm định tĩnh. Và từ từ như vậy mình được công đức, phước trí, định thiết lập mạnh, chánh niệm sâu, trí tuệ phát sanh, trí tuệ phát sanh từ từ đến khi đầy đủ, mỗi lúc chúng ta hiểu ra một vấn đề, từ từ chúng ta sẽ hiểu ra các vấn đề, từ đó chúng ta giải thoát giác ngộ.
Trích: Quán niệm hơi thở
Sc Thích Nữ Diệu Hiếu giảng
(Chép lại bài giảng của Sư cô)

Facebook Tu Viện Long Hưng

"Ngày nào người ta sống thiện, sống lợi ích cho mình và đời thì hôm đó là ngày lành. Sống trong tha thứ, buông bỏ thì ng...
24/03/2022

"Ngày nào người ta sống thiện, sống lợi ích cho mình và đời thì hôm đó là ngày lành.

Sống trong tha thứ, buông bỏ thì ngày nào cũng là ngày lành, tháng nào cũng là tháng tốt."

Sư Toại Khanh

🍀🍀🍀🍀🍀

🌏 Insight Yoga, Hơi Thở & Thiền

🤸‍♀️🧘 Mỉm cười - Hít thở - Tập chậm

🤸‍♀️🧘 Dành cho người muốn TĨNH TÂM, KHỎE MẠNH, SĂN CHẮC, DẺO DAI.

🤸🧘 Insight Yoga trực tuyến cùng Thạc sĩ, Master Therapy Yoga Vang Thị Thùy Võ

☎️ 0776 750 768/ 090 540 9 63 7 (zalo, viber)

,

13/03/2022

Address

Lầu 5, Office Building 99, Điện Biên Phủ, Đa Kao, Q. 1
Tiền Giang

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Insight Yoga posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram

Category