Phong Thuỷ Xứ Nẫu

Phong Thuỷ Xứ Nẫu WowApp Gia Lai

Logo
19/05/2025

Logo

25/04/2025

Hồi ức căn nhà cháy năm 1966

Memory of the House That Burned Down in 1966

www.facebook.com/HoaiNiemXuNau
www.youtube.com/

---

Bản Việt ngữ:

Mỗi khi tháng Năm về, lòng tôi lại rưng rưng nhớ về một thời tuổi thơ đầy biến động. Cái ngày ấy – ngày 27 tháng 5 năm Bính Ngọ, năm 1966 – tôi mới lên năm tuổi. Đó là một buổi trưa mùa hè oi ả, trời như thiêu như đốt.

Chiến tranh đổ về quê tôi – xã Mỹ Tài, huyện Phù Mỹ, tỉnh Bình Định – với những tiếng bom gầm, đạn xé. Khi ấy, má tôi và bà nội ôm tôi chạy xuống hầm trú ẩn. Má lấy chiếc áo dài trắng trùm lên người tôi, còn bà nội thì ngồi trước miệng hầm, tay quăng cát lên để ngăn lửa bén vào. Má ôm chặt tôi vào lòng, miệng không ngớt niệm danh hiệu Đức Chí Tôn cầu an.

Lửa cháy ngùn ngụt ngay trước cửa hầm. Tôi còn nhớ rõ ánh lửa hừng hực, mùi khói khét lẹt len lỏi qua từng khe áo. Chỉ đến khi thấy lửa tạm lắng xuống, má mới run rẩy ẵm tôi chạy ra suối trước nhà – một dòng suối nhỏ hiền hòa ngày nào – giờ trở thành nơi lánh nạn. Má bẻ nhánh cây lót cho tôi nằm, rồi nhẹ nhàng đặt tôi xuống. Trước mắt tôi là xác con bò của chị Bốn Trường bị trúng đạn, nằm phình bụng. Một cảnh tượng kinh hoàng với một đứa trẻ lên năm.

Trong khi đó, cha và anh tôi đang tát nước ở ao gần suối. Nghe bom nổ, hai người vội núp dưới mương dẫn nước. Khi mọi thứ tạm yên, anh tôi chạy về nhà, vừa thở hổn hển vừa hỏi: “Thằng Bình đâu?” – Bình tức là tôi. Anh tôi khóc oà lên: “Má ơi, nhà cháy rồi, lấy đâu mà ở!”

Căn nhà ấy – niềm tự hào của cha má tôi – vừa mới cất xong chưa đầy một năm. Một ngôi nhà to đẹp nhất xóm Giếng Nam, cha tôi làm lúc mới 39 tuổi, má tôi 40. Đó là tài sản lớn nhất của cả đời cha má. Mái lá, khung gỗ, bộ ván lót – tất cả đều bị bom Na-pan Mỹ thiêu rụi.

Căn nhà dưới còn chưa kịp dựng xong, bộ khung gỗ cũng hóa tro. Cây cối trong vườn – cả hàng trăm cây dừa và một vườn ổi – cháy trụi. Những con gà không còn chỗ ngủ, phải nằm dưới đất. Hai con chó quanh quẩn bên hiên nhà cháy. Đêm đêm, tôi vẫn còn nghe mùi khét của tro tàn vương trong gió.

Sau đó, đêm nào má tôi cũng dẫn tôi trở về căn nhà cũ cháy đen đó, đứng giữa đống tro tàn, tay nắm tay, lặng lẽ ngắm bầu trời. Đêm nào cũng có trăng. Nhưng đó không phải trăng bình yên. Trăng ấy là ánh sáng từ đèn dù của máy bay thả xuống – lạnh lẽo và rợn ngợp như cả một bầu trời lo âu.

Tôi chưa từng được ngủ trong căn nhà mới ấy – điều khiến tôi nuối tiếc nhất đời. Vì tôi là con trai, ngủ hay tè dầm. Mà nền nhà mới bằng xi măng, nước tiểu không rút được, gây mùi. Còn nhà cũ nền đất, tè xuống là rút ngay, không bốc mùi. Má tôi kể, nếu tôi là con gái thì đã được ngủ nhà mới rồi – vì con gái tè ngay vào chậu má để sẵn dưới giường. Còn tôi tè "lung tung", không trúng chậu – thế là đành phải ngủ nhà cũ.

Tôi vẫn nhớ, sau đó má dẫn tôi về ở tạm trong một ngôi Thánh Xá tranh – nơi có Thiên Nhãn của Đạo Cao Đài. Nhìn lên con mắt to trên nóc nhà, tôi thấy yên tâm đến lạ. Từ đó, tôi ở đó cho đến khi gia đình ổn định lại.

Gần 60 năm trôi qua, tôi vẫn ước ao một ngày nào đó có thể dựng lại căn nhà ấy, ngay trên mảnh đất cũ, như một lời tri ân đến cha má tôi.

Nếu một ngày được gặp Tổng thống Mỹ Donald Trump, tôi sẽ nói:
“Ngài ơi, căn nhà tuổi thơ của tôi bị bom của nước ngài đánh sập. Xin hãy trả lại cho tôi một căn nhà như ngày xưa...”
Và tôi tưởng tượng ông ấy sẽ mỉm cười nói:
“Okay, okay, I will.”

---

English Version:

Every May, my heart stirs with memories of a turbulent childhood. On May 27th, 1966 (Year of the Horse), I was just five years old. It was a scorching summer noon.

War came to my village—My Tai commune, Phu My district, Binh Dinh province—with thunderous bombings and the roar of gunfire. My mother and grandmother grabbed me and rushed into a shelter. My mother draped a white long dress over me, while my grandmother sat at the entrance, flinging sand to stop the flames. My mother held me tightly, chanting the name of the Divine Being in prayer.

Flames roared at the mouth of the shelter. I still remember the intense heat and the acrid smoke seeping through my clothes. Only when the fire seemed to subside did my mother gather her courage, carry me out, and run to the stream in front of our house. She laid some branches for me to lie on and gently set me down. In front of me lay the swollen body of a cow killed by the bombing—a haunting sight for a five-year-old child.

Meanwhile, my father and brother were drawing water near the pond. When the bombing began, they hid in a water trench. Once things calmed, my brother ran home and cried out, “Where’s Binh?”—that was me. And then, “Mom! The house is gone! What will we live in now?”

That house—my parents’ pride—was just completed, the largest and finest in the village of Gieng Nam. My father was 39, my mother 23. It was their life’s biggest investment. But everything—the roof, the wood frames, the floors—was reduced to ashes by American na**lm bombs.

The lower house, still under construction, was also destroyed. The garden—hundreds of coconut trees and a guava orchard—was razed. Chickens had no place to roost, dogs wandered the ashes. At night, the scent of char still hung in the breeze.

Afterward, every night, my mother would take me back to the charred remains of our home. We stood hand in hand, staring at the sky above the ashes. There was always a moon. But not a peaceful moon—it was the artificial light of parachute flares dropped by airplanes. Cold. Ominous.

I never got to sleep in that new house—that is my greatest regret. As a boy, I wet the bed. The new cement floor didn’t absorb anything and smelled bad. The old dirt floor absorbed everything, no smell. My mother used to say, “If you were a girl, you’d have slept in the new house already”—because girls used a chamber pot neatly placed under the bed. I? I missed the pot every time.

Later, my mother brought me to stay temporarily in a thatched Cao Dai temple. Looking up at the Divine Eye on the roof, I felt strangely safe. That’s where we stayed until life settled down again.

Nearly 60 years have passed, yet I still dream of rebuilding that house on our old land—to honor my parents’ love and sacrifice.

If I ever meet President Donald Trump, I would say:
“Sir, the bombs from your country burned down the house of my childhood. Please give me back the home my parents built.”
And I imagine he would smile and say:
“Okay, okay, I will.”

---








Hoài Niệm Xứ Nẫu – Nơi lưu giữ ký ức quê hương Bình Định – Phú Yên xưa qua hình ảnh, câu chuyện, món ăn, giọng nói. Cùng trở về miền ký ức thân thương, gợi lại một thời Xứ Nẫu chưa xa.

20/02/2025
Năm 1970
21/08/2016

Năm 1970

http://tinnhanhchungkhoan.vn/doanh-nhan/nu-ty-phu-dola-dau-tien-cua-viet-nam-da-tung-kiem-1-trieu-usd-khi-21-tuoi-146457...
03/06/2016

http://tinnhanhchungkhoan.vn/doanh-nhan/nu-ty-phu-dola-dau-tien-cua-viet-nam-da-tung-kiem-1-trieu-usd-khi-21-tuoi-146457.html

(ĐTCK) Theo Hãng tin Bloomberg, bà Nguyễn Thị Phương Thảo kiếm được 1 triệu USD đầu tiên khi mới chỉ 21 tuổi, nhờ bán máy fax và nhựa cao su. Gần 25 năm sau, bà đang nổi lên như một nữ tỷ phú đôla đầu tiên của Việt Nam cùng với hình ảnh những người mẫu mặc bikini để quảng cáo cho hãng hàng không Vie...

MƯỜI TÁM QUY TẮC CỦA NGƯỜI THẠO VIỆC1/ Xác định chính xác mục đích của mình Rất nhiều người tiêu phí thời gian và nghị l...
07/04/2016

MƯỜI TÁM QUY TẮC CỦA NGƯỜI THẠO VIỆC

1/ Xác định chính xác mục đích của mình
Rất nhiều người tiêu phí thời gian và nghị lực một cách vô ích chỉ vì do họ không hình dung được thật rõ ràng điều họ định làm. Trước khi bắt tay làm bất cứ điều gì, hãy cố gắng xác định thật rõ mục đích của mình.

2/ Tập trung vào công việc chủ yếu
Vào cuối ngày làm việc hãy viết ra giấy những việc dự định sẽ làm vào ngày mai. Trước hết cần ghi những việc quan trọng, cấp thiết nhất và không lùi bước khi chưa hoàn thành chúng.

3/ Hãy tự tìm cho mình sự kích thích.

Chúng ta sẽ làm tốt hơn nếu đó là những việc mà chúng ta thích làm. Vì vậy, hãy cố gắng thuyết phục bản thân rằng công việc đang nhất thiết phải làm xong là hoàn toàn phù hợp với ý thích lúc đó, công việc trở nên dễ chịu và có hiệu quả.

4/ Hãy đề ra những thời hạn chắc chắn.

Thời hạn tự đề cho bản thân để thực hiện một nhiệm vụ nào đó, cần phải thiết thực và rõ ràng. Khi tuân theo thời gian đó, bạn phải kiên quyết không khoan dung với bản thân và không được trì hoãn "Để đến ngày mai".

5/ Hãy tập trở thành người kiên quyết.

Trước khi bắt tay làm một công việc phức tạp nào đó, không được cho phép bản thân nghỉ ngơi, dao động, kiểu như "Con lừa của Buridan" không sao quyết định nổi ăn bó nào trong 2 bó cỏ nên đã chết vì đói. Sau khi suy nghĩ và cân nhắc thật nhanh mọi sự việc thuộc phạm vi của mình, hã quyết định và hành động.

6/ Hãy nói "Không".

Nếu bạn không đọc được điều này, bạn sẽ bị lôi cuốn vào những công việc không bao giờ phù hợp với ý muốn của bạn. Đừng ngã theo tâm trạng, ý muốn và kế hoạch của người khác, nếu chúng đi ngược lại những dự định của bạn.

7/ Đừng sa đà vào các cuộc nói chuyện điện thoại.

Trước khi nói, hãy tự khẳng định với bản thân những tin tức nào muốn nói hoặc truyền đạt. Trong khuôn khổ đó hãy tiến hành trò chuyện, nếu không bạn có thể biến cuộc nói chuyện điện thoại không cần thiết.

8/ Hãy có thói quen ghi sổ.

Mỗi người đều hẳn có lần rất muốn ghi nhớ những điều quan trọng nào đó, và sau đó đã phải đau đầu để nhớ lại được chúng. Không nên làm cho trí nhớ của mình phải chịu đựng quá mức. Càng sớm tập thói quen ghi vào sổ những số điện thoại cần thiết, những tên người, địa chỉ, ngày tháng, tên gọi và những số liệu khác, đồng thời ghi cả những cảm tưởng, suy nghĩ, kế hoạch và các quan sát bản thân, thì bạn tránh được mớ hỗn loạn trong đầu.

9/ Những cản trở đáng bực mình.

Bạn bè và đồng nghiệp tán chuyện trong khi làm việc, kể chuyện tếu lâm hay tranh luận về bóng đá có khả năng phá vỡ những dự định tốt đẹp nhất của bạn. Mỗi bạn có quyền làm cho những người đó quen với việc tôn trọng thời gian làm việc của bạn và bạn có thể làm việc này thật tế nhị, sao cho không làm ai phải mếch lòng. Trong các tình huống khác hãy tập cho bản thân làm việc không để ý đến những cuộc trò chuyện của người xung quanh.

10/ Hãy tập nghe.

Trong dòng thác thông tin mà bạn phải nghe suốt ngày, hãy biết chọn ra cái chủ yếu, nó xác định hay thay đổi những kế hoạch trước đây của bạn: Thời gian và địa điểm gặp gỡ, hội họp; các nhiệm vụ của bạn liên quan đến nó...v...v...

11/ Về sự rập khuôn.

Nhiều người trong chúng ta thực hiện công việc của mình theo cách thức định sẵn, không hề nghĩ rằng liệu có thể cải tiến được công việc này không ? Tìm kiếm một cách sáng tạo thời gian thời gian dự trữ và cách hợp lý hóa lao động không những sẽ đem lại hiệu quả, mà còn đem lại sự thỏa mãn tinh thần to lớn. Tìm hiểu kinh nghiệm của những người khác làm công việc giống mình là rất có ích.

12/ Đừng quên những điều nhỏ nhặt.

Kính đeo, chìa khóa hoặc các đồ vật lặt vặt khác bị bỏ quên có thể làm hỏng cả ngày làm việc. Hãy rèn cho mình có những động tác tự động càng sớm càng tốt: Trước khi đi làm hãy tắt các dụng cụ điện, phải luôn luôn biết chìa khóa và sỏ ghi chép nằm ở túi nào, giấy tờ, tiền bạc nằm ở túi nào...Mọi cái cần mang đi làm sớm hôm sau nhất thiết phải được chuẩn bị từ tối hôm trước.

13/ Hãy bắt tay ngay vào việc.

Đừng "dây dưa". Nếu bạn biết chính xác cần làm gì và làm như thế nào thì lập tức bắt tay ngay vào việc. Những biện pháp và kế hoạch công việc nên chuẩn bị sẵn hôm trước.

14/ Hãy tận dụng hết thời gian.

Chất lượng ngày làm việc của bạn sẽ được tăng lên rõ rệt, nếu những suy tính về công việc, những dự định và tâm trạng chuẩn bị làm việc đã có được ngay trong thời gian đi trên đường từ nhà đến nơi làm việc.

15/ Hãy nghỉ ngơi trong thời gian nghỉ.

