Nghệ An Quê Choa

Nghệ An Quê Choa Ấn [Ƭһᴇᴏ Dõɪ] ᴆể ᴄậρ пhậт тɪп mới 👉

Mãi cho đến khi tôi bị chú nhỏ quân nhân của mình đưa vào một cái trại giáo dưỡng giống như địa ngục ròng rã suốt hai nă...
14/12/2025

Mãi cho đến khi tôi bị chú nhỏ quân nhân của mình đưa vào một cái trại giáo dưỡng giống như địa ngục ròng rã suốt hai năm, cuối cùng chú ấy cũng đưa tôi ra.

Nhìn thấy ánh mắt trống rỗng, mái tóc khô vàng của tôi, chú lạnh lùng mở lời:

“Lần này đã biết ngoan ngoãn chưa?”

Tôi run rẩy nhắm mắt lại, giọng nói nhẹ như lông vũ:

“Cháu sai rồi, cháu sẽ không thích chú nữa.”

Lục Chấp Duệ sững sờ, sau đó từ tốn nói:

“Biết lỗi là tốt.”

01.

Chiếc xe chạy thẳng tắp, dừng lại trước cổng khu quân đội.

Tôi trở về phòng, đóng cửa lại, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm.

Tôi móc từ túi ra một chiếc ví, bên trong là số tiền tôi đã tiết kiệm được trong hai năm ở trại giáo dưỡng.

Đếm đi đếm lại, vừa đủ mua một vé máy bay giá rẻ khởi hành sau một tuần.

Khoảnh khắc vé được xuất, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống màn hình điện thoại, không rõ là tuyệt vọng, hay là giải thoát.

Sau khi tắm rửa, tôi cuộn tròn trên giường như những ngày ở trại giáo dưỡng, ép buộc bản thân phải ngủ.

Thế nhưng, có lẽ vì hôm nay đã trở về nơi quen thuộc, khuôn mặt Bùi Cẩn Ngôn không ngừng hiện lên trong đầu tôi.

Lục Chấp Duệ là đồng đội của bố tôi. Mười lăm năm trước, chú và bố tôi cùng nhau thực hiện nhiệm vụ.

Bố tôi vì cứu chú ấy mà hy sinh tại chỗ.

Từ lúc đó, tôi được Lục Chấp Duệ nhận nuôi, chú bảo tôi gọi chú là chú nhỏ.

Nhưng dần dần, trong sự cưng chiều của Lục Chấp Duệ, tình cảm tôi dành cho chú dần biến chất.

Nhưng giờ đây, hai năm ở trại giáo dưỡng đã khiến tôi hoàn toàn ch tâm.

Đúng lúc tôi mơ màng sắp ngủ, cửa phòng bỗng nhiên bị đẩy ra.

Tiếng bước chân rất nhẹ, nhưng khiến tôi tỉnh táo ngay lập tức.

“Sao lại ngủ sớm vậy? Lại đây.”

Nghe thấy hai chữ “lại đây”, tôi theo phản xạ bật dậy quỳ xuống sàn, bò về phía chú ấy như một con chó.

Tôi quên mất mình đã rời khỏi trại giáo dưỡng, vẫn tưởng đó là những ngày tháng cần phải “sẵn sàng chờ lệnh”bất cứ lúc nào.

Ở nơi đó, chỉ cần có đàn ông bước vào phòng tôi, tôi phải lập tức quỳ xuống phục vụ họ.

Ngay cả khi đang trong kỳ kinh nguyệt, tôi vẫn phải quỳ gối ăn những thứ dơ bẩn của họ, và nói “Cảm ơn ông chủ”.

Nếu động tác chậm chạp, thứ chờ đợi tôi sẽ là roi da và điện giật.

Thế là tôi vội vàng bò đến trước mặt người đàn ông, những ngón tay luống cuống tháo thắt lưng quân phục của chú, nước mắt hòa lẫn với tiếng cầu xin rơi xuống sàn nhà:

“Đừng phạt cháu, đừng phạt cháu, cháu sẽ hầu hạ chú vui vẻ ngay đây!”

Khoảnh khắc khóa thắt lưng “cạch” một tiếng bật ra, đèn phòng bỗng nhiên sáng hết.

Trong làn nước mắt nhòe nhoẹt, tôi thấy Lục Chấp Duệ đứng trước mặt, tay bê bát cháo, ánh mắt đầy kinh hoàng và không thể tin được.

“Khương Hòa, cháu đang làm cái gì?!”

02.

Môi tôi run rẩy, chưa kịp giải thích, Lục Chấp Duệ đã nổi cơn thịnh nộ.

“Ngoan cố không chịu nghe lời, Khương Hòa, rốt cuộc cháu phải làm thế nào mới có thể vứt bỏ những tâm tư dơ bẩn đó đi?!”

Giọng chú ấy mang theo sự uy nghiêm của một quân nhân: “Quỳ xuống!”

Tôi ngoan ngoãn khuỵu gối, trán chạm xuống sàn nhà lạnh lẽo, ngay cả hơi thở cũng không dám to.

Lục Chấp Duệ hiển nhiên không ngờ tôi lại nghe lời đến vậy, sững người một thoáng.

Chú quay người, cầm lấy một chiếc thước quân dụng ở góc tường, từng bước đi về phía tôi:

“Bây giờ mới biết nghe lời sao?”

“Khương Hòa, có phải tôi đã quá nuông chiều cháu, nuông chiều đến mức cháu quên cả luân thường đạo lý rồi không, lại dám có thứ tâm tư không nên có với tôi!”

Vừa dứt lời, “Bốp” một tiếng, chiếc thước giáng mạnh xuống lưng tôi.

Tôi run rẩy cả người, đau rát như bị lửa đốt, nhưng vẫn cắn răng không rên lên một tiếng nào, như thể nỗi đau đó không liên quan gì đến tôi.

“Nói!” Giọng Lục Chấp Duệ đột ngột cao vút, mang theo cơn giận dữ bị kiềm nén, “Cháu có biết mình sai không?”

“Biết.” Giọng tôi bình tĩnh như mặt nước tù đọng.

Lục Chấp Duệ cười lạnh, chiếc thước lại giơ lên: “Biết sai? Vậy tại sao còn làm chuyện vô liêm sỉ như thế này?”

“Bốp! Bốp! Bốp!” Chiếc thước liên tục giáng xuống lưng tôi, mang theo cơn giận không thể kìm nén của chú.

Nhát thứ nhất, chú ấy nói: “Tại sao phải thích tôi? Cháu quên tôi là đồng đội của cha cháu, lớn hơn cháu mười hai tuổi sao?”

Nhát thứ ba mươi ba, chú nói: “Sao lại hoang đường đến vậy? Cháu quên tôi là chú nhỏ của cháu sao?”

Nhát thứ năm mươi lăm, giọng chú khàn đi: “Khương Hòa, sao cháu có thể hoang đường đến thế, hoang đường đến mức khiến tôi…”

Đầu óc Lục Chấp Duệ bị cơn giận xâm chiếm, chú ấy quất không biết bao nhiêu lần, có những lời suýt chút nữa thốt ra.

Đúng lúc này, cấp phó của chú lao vào:

“Thiếu tướng, đừng đánh nữa! Cô Khương Hòa từ nhỏ đã được nuông chiều, không chịu nổi đâu, lưng cô ấy đã mázu thịt be bét rồi!”

Lục Chấp Duệ lúc này mới dừng tay, cúi đầu nhìn tôi.

Lưng tôi đầy mzáu!

Nhưng điều khiến chú ấy kinh hãi hơn là, từ đầu đến cuối tôi không hề rơi một giọt nước mắt, ngay cả cầu xin cũng không có, ánh mắt trống rỗng như một con búp bê vô hồn.

Chú đột ngột kéo tôi dậy, giọng run rẩy:

“Khương Hòa, cháu không biết đau sao? Người trước đây chỉ cần bị ngã một chút đã khóc lóc đòi tôi cho kẹo, bây giờ sao lại thế này?”

Tôi ngẩng đầu lên, giọng điệu bình thản: “Vì không đau.”

Những đau khổ, những trận đòn tôi phải chịu ở trại giáo dưỡng, đau gấp trăm lần nghìn lần thế này.

3.

Tôi nằm yên trong phòng cả một ngày để dưỡng thương.

Lục Chấp Duệ cho người mang đến loại thuốc tốt nhất, nhưng cả ngày không hề xuất hiện.

Người đến lại là vị hôn thê của chú – Bạch Thanh Lan.

Cô ta bưng theo một chiếc váy dạ hội, đẩy cửa phòng tôi bước vào:

“Tiểu Hòa, hôm nay là lễ thăng quân hàm của Chấp Duệ, em cùng đi với chị nhé?”

Tôi lắc đầu:

“Em không đi đâu. Hai người đi là được rồi.”

Nụ cười của Bạch Thanh Lan khựng lại trong thoáng chốc, giọng nói bất giác mang theo vài phần đe dọa:

“Tiểu Hòa, em tốt nhất nên phục tùng mệnh lệnh thì hơn.”

Nghe xong câu ấy, toàn thân tôi như bị ai đó bóp nghẹt.

Tôi khẽ run lên, đôi mắt bỗng trở nên trống rỗng, không cảm xúc – như bản năng phản xạ khi còn ở trại giáo dưỡng.

Tại lễ thăng quân hàm, tôi bước lên bục trao tặng, đưa lại chiếc huân chương mà Lục Chấp Duệ từng tặng mình.

Giọng tôi nhẹ như gió thoảng:

“Chú nhỏ, huân chương này vốn là thứ người lính trao tặng cho vợ mình. Bây giờ trả lại cho chú.

Chúc chú và chị Thanh Lan hạnh phúc lâu dài.”

Trái tim Lục Chấp Duệ bỗng thắt lại dữ dội.

Chú vừa định mở miệng nói gì đó thì—

Ầm!!!

Một tiếng động cực lớn vang lên khiến cả hội trường chấn động.

Lục Chấp Duệ ngẩng phắt đầu.

Màn hình LED cỡ lớn phía sau bục đang rung lắc dữ dội, rồi nghiêng hẳn…

Và hướng đổ xuống—

là ngay vị trí tôi đang đứng!

“Tiểu Hòa! Tránh ra!!”

Đồng tử chú co rút, gần như theo bản năng lao về phía tôi, ôm chặt tôi trong lòng che chắn.

Rầm!

Toàn bộ màn hình đổ sập xuống lưng chú, phát ra tiếng nện nặng nề.

Mảnh vỡ bắn tung, hội trường lập tức rối loạn.

Tiếng kêu cứu vang lên khắp nơi, các sĩ quan hốt hoảng chạy đến ứng cứu.

Bạch Thanh Lan cũng lao tới, vừa khóc vừa gọi lớn:

“Chấp Duệ! Anh có sao không? Có đau không? Mau tới bệnh viện!”

Lục Chấp Duệ cúi đầu nhìn tôi đang run rẩy trong vòng tay, cố nén cơn đau nhói như dao cắt:

“Không sao… chỉ là vết thương nhỏ thôi.” 556758

Ngày đầu tiên đi làm, tôi đã đắc tội với sếp lớn.Trong thang máy, tôi làm đổ cà phê lên người anh ta.Anh ta lạnh lùng nh...
14/12/2025

Ngày đầu tiên đi làm, tôi đã đắc tội với sếp lớn.

Trong thang máy, tôi làm đổ cà phê lên người anh ta.

Anh ta lạnh lùng nhìn tôi.

Tôi như tro tàn, cúi đầu xin lỗi:

“Anh Sở, xin lỗi anh.”

Anh ta mím môi nhàn nhạt mở lời:

“Cô đang dùng cách này để trả thù tôi sao?”

Cứu tôi với! Tôi nào dám chứ!
-----------
1)

Là một sinh viên tốt nghiệp từ một trường đại học bình thường, để có thể vào làm ở công ty mình yêu thích, tôi đã bắt đầu chuẩn bị từ năm hai.

Khó khăn lắm mới vượt qua ba vòng phỏng vấn, kết quả lại bị loại ở vòng cuối.

Lý do rất đơn giản: người phỏng vấn không vừa mắt tôi.

Tôi từng thấy ảnh anh ta trong phần giới thiệu công ty, đó chính là tổng giám đốc Sở Dực Thành.

Tốt nghiệp từ trường thuộc TOP2, trẻ trung tài giỏi, phong độ ngời ngời, lại còn đẹp trai đến mê người.

Quan trọng là mới 28 tuổi.

Lúc phỏng vấn, anh ta mặc vest may đo vừa vặn, bàn tay xương khớp rõ ràng cầm bút trong tay.

Khi ngẩng đầu nhìn tôi.

Tôi như bị dòng điện giật, cả thế giới xung quanh dường như im bặt.

Khí chất tinh anh của anh ta hoàn toàn khác biệt so với mấy cậu trai ngây ngô thời đại học.

Nhưng suốt buổi phỏng vấn, anh ta hầu như không nhìn tôi lấy một lần, vẻ mặt lạnh tanh như chẳng bận tâm gì.

Đủ hiểu anh ta xem nhẹ buổi phỏng vấn này thế nào.

Đến khi chị nhân sự nói xong, anh ta mới ngẩng đầu nhìn vào mắt tôi.

Cười như không cười, hỏi vài câu rồi trực tiếp tuyên án tử.

Tôi không cam lòng, cố gắng tranh thủ: “Tôi biết so với người khác, tôi không có lợi thế về học vấn, nhưng tôi chắc chắn là người chăm chỉ và kiên trì nhất. Để có thể ngồi trước mặt anh hôm nay, tôi đã chuẩn bị suốt hai năm. Tôi tin rằng, đam mê có thể vượt qua những tháng năm dài đằng đẵng.”

Nói xong, khóe môi anh ta khẽ nhếch lên một nụ cười mỉa mai.

Sau đó, chị nhân sự hỏi thêm vài câu rồi kết thúc buổi phỏng vấn.

Nhưng tôi dường như đã thấy, ở mục “Có đậu hay không”, anh ta đã vạch một dấu gạch chéo.

Tâm trạng tụt xuống đáy vực.

2)

Tối đó, cô bạn cùng phòng – con nhà giàu – tổ chức tiệc độc thân trước khi cưới.

Cô ấy mời chúng tôi đến một phòng KTV sang chảnh ăn mừng.

Không ngờ lại gặp người yêu cũ – Kỷ Thâm.

Mấy cô bạn nhìn Kỷ Thâm, lại quay sang nhìn tôi, rồi ghé sát tai thì thầm: “Cậu nói xem, đầu óc anh ta có vấn đề à?”

Lộ Lộ khẽ nói: “Tớ ghét nhất kiểu đàn ông yếu đuối như vậy, chia tay ba năm rồi mà vẫn có mặt dày đến thế. Người ta bỏ cậu vì tiền đồ, cậu còn bênh được nữa?”

Tôi không đáp.

Khai giảng năm tư, anh ta chia tay tôi rồi lập tức quen hoa khôi nhà giàu của khoa.

Không cần đoán cũng biết, tôi – một đứa con gái tỉnh lẻ không có chỗ dựa – làm sao xứng với anh ta, người bản địa gốc rễ.

Tôi cũng hiểu cho lựa chọn của anh ta.

Đến cuối buổi, ai nấy đều ôm nhau khóc lóc.

Còn tôi khóc vì nghĩ mình không thể vào được công ty yêu thích.

Chỉ thấy đau lòng không chịu nổi.

Kỷ Thâm ngồi xuống cạnh tôi.

Cầm lấy chai rượu trong tay tôi, giọng đầy trách móc: “Không uống được thì đừng uống.”

Tôi nhướng mày nhìn anh ta: “Chuyện này, anh quản không nổi đâu.”

Rồi tôi đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Vừa bước ra, liền thấy một người đang h/ú//t th//uốc trong hành lang bên cạnh.

Là Sở Dực Thành.

Anh ta đút một tay vào túi, tay kia kẹp điếu thuốc, ánh lửa mờ mờ sáng tối.

Lúc anh ta liếc nhìn sang, ánh mắt ấy đầy sóng ngầm.

Khác hoàn toàn với lúc phỏng vấn, giờ đây anh ta toát ra vẻ trầm lặng, cô độc.

Có lẽ do men rượu làm người ta thêm can đảm.

Tôi bước đến gần.

3)

“Chào anh Sở.”

Anh ta nhíu mày, chẳng có ý định đáp lời.

Dù sao thì tôi cũng chẳng còn gì để mất.

Tôi tiến lại gần thêm chút nữa: “Anh Sở, tôi muốn biết lý do anh gạch tôi.”

Anh ta mặt không cảm xúc, liếc tôi một cái: “Quan trọng sao?”

“Có thể với anh thì không, nhưng tôi chỉ muốn biết, anh đánh giá tôi chỉ vì bằng cấp sao?”

“Cô không phù hợp với công ty chúng tôi.”

“Vậy người thế nào mới phù hợp? Người bản địa à? Hay cũng tốt nghiệp từ top2 như anh? Tôi tự thấy, cả kinh nghiệm thực tập lẫn dự án cá nhân, không ai trong số những người cùng thi vượt qua tôi đâu.”

Anh ta dụi tắt điếu thuốc.

“Cô bao nhiêu tuổi rồi?”

“22.”

Anh ta bật cười khẽ: “Trưởng thành rồi mà vẫn ngây thơ thế à? Tôi nghĩ, tôi không có nghĩa vụ dạy cô quy tắc sinh tồn của xã hội này.”

Anh ta định quay đi, tôi lấy hết can đảm ngăn anh lại.

Anh ta cúi đầu nhìn tôi.

Tôi đối diện ánh mắt anh ta: “Nhưng chẳng lẽ anh chưa từng 22 tuổi sao? Anh sinh ra đã biết tất cả mọi thứ à? Nếu vì bằng cấp mà loại tôi, vậy tại sao lại để tôi tiến được đến vòng này?”

Anh ta khựng lại, nhìn tôi thêm một lần nữa rồi quay người rời đi.

Tôi như quả bóng bị xì hơi, thất vọng tràn trề.

Tối hôm đó, tôi trằn trọc không ngủ nổi, cầm điện thoại lên.

Không ngờ lại tìm được tài khoản Weibo của Sở Dực Thành.

Tôi tức tối gõ một tràng dài, liệt kê thành tích của những người không tốt nghiệp trường danh tiếng nhưng vẫn thành công vang dội.

Dù tôi biết, bài đăng đó có lẽ cũng chẳng ai để tâm.

Chỉ là, lòng tôi thấy nhẹ nhõm hơn một chút.

Mấy ngày sau đó, tôi tiếp tục chuẩn bị cho những buổi phỏng vấn khác.

Không ngờ lại nhận được cuộc gọi thông báo trúng tuyển từ công ty của Sở Dực Thành.

Sau này tôi có hỏi chị nhân sự, chị ấy bảo nếu người phỏng vấn trực tiếp duyệt rồi thì mấy khâu còn lại cũng không có vấn đề gì.

Vậy là… tôi đã hiểu lầm Sở Dực Thành rồi sao?

4)

Ngày đầu đi làm, tôi đến từ rất sớm.

Tôi mua một ly cà phê, định nhân cơ hội này xin lỗi vì sự lỗ mãng lần trước.

Vừa bước vào thang máy, quả nhiên gặp ngay Sở Dực Thành.

Tôi căng thẳng quá mức, tay run làm đổ cà phê lên áo sơ mi của anh ta.



Xong đời rồi.

“Tổng giám đốc Sở, xin lỗi anh. Áo tôi sẽ tự giặt, hoặc mang ra tiệm giặt ủi giúp anh cũng được.”

Anh ta lạnh lùng nhìn tôi: “Dùng cách này để trả thù tôi sao?”

Hu hu hu, tôi nào dám chứ.

“Em chỉ muốn nói xin lỗi anh, không ngờ lại làm hỏng chuyện.”

“Không cần lấy lòng tôi. Dồn sức vào những thứ cô nên làm thì hơn.”

“Không phải như vậy…”

“Chẳng phải cô từng nói mình không thua kém ai sao? Vậy thì để xem cô đi được đến đâu.”

Nói xong, anh ta rời khỏi thang máy.

Chỉ để lại tôi đứng sau, hai má nóng bừng.

May mà tôi thích nghi với công việc khá nhanh, hầu như ngày nào cũng là người đến sớm về muộn nhất.

Có một hôm tan làm, chỉ còn hai người chúng tôi ở lại.

Anh ta đi ngang qua tôi, lạnh lùng buông một câu: “Cô đang diễn trò cho ai xem?”

“Em không diễn.”

Tôi chỉ muốn dành nhiều thời gian hơn để học về công ty và công việc của bộ phận.

“Công ty không khuyến khích văn hóa làm thêm.”

Tôi cũng không muốn giải thích thêm, chỉ gật đầu bất lực.

Nhưng mỗi ngày tôi vẫn dậy từ 6 giờ sáng không thiếu ngày nào.

Hai cô bạn cùng phòng thấy tôi liều mạng như thế thì khuyên nên chú ý sức khỏe.

Tôi cũng chẳng hiểu vì sao, chỉ là cứ cố gồng lên, muốn chứng minh cho Sở Dực Thành thấy tôi không phải loại người nay làm mai nghỉ.

Chuyện này không tiện kể với ai, tôi đành chia sẻ bằng cách đăng bài đều đặn trên Weibo.

Vài tháng sau, đến lễ kỷ niệm công ty, cần sắp xếp một buổi phỏng vấn tổng giám đốc.

Nhiệm vụ phỏng vấn ấy, lại rơi vào tôi.

Nói thật, tôi không dám đi.

Cứ mỗi lần thấy ánh mắt lạnh lùng của Sở Dực Thành, tôi lại thấy sợ.

Đặc biệt mấy tháng nay, ngày nào tôi tan ca muộn cũng gặp anh ta.

Ánh mắt anh nhìn tôi như muốn nói: “Quả nhiên là đồ chậm tiêu.”

Tôi sắp khóc đến nơi: “Chị Lily, em có thể không đi không?”

Anh ta vốn đã có thành kiến với tôi, chẳng phải tôi đang tự đưa đầu vào họng súng sao?

Chị Lily ghé sát tôi: “Truyền thống của bộ phận mình đấy, ai mới vào cũng phải trải qua. Cứ yên tâm mà đi. Nghĩ đến cái mặt đẹp trai của anh ta, tâm trạng sẽ tốt hơn.”

Không hề, hoàn toàn không hề tốt hơn chút nào.

Chị ấy vỗ vai tôi: “Em tưởng chỉ mình em sợ anh ta à? Tụi chị ai cũng sợ cả.”



Tôi mang theo tâm trạng thấp thỏm gõ cửa kính văn phòng anh ta.

“Mời vào.”

Tôi rón rén bước vào.

“Tổng giám đốc Sở, em đến đúng lịch hẹn phỏng vấn. Bây giờ anh có thời gian không ạ?”

Anh ta vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính: “Cô ngồi đợi một lát.”

“Vâng ạ.”

Đợi suốt nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng nghe thấy giọng anh ta: “Được rồi.”

“Vâng ạ.”

Tôi vội vàng ôm lấy laptop, ngồi xuống đối diện anh ta.

Trái tim đập loạn cả lên. 685416

“Có người tráo bài phát biểu của cô ta bằng một bản nháp toàn những lời sáo rỗng, đúng là độc chiêu haha!”“Cô ta đứng tr...
14/12/2025

“Có người tráo bài phát biểu của cô ta bằng một bản nháp toàn những lời sáo rỗng, đúng là độc chiêu haha!”

“Cô ta đứng trên sân khấu mà ấp a ấp úng, nhìn mà thấy xấu hổ thay. Không hiểu kiểu gì mà cũng lên được chức giám đốc cấp cao.”

“Chồng cô ta ngồi dưới mà mặt đen như đít nồi, chắc về đến nhà là đòi ly hôn ngay cho xem.”

“Đây gọi là gì? Gọi là đập tan ảo tưởng. Không có năng lực thì đừng ôm mộng đứng trên cao!”

Tôi đứng đó, tay cầm chặt xấp giấy vừa bị tráo, tai lùng bùng vì tiếng cười nhạo vang khắp khán phòng.

Tắt điện thoại, tôi tiện tay ném bản nháp ấy qua một bên — toàn lời vô nghĩa, chẳng khác gì giấy lộn.

Bọn họ thực sự cho rằng, mười năm lăn lộn trong ngành của tôi chỉ là nhờ biết đọc bài soạn sẵn?

Tôi mở micro, mỉm cười nhìn xuống đám đông đang thì thầm to nhỏ.

Đã vậy thì khỏi cần kịch bản. Hôm nay chúng ta đổi chút không khí, cùng nhau “ôn lại” những món nợ lộn xộn trong công ty suốt một năm qua. Nhất là… mấy khoản “phí công tác” không cánh mà bay – do một vài vị ngồi dưới kia tự tiện chuyển từ tài khoản công ty.

Tiếng xì xào, cười cợt dưới khán phòng mỗi lúc một rõ ràng, xuyên thẳng vào màng nhĩ.

Tôi nắm chặt vài tờ A4 trong tay — không phải báo cáo tài chính thường niên mà là… lời thoại của Peppa Pig.

Trò này đúng là thâm độc.

Bàn chính ở hàng đầu, chỗ mấy vị lãnh đạo cấp cao, thấy rõ:

– Triệu Hân Di lấy tay bịt miệng cười đến run cả vai.

– Trần Húc, người đàn ông được gọi là chồng tôi, cúi gằm mặt xuống bàn, chẳng dám ngẩng lên. Anh ta không thấy nhục vì tôi bị chơi xỏ, mà thấy mất mặt vì tôi dám lên sân khấu trong hoàn cảnh này – làm anh ta, phó tổng kinh doanh lừng lẫy, bị kéo xuống bùn cùng.

Trên màn hình máy chiếu lẽ ra phải là đồ thị doanh thu năm, giờ chỉ còn một đống ký tự lỗi chằng chịt — rõ ràng U disk cũng bị thay.

Muốn đánh úp tôi à?

Được thôi, tôi sẽ tiễn hết mấy người về “điểm xuất phát”.

Vì các người quên mất: tôi không chỉ biết cầm mic, tôi còn nắm trong tay cả sổ sách – và bằng chứng.

Cả hội trường hơn ba trăm con người, hơn sáu trăm con mắt đều đang chờ xem tôi làm trò hề.

Có người thậm chí còn giơ điện thoại lên, chuẩn bị quay lại khoảnh khắc đặc sắc này để đăng lên nhóm công ty hoặc các nền tảng video ngắn.

“Giám đốc Giang, sao không đọc đi?”

Người cất giọng châm chọc là Vương, trưởng bộ phận hành chính – cũng là cánh hẩu thân tín của Triệu Hân Di.

“Hay là chữ khó quá, cần tôi lên đọc mẫu cho?”

Dưới khán phòng lại vang lên một tràng cười lớn.

Trần Húc cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, gương mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn.

Anh ta ra hiệu cho tôi, bảo mau chóng bước xuống, đừng làm mất mặt thêm nữa.

Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ hoảng hốt, tay chân luống cuống, đỏ mắt xuống sân khấu rồi chui vào nhà vệ sinh khóc một trận.

Dù sao tôi cũng xuất thân từ kế toán, không giỏi ăn nói, chỉ quen làm bạn với những con số. Không như Triệu Hân Di, giỏi giao thiệp, vừa dỗ được khách hàng, vừa khiến lãnh đạo trong công ty mê mệt.

Nhưng hôm nay thì khác.

Vì khoảnh khắc này, tôi đã nhẫn nhịn suốt ba tháng.

Tôi vo tròn kịch bản Peppa trong tay, vung cổ tay một cái, ném thẳng vào tô canh trước mặt Trần Húc.

Một tiếng “bõm” vang lên.

Nước canh bắn đầy mặt anh ta.

Tiếng cười lập tức tắt ngấm.

Trần Húc bật dậy, lau vội đống canh dính trên mặt, đôi mắt giận dữ trợn lên, định nổi cơn.

Tôi không cho anh ta cơ hội.

Nhẹ gõ ngón tay lên micro hai cái.

Âm thanh rè rè chói tai khiến mọi người phải bịt tai lại.

Khán phòng lập tức rơi vào im lặng.

“Nếu mọi người đã không thích nghe những lời sáo rỗng, vậy thì chơi cái gì đó… kích thích hơn một chút đi.”

Tôi chống hai tay lên bục phát biểu, ánh mắt quét qua từng người ở bàn chính như một chiếc máy quét.

“Giám đốc Triệu, nghe nói tháng trước cô sang châu Âu đàm phán, mang về cho công ty đơn hàng ba trăm triệu?”

Triệu Hân Di khựng lại một chút, sau đó ưỡn ngực, trên mặt là nụ cười đầy tự mãn.

“Tổng Giám đốc Giang đúng là nắm bắt tin tức nhanh thật. Nhưng đây là việc của phòng Kinh doanh, chị quản hậu cần tài chính thôi mà, lo nhiều quá dễ sinh nếp nhăn đấy.”

Lũ tay chân của cô ta lại cười phá lên.

Tôi cũng cười theo.

“Đúng vậy, tôi phụ trách tài chính, nên càng có lý do để thắc mắc: khách hàng nào cần cô quẹt thẻ công ty hết 280 nghìn ở quầy Hermès, mà đến một tờ hóa đơn cũng không thấy hoàn về?”

Nụ cười trên mặt Triệu Hân Di lập tức cứng đờ.

“Hơn nữa, người nhận khoản tiền này, phần ghi chú nói là mua quà tặng, nhưng mã giao dịch trên sao kê lại hiện là một khách sạn tình nhân năm sao ở Paris, là sao vậy?”

Cả hội trường vỡ òa.

Những người ban nãy còn giơ điện thoại quay video, giờ đã đồng loạt chuyển camera về phía Triệu Hân Di.

Biểu cảm hoảng loạn như kẻ làm chuyện mờ ám của cô ta lúc này, còn buồn cười hơn cả kịch bản Peppa Pig lúc nãy.

“Cô… cô nói bậy!”

Cô ta bật dậy, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào tôi.

“Giang Ninh, cô đang vu khống! Tôi sẽ kiện cô!”

“Kiện tôi à?”

Tôi móc từ túi áo ra một chiếc máy ghi âm, xoay nhẹ trong tay.

“Tối ngày 14 tháng trước, lúc 9 giờ, cô gửi lên hệ thống một hóa đơn taxi, ghi là đi từ công ty tới khách sạn Peninsula, giá 180 tệ.”

“Nhưng ở đây tôi lại có một đoạn ghi âm từ camera hành trình, cho thấy hôm đó cô chẳng hề đến khách sạn, mà là tới căn biệt thự ở ngoại ô của Phó Tổng Trần.”

Lần này đến lượt Trần Húc mất bình tĩnh.

Anh ta vẫn còn đang lau nước canh trên mặt, nghe đến đây thì đánh rơi luôn khăn giấy trong tay.

Tôi và Trần Húc đã kết hôn bảy năm.

Bảy năm qua, tôi từ một kế toán viên nhỏ bé đồng cam cộng khổ cùng anh ta đi đến vị trí phó tổng.

Vì tránh điều tiếng, tôi tự nguyện xin chuyển sang bộ phận kiểm toán nội bộ – nơi vất vả nhất, dễ đắc tội nhất.

Anh ta nói với tôi: công ty đang trong giai đoạn chuẩn bị niêm yết, tôi là người trong nhà, phải giữ vững cửa ải cuối cùng.

Tôi tin.

Ngày đêm cắm đầu kiểm tra sổ sách, giúp công ty bịt từng lỗ hổng tài chính.

Và cái kết?

Tôi giữ giùm anh ta giang sơn, còn anh ta đi mua túi tặng người khác.

Căn biệt thự ở ngoại ô vốn là nơi chúng tôi dự định dưỡng già, chỉ có hai người giữ chìa khóa.

Tuần trước, tôi đến dọn dẹp, trong khe ghế sofa móc ra được một chiếc bông tai.

Chiếc bông tai đó tôi nhận ra ngay – Triệu Hân Di từng khoe trên vòng bạn bè, là hàng giới hạn của một thương hiệu lớn, cả thành phố chỉ có một đôi.

Trần Húc hoảng hốt.

Anh ta lao vội đến bên Triệu Hân Di, đè cô ta ngồi xuống, rồi quay sang gào vào mặt tôi:

“Giang Ninh! Cô uống say rồi phải không? Hôm nay là tiệc mừng công, sếp lớn đều có mặt, cô nổi điên cái gì ở đây hả!”

“Tôi đâu có say.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Rượu còn chưa kịp cạn ly, tôi sao mà say được?”

“Bảo vệ! Bảo vệ đâu rồi!”

Trần Húc hét ra phía cửa,

“Lôi con điên này xuống! Cô ta có vấn đề thần kinh!”

Không một ai nhúc nhích.

Vì ông Vương – chủ tịch hội đồng quản trị – đang ngồi ở vị trí chính giữa, tay cầm ly rượu, mặt không cảm xúc, chăm chú quan sát toàn bộ màn kịch.

Ông Vương nổi tiếng ghét chuyện nhân viên làm ăn bẩn thỉu.

Không có lệnh từ ông ấy, trưởng đội bảo vệ chẳng dám manh động.

Thấy gọi người không xong, Trần Húc liền xắn tay áo, định tự mình xông lên sân khấu.

“Cô xuống ngay cho tôi!”

Bộ dạng nổi điên lúc đó của anh ta, đã chẳng còn chút dáng vẻ nhã nhặn của một vị phó tổng ngày thường.

Tôi đứng đó, nhìn người đàn ông mà tôi đã yêu suốt bảy năm trời, giờ lại như một con chó điên bị dẫm trúng đuôi, lao về phía tôi.

“Trần Húc, nếu anh dám chạm vào tôi dù chỉ một cái, tôi sẽ đăng bằng chứng anh biển thủ công quỹ đầu tư phái sinh lỗ năm triệu vào nhóm chung toàn công ty.”

Bước chân của Trần Húc khựng lại giữa không trung.

Anh ta chỉ cách tôi chưa đến hai mét, toàn thân cứng đờ, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

“Em… em nói gì cơ?”

“Năm triệu.”

Tôi giơ năm ngón tay lên, khẽ lắc lư trước mặt anh ta.

“Đó mới là số liệu quý trước. Còn tháng này, để bù vào cái hố đó, anh đã tự ý phê duyệt ba nhà cung cấp không đủ điều kiện do Triệu Hân Di đề xuất. Ăn hoa hồng bao nhiêu? Một triệu? Hay là hai?”

Yết hầu của Trần Húc giật liên hồi.

“Giang Ninh, về nhà rồi nói…”

Giọng anh ta bắt đầu dịu xuống, như thể cầu xin.

“Ở đây nhiều người lắm, cho anh chút thể diện.”

“Thể diện?”

Tôi bật cười lạnh.

“Anh cũng biết sĩ diện à? Thế lúc anh tráo bài phát biểu của tôi thành bài hát thiếu nhi, anh có nghĩ cho tôi một chút thể diện nào không?”

“Đó… đó là hiểu lầm thôi!” 171309

Để chăm chồng nuôi con, tôi thức đêm thức hôm đến mức suýt đ/ộ t t.ử. Lúc mê man, tôi lại nghe thấy hai con ma đang tán ...
14/12/2025

Để chăm chồng nuôi con, tôi thức đêm thức hôm đến mức suýt đ/ộ t t.ử. Lúc mê man, tôi lại nghe thấy hai con ma đang tán gẫu ngay bên cạnh.

Một bà lão than thở:

“Con nhỏ này đúng là ngốc. Chồng nó đem sạch tiền tiết kiệm hai vợ chồng đổ hết vào bồ, vậy mà nó còn cố thức đêm nấu cơm hộp cho chồng để tiết kiệm tiền đặt đồ ăn. Mệt đến ch .t luôn rồi còn gì!”

Một ông lão tiếp lời:

“Đúng thế. Người chết rồi, tích tiền làm gì cho mệt. Như tôi đây, trôn hai trăm ký vàng trong sân nhà số 18 ngõ Quế Hoa, cuối cùng chẳng ai biết. Phí thật.”

Bà lão thở dài:

“Đấy là ông còn ít đấy. Nhà tôi ở phố Nam Bình vẫn còn bỏ không tới sáu triệu tiền mặt cơ mà!”

1.

Mí mắt tôi run lên.

Bà lão đột nhiên bay sát lại:

“Ơ? Hình như động đậy này, chưa ch .t à?”

Một luồng lạnh thấu xương tạt thẳng vào mặt, tôi sợ đến mức nhắm chặt mắt, không dám nhúc nhích.

Bà lão “chặc” một tiếng:

“Quả nhiên là chưa ch .t.”

Ông lão lạnh lùng:

“Nhưng cũng sắp rồi.”

“Cứ thức trắng kiểu này, hôm nay không ch .t thì tháng sau cũng toi.”

“Làm còn hơn trâu ngựa, ăn thì như mèo, ngày ngủ có bốn năm tiếng. Cái thân này sao chịu nổi?”

“Đàn bà đúng là dại!”

Bà lão lập tức bật dậy cãi:

“Không phải đàn ông các ông hư thì ai? Bảo là thứ Bảy phải trực đêm, cuối cùng trốn đi hú hí với bồ!”

“Trước khi đi còn bắt vợ chuẩn bị đồ ăn đêm mang theo. Bồ thì bày đặt chê bai món vợ nấu. Trời ơi tức ch .t tôi, mà đúng là tôi ch .t thật rồi!”

Ông lão kéo bà ta ra:

“Thôi thôi, đừng lại gần quá. Lỡ thổi bay nốt chút dương khí còn sót của cô ta, q u/ỷ sai đến bắt là phiền đấy.”

Bà lão bĩu môi:

“Yếu thế thì ch .t cũng là số nó. Quỷ sai không trách được tôi.”

Hai hồn ma cãi qua cãi lại rồi bay ra ngoài.

Không khí lạnh lẽo trong phòng dần tan đi. Tôi cố mở mắt, nhìn trân trân lên trần nhà trắng bệch cả một phút, đầu óc mới dần tỉnh táo.

Đêm qua, đúng nửa đêm, chồng tôi lại như mọi lần, bảo phải đến công ty trực ca đêm, kêu tôi chuẩn bị đồ ăn.

Mấy hôm nay con bị cảm sốt, tôi ôm con chạy bệnh viện truyền dịch cả ngày, người kiệt sức lắm rồi.

Dỗ con ngủ lúc hơn chín giờ, tôi lại gắng gượng làm việc nhà hai tiếng, giặt giũ lau dọn đến gần mười hai giờ. Vừa mới chợp mắt thì bị chồng gọi dậy, trong lòng khó tránh được bực bội.

Tôi nằm yên, không nhúc nhích.

“Đêm nay anh tự đặt đồ ăn đi, em thật sự không dậy nổi nữa.”

Mặt của Giang Hạo lập tức tối sầm:

“Dậy không nổi? Anh làm việc cực như vậy, nửa đêm còn phải đi trực. Còn em? Suốt ngày ở nhà hưởng phúc, bảo nấu bữa ăn cũng than vãn. Em không muốn sống nữa hả?!”

Đầu tôi đa/u đến nổ tung, cả người nặng trĩu, chẳng còn sức để cãi.

“Không phải em không muốn làm… em thật sự mệt… Tiên Tiên mấy ngày nay sốt, một mình em—”

“Được rồi!”

Anh ta cắt ngang bằng giọng khó chịu:

“Chỉ có mình em vất vả chắc? Anh không mệt chắc?”

“Anh ngày nào cũng chạy sớm về muộn, thứ Bảy còn phải trực cả đêm, không phải cũng vì cái nhà này sao?”

“Anh bỏ công bỏ sức như vậy, mà ngay cả bữa ăn nóng cũng không xứng có à?”

2.

Nghe anh ta nói thế, cơn bực trong tôi tan mất quá nửa.

Chúng tôi là bạn học đại học, hoàn cảnh đều không khá giả. Con vừa sinh, bố mẹ chồng làm thuê ở quê, không thể lên trông cháu. Tôi buộc phải nghỉ việc chăm con.

Áp lực kinh tế đặt hết lên vai Giang Hạo.

Anh xin trực đêm thứ Bảy để kiếm thêm một nghìn tệ.

Ban ngày mệt, cuối tuần còn thức đêm, tôi thương anh lắm, lúc nào cũng chuẩn bị đồ ăn đầy đủ cho anh mang đi.

Vợ chồng nghèo ở thành phố lớn, muốn sống yên ổn phải cùng nhau cố gắng.

Thấy tôi dịu lại, Giang Hạo cũng nhỏ giọng hơn:

“Em cũng biết mà, đồ ăn ngoài bẩn lắm. Nhất là đêm khuya, toàn hàng dùng dầu thải.”

“Nếu anh ăn vào đau bụng, anh mà đổ bệnh nữa thì nhà này sống sao?”

Tôi gật đầu, cố chống người ngồi dậy:

“Được rồi… anh muốn ăn gì?”

Giang Hạo liền đọc một loạt món khó nấu: thịt bò xào, chân gà cay…

Đầu óc tôi quay cuồng. Tôi mất hơn một tiếng mới làm xong, đóng hộp đàng hoàng để anh mang theo.

Nhìn anh ra khỏi cửa… tôi ngã quỵ xuống đất, rồi ngất đi.

Đến giờ mới tỉnh, trời đã sáng bạch.

Lạnh từ nền gạch ngấm đến lưng, lạnh đến mức trái tim cũng muốn đông cứng.

Hai hồn ma vừa rồi… nói gì nhỉ?

Giang Hạo không đi trực mà đi hú hí với đàn bà khác?

Phản ứng đầu tiên của tôi là không tin.

Từ năm nhất đại học đến giờ đã mười năm tình cảm. Tôi không tin anh ta là loại người đó.

Tôi run rẩy mở điện thoại, định gọi đồng nghiệp của anh xác nhận.

Nhưng lật cả danh bạ mới nhớ ra: Giang Hạo từng nhảy việc, bạn cùng công ty mới của anh… tôi chẳng biết ai.

Thậm chí… tôi còn không biết công ty anh tên gì.

Hai năm nay con mới hai tuổi, tôi chưa ngủ nổi một giấc trọn vẹn. Việc nhà chất đống, thay tã không dứt, thức trắng liên tục… tôi chẳng còn tinh lực mà quan tâm thêm bất cứ thứ gì khác.

Tôi hoảng loạn thật sự.

Đang nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, tôi bỗng nhớ tới câu của bà lão.

Sáu triệu tiền mặt… ở nhà trên phố Nam Bình.

Đúng rồi.

Nếu tôi tìm được số tiền đó, vậy nghĩa là lời hai con ma nói… đều là thật! 325601

Vào khoảnh khắc người phụ nữ bụng bầu vượt mặt đó đứng trước mặt tôi, tôi đã hiểu – bọn họ đã cạn kiệt sức lực.Ngày phát...
14/12/2025

Vào khoảnh khắc người phụ nữ bụng bầu vượt mặt đó đứng trước mặt tôi, tôi đã hiểu – bọn họ đã cạn kiệt sức lực.
Ngày phát hiện chồng ngoại tình, tôi đã chờ đợi chính là giây phút này.
Không ngờ, bọn họ nhẫn nhịn được lâu hơn tôi tưởng – âm thầm ẩn mình suốt năm năm trời.
Chỉ đợi đến khi đứa con thứ hai sắp chào đời, mới chịu lộ mặt.

1.

“Chúng ta nói chuyện đi.”
Người phụ nữ đó dùng ánh mắt đầy dò xét quét từ đầu đến chân tôi.
Chúng tôi bước vào quán cà phê, ngồi đối diện nhau.
Không có màn giằng co, cũng chẳng có những cảnh nảy lửa như trong tiểu thuyết.
Cô ta chỉ thản nhiên mở lời:
“Con gái lớn đã bốn tuổi rồi.”

“Tôi biết.”

Ba chữ đó trở thành lời mở đầu cho cuộc đối thoại giữa chúng tôi.

“Thế thì, anh ấy vốn dĩ chưa từng yêu cô.”
Cô ta ngẩng cao cằm, ánh mắt như thể đang khinh miệt tôi.

Cử chỉ ấy khiến tim tôi chợt nhói lên một chút.

“Tôi biết.”

Mười chín năm hôn nhân rồi.
Nếu đến giờ vẫn còn lấy hai chữ ‘tình yêu’ ra để níu kéo,
Thì đúng là vừa nực cười… vừa đáng thương.

“Vậy, cô sẽ buông tay chứ?”
Đó là câu thứ tư cô ta nói với tôi.

Tôi nhìn chiếc bụng nhô cao của cô ta, khẽ mỉm cười.

Thì ra, đây mới là con bài tẩy của cô ta.

Thứ cô ta muốn không chỉ là tình yêu –
Mà là cho đứa trẻ một danh phận đàng hoàng, được xã hội công nhận.

Còn tôi, thứ duy nhất tôi còn giữ trong tay,
Lại chỉ là cái danh nghĩa “vợ cả”… trống rỗng mà thôi.

Chồng tôi – Chu Trầm – đúng là một người đàn ông xuất sắc.
Văn phòng luật do anh ta điều hành có danh tiếng lẫy lừng.
Là đối tác sáng lập, anh ta nắm trong tay vô số nguồn lực, các mối quan hệ trải dài mọi lĩnh vực.

Còn người phụ nữ trước mặt tôi đây, chính là luật sư ngôi sao dưới trướng anh ta – người chưa từng thua một vụ nào trên toà.

Bọn họ muốn tẩu tán tài sản, muốn đẩy tôi ra khỏi cuộc đời anh ta mà tay trắng rời đi?

Dễ như trở bàn tay.

Tôi biết chứ, suốt năm năm nay, tôi chưa từng mù quáng.
Tôi từng thuê không biết bao nhiêu thám tử tư,
Vậy mà đến một bằng chứng thật sự cũng không chạm được.

Một luật sư hàng đầu quá hiểu cách che giấu mọi dấu vết,
và xây dựng một gia đình thứ hai trong bóng tối mà không để lại chút sơ hở nào.

“Cô có thể nói ra điều kiện của mình.”
Cô ta điềm tĩnh nói, như thể thắng lợi đã nằm chắc trong lòng bàn tay.
“Chỉ cần không quá đáng, tôi và A Trầm… sẽ không làm khó cô.”

A Trầm.
Cô ta gọi cái tên ấy tự nhiên như đang gọi người tình đầu gối tay ấp nhiều năm.

Tim tôi như bị ai dùng vật sắc cứa nhẹ một đường, không chảy máu,
nhưng cơn đau thì âm ỉ rõ ràng.

“Tôi chỉ muốn một điều – anh ta ra đi tay trắng.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, giọng bình thản nhưng dứt khoát.

Cô ta khựng lại trong một thoáng, rồi bật cười khẽ:
“Những năm gần đây, A Trầm đổ rất nhiều tiền để mở rộng văn phòng luật.
Anh ấy không chỉ không còn dư dả, mà còn đang mang một khoản nợ không nhỏ.”

Quả nhiên.
Bọn họ đã sắp xếp mọi thứ kỹ càng từ lâu.
Tài sản được tẩu tán sạch sẽ.
Thậm chí còn khiến bản thân mang tiếng là đang nợ nần chồng chất.

Tôi im lặng một lúc rồi chậm rãi nói tiếp:
“Vậy thì, tôi chỉ còn một yêu cầu cuối cùng – để anh ta trả hết khoản vay đứng tên con là được.”

Cô ta nhướng mày, giọng đầy nghi hoặc:
“Khoản vay đứng tên con?”

“Đúng vậy.”
Năm năm trước, vào ngày tôi phát hiện chồng phản bội,
tôi đã đem toàn bộ thời gian, tâm trí và cả lòng tin cuối cùng,
đặt hết vào một việc duy nhất.

Tôi chỉ muốn giữ lại phần tài sản mà con tôi xứng đáng được thừa hưởng.

Tôi không có thời gian để khóc lóc,
Không còn sức để cãi vã,
Cũng chẳng buồn dây dưa với thứ tình cảm đã mục rữa từ lâu.

Tôi dốc toàn lực,
Chạy đua với thời gian,
Tranh thủ từng giây trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn,
Biến hết những gì còn có thể thành tiền mặt.

Tôi nghiến răng, vét sạch mọi nguồn lực,
Mua đứt hai căn nhà – đứng tên từng đứa con.

Tôi mang hết mọi thứ có thể đem đi thế chấp ra ngân hàng.
Vay tín chấp, vay kinh doanh, vay tiêu dùng…
Không chừa bất kỳ kênh nào.

Người thân, bạn bè – chỉ cần có thể mở miệng, tôi đều tìm đến vay.

Bao năm qua, tôi đã sớm ngập trong nợ nần,
Cuộc sống từng bước đi đều chông chênh như đi trên dây.

Thật ra, người nôn nóng nhất để đến ngày này – chính là tôi. 304915

Address

BC. Trung Tâm Thành Phố Vinh
Vin
43100

Telephone

+84351544564

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nghệ An Quê Choa posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Nghệ An Quê Choa:

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram