30/10/2025
8 Năm Mở Tiệm Spa – Vẫn Ngồi Nặn Mụn, Vẫn Yêu Nghề Đến Từng Nhịp Thở
8 năm. Gần 3.000 ngày. Một quãng thời gian đủ dài để một đứa trẻ vào lớp 1 giờ đã học cấp hai, đủ để một mối tình nồng cháy trở thành tình thân nhạt nhòa, và cũng đủ để tôi – chủ một tiệm spa nhỏ – vẫn ngày ngày cặm cụi nặn từng cái mụn cho khách, như thuở mới vào nghề.
Có người bảo: “Làm chủ rồi, sao không thuê người ta làm, cứ tự tay nặn mụn chi cho mệt?”. Cũng có người nói khéo: “8 năm rồi mà chưa lên đời được spa lớn, chắc làm ăn chưa khá”. Nhưng với tôi, mỗi lần đeo găng, cầm cây nặn mụn lên, tôi lại thấy mình sống đúng với cái duyên đã đưa mình đến nghề này.
Ngày đầu mở tiệm, tôi nghĩ mình sẽ “sang chảnh” lắm!
Tưởng tượng cảnh ngồi phòng điều hòa mát lạnh, tay cầm ly trà đào, chỉ cần đứng lên kiểm tra nhân viên rồi về. Ai ngờ, buổi sáng mở cửa đã thấy khách quen chờ sẵn, giọng thân thiết: *“Chị ơi, em chỉ tin tay chị nặn mụn thôi, nhân viên em không chịu đâu!”*. Thế là lại cười xòa, xắn tay áo vào việc. 8 năm, cái cảm giác khách tin tưởng gửi gắm làn da mình vẫn khiến tôi xúc động.
Nghề spa – nhìn thì nhàn mà gian nan không ngờ!
Nặn mụn không đơn giản là “ấn cho ra nhân”. Đó là sự kiên nhẫn, tỉ mỉ và cả tấm lòng. Có những khách da nhạy cảm, vừa nặn vừa rơm rớm nước mắt, mình phải vừa làm vừa dỗ như trẻ con. Có người mụn ẩn dưới da, mất cả tiếng đồng hồ mới xong. Mệt không? Mệt. Nhưng nhìn gương mặt họ rạng rỡ sau khi da sạch mụn, lại thấy mọi mệt nhọc tan biến.
-8 năm không “lên đời” thành chuỗi spa, nhưng tôi “lên đời” trong tim khách!
Tôi từng tự hỏi: Mình có thất bại không khi cùng nghề, người ta mở rộng còn mình vẫn giữ lối đi nhỏ?. Nhưng rồi tôi nhận ra: thành công không chỉ đo bằng số chi nhánh hay doanh thu. Đôi khi, nó nằm ở những cuộc gọi đặt hẹn từ sáng sớm, ở những lời khuyên chăm sóc da khách gửi tin nhắn cảm ơn, hay ở việc họ dẫn cả gia đình đến ủng hộ mình suốt 8 năm qua.
Sau tất cả, tôi hiểu rằng:
Nếu có thể chọn lại, tôi vẫn sẽ mở spa nhỏ này, vẫn sẽ tự tay nặn mụn, và vẫn sẽ lắng nghe từng câu chuyện của khách hàng như ngày đầu. Bởi nghề này cho tôi nhiều hơn tiền – nó cho tôi niềm vui được chạm vào hạnh phúc của người khác, dù chỉ là một chiếc mụn nhỏ được giải thoát khỏi làn da.
P.S: Có lẽ, đam mê của tôi chính là những gì giản dị nhất – được là chính mình, với việc nặn mụn và trái tim đầy nhiệt huyết. Còn bạn, bạn có đang theo đuổi một đam mê “nhỏ mà lớn” như thế không?