Bất kì một người chín chắn nào cũng biết rất rõ là hoạt động nào sẽ mang lại cho anh ta khả năng nghỉ ngơi tốt nhất dù là trong những giờ buổi tối, các ngày nghỉ hoặc đợt nghỉ phép. Đối với hầu hết mọi người, những hoạt động đó là tập luyện thể thao, phim, rạp hát, chụp ảnh dã ngoại, những buổi truyền hình, đọc sách, dạo chơi với vợ con, gặp gỡ với bè bạn hoặc họ hàng. Song thường xuyên vẫn gặp phải trường hợp có người sau đợt nghỉ ngơi lại cần thiết phải...nghỉ. Điều này xảy ra khi người ta đánh bài quá nửa đêm, chơi cờ đến đau đầu trong căn phòng đầy khói thuốc, trò chuyện một cách vô bổ hàng giờ liền trong quán bia, quán cà phê hoặc tiệm ăn, xem liên tục và thiếu chọn lọc tất cả các chương trình truyền hình. Cách sử dụng thời gian như vậy, trước hết là hậu quả của sự nhu nhược, lười biếng, thụ động của tư duy. Những người như vậy luôn mệt mỏi trong lúc nghỉ ngơi, tự tiêu phí sức khỏe, tâm hồn trở nên trống rỗng, trong công tác dần dần mất trình độ nghiệp vụ và có thể không bao giờ đạt được những mục tiêu đã định.

16/ Thay đổi hoạt động.

Cố gắng sắp đặt ngày làm việc sao cho có thể luân phiên xen kẽ ngồi với đứng. Nếu điều này không thực hiện được hãy thỉnh thoảng làm các động tác thể dục để loại bỏ mệt mỏi do tư thế ngồi làm việc gây ra. Trong trường hợp này nhất thiết nên tập luyện thể lực, tốt nhất là chạy, bơi, đi xe đạp hoặc các môn yêu thích khác.

17/ Bắt đầu làm việc sớm hơn.

Nếu bạn có thể bắt đầu ngày làm việc sớm hơn thường lệ độ 15 - 20 phút tức là bạn đã tạo cho mình sự định hướng tâm lý tuyệt vời trong suốt ngày lao động.

18/ Phải biết quý trọng thời gian của bản thân và của người khác. Điều này sẽ giúp bạn có thái độ nghiêm khắc đối với công việc của bạn, tránh được bệnh tán gẫu, làm việc tài tử và thái độ vô trách nhiệm.
Theo "Chúng ta là đàn ông" Liên Xô

CHƠI MXH ĐƯỢC TRẢ TIỀN. CHÁT RA TIỀN...1. Bạn có thường xuyên dùng Zalo, Line hoặc Facebook... không ?- YES2. Bạn ...
15/03/2016

CHƠI MXH ĐƯỢC TRẢ TIỀN. CHÁT RA TIỀN...
1. Bạn có thường xuyên dùng Zalo, Line hoặc Facebook... không ?
- YES
2. Bạn có được họ trả tiền cho việc mình chat, chit hàng ngày không, thậm chí còn tốn thêm tiền nữa ?
- KHÔNG
3. Nếu bây giờ tôi giới thiệu cho bạn một phần mềm còn tốt hơn cả Zalo, Line... hoàn toàn miễn phí mà khi bạn dùng nó và giới thiệu bạn bè dùng nó thì bạn nhận được rất rất nhiều tiền bạn có quan tâm không ?
- CHẮC CHẮN RỒI. ĐÓ LÀ PHẦN MỀM GÌ ?
4. Đó chính là Wow App. Dùng nó như Zalo và Facebook.
Bấm vào đăng ký nào: https://www.wowapp.com/w/nuigiau

Join me for free on WowApp to earn, share and make a difference!

Address

242 Phan Đình Phùng
Tinh Pleiku
600000

Opening Hours

Monday 08:00 - 18:00
Tuesday 08:00 - 18:00
Wednesday 08:00 - 18:00
Thursday 08:00 - 18:00
Friday 08:00 - 18:00
Saturday 08:00 - 18:00

Telephone

0913409397

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Phong Thuỷ Xứ Nẫu posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Phong Thuỷ Xứ Nẫu:

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram