Nghệ An

Nghệ An Hãγ bấm ᴄɦữ 'THEO DÕI' Ƅêп рҺảі 👉

Tôi ở nhờ nhà cô bạn thân, nửa đêm đi vệ sinh xong thì đụng phải anh trai của cô ấy vừa mới về nhà, tôi còn chưa kịp chà...
14/12/2025

Tôi ở nhờ nhà cô bạn thân, nửa đêm đi vệ sinh xong thì đụng phải anh trai của cô ấy vừa mới về nhà, tôi còn chưa kịp chào hỏi, anh ta đã liếc tôi một cái lạnh lùng rồi buông lời:

“Con nhỏ xấu xí ở đâu ra vậy?”

Tôi lập tức ngậm miệng, ấm ức.

Ngay giây tiếp theo, bạn thân tôi mở cửa phòng, ánh đèn lờ mờ từ trong hắt ra, chiếu lên gương mặt tôi.

Anh ta nhìn tôi chằm chằm, sắc mặt bỗng trở nên hoảng hốt.

Về sau.

Bạn thân tôi cãi nhau với anh trai suốt ngày, cuối cùng còn dọn ra ngoài sống riêng.

Cô ấy bực mình kể lể với tôi:

“Ai biết được anh tớ bị gì, cứ khăng khăng bảo là tớ làm tổn thương mối tình thầm kín của ảnh.

Nói gì mà có lần nửa đêm đi vệ sinh gặp một cô gái, tưởng là tớ, nên lỡ lời nói sai điều gì đó…”

1

Tôi ngồi tàu cao tốc đến chơi nhà cô bạn thân, phía trước có một chàng trai, bóng lưng trông rất quen, rất giống anh trai của bạn thân tôi.

Tôi khựng lại vài giây.

Sau đó lấy điện thoại trong túi ra, định chụp ảnh rồi xác nhận lại một chút.

Nhưng vừa giơ điện thoại lên thì phát hiện người đó đã biến mất không thấy đâu nữa.

Tôi đành nhắn tin cho bạn thân: 【Tớ đến thành phố A rồi, nhưng hình như tớ vừa thấy anh cậu ở gần ga tàu cao tốc.】

Bạn thân lập tức trả lời: 【Gì cơ? Cậu thấy cái đồ đáng đánh kia à? Không thể nào, ảnh làm việc ở nơi khác, chỉ Tết mới về, phiền lắm, đừng bảo là thật đấy.】

Bạn thân tôi rất ghét anh trai cô ấy, vì anh ta cực kỳ độc miệng, tính tình lại lạnh nhạt.

Hồi trước bạn học dốt, nhờ ảnh dạy kèm mà bị mắng khóc không biết bao nhiêu lần, nói anh trai mình đúng là một con ác quỷ lạnh lùng vô tình.

Tôi mím môi: 【Tớ cũng không chắc lắm, ảnh đi nhanh quá.】

Tiếng kéo hành lý và tiếng bước chân vang lên không ngừng.

Tôi nhìn thời gian hiển thị trên điện thoại, mười giờ tối, khá muộn rồi, phải nhanh chóng bắt xe đến nhà bạn.

Hai mươi phút sau, tôi đến nơi.

Chỉ có một mình bạn thân ở nhà.

Bố mẹ cô ấy đi du lịch mấy ngày rồi chưa về, anh trai cũng không có nhà.

“Cưng ơi, hehe, ngôi nhà này chỉ có hai đứa mình làm chủ, cậu cứ xem đây là nhà mình, muốn làm gì thì làm nhé.”

Bạn thân nhào tới ôm tôi, vui vẻ nói.

Cô ấy còn hào hứng khoe chiếc chăn và gối đã chuẩn bị sẵn cho tôi.

“Cậu ngủ với tớ luôn nhé, tớ dọn giường hết rồi.”

Bạn thân nhiệt tình không chịu nổi.

Tôi thực sự vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi.

Hai đứa chỉ nói chuyện qua loa mấy câu rồi cùng nhau đi rửa mặt ngủ.

Không biết ngủ được bao lâu, tôi bị buồn tiểu làm tỉnh.

Tôi vội vàng chạy đi vệ sinh.

Vừa đi ra thì bất ngờ nghe thấy tiếng chìa khóa mở cửa.

Tôi chưa bật đèn, trong nhà rất tối, chỉ mơ hồ nhìn thấy một chút ánh sáng.

Tôi bắt đầu thấy sợ, không biết là ai lại tới vào giữa đêm thế này.

Bố mẹ bạn thân chắc chắn không thể, họ đang du lịch mà.

Anh trai cô ấy thì đang làm ở nơi khác.

Bỗng có một suy nghĩ hiện lên.

Không lẽ là trộm?

Tôi càng hoảng hơn.

Muốn lấy điện thoại ra gọi cảnh sát nhưng cửa đã nhanh chóng bị mở ra.

Tôi chỉ còn cách cầm lấy cây chổi lông gà, cảnh giác nhìn về phía cửa.

Tim đập thình thịch liên hồi.

Cửa vừa mở, ánh đèn vàng mờ ngoài hành lang chiếu vào.

Tôi thấy một người đàn ông cao ráo bước vào.

Anh ta mải đóng cửa nên chưa để ý thấy tôi.

Nhờ ánh sáng lờ mờ từ hành lang, tôi nhìn rõ được nửa gương mặt nghiêng của người đó.

Là anh trai của bạn thân tôi, Thẩm Xuyên Dục.

Tôi ngây ra mấy giây.

Sau đó thở phào nhẹ nhõm.

Không phải trộm.

Đang phân vân không biết có nên chào một tiếng hay không thì đôi dép tôi đi phát ra tiếng động.

Thu hút sự chú ý của Thẩm Xuyên Dục đang thay giày ở cửa.

Tôi không thể tiếp tục im lặng nữa.

Khẽ gọi một tiếng: “Anh ơi.”

Hôm nay tôi uống ít nước, giọng khàn đặc, không giống bình thường lắm.

Một hai giây sau, bên kia vang lên một tiếng cười giễu cợt.

“Gọi nghe chán chết.”

Tôi thấy xấu hổ.

Mắt bỗng chốc ươn ướt.

“Sao không nói gì? Bình thường đâu thấy em im lặng vậy đâu.”

Thẩm Xuyên Dục trêu một câu.

Thay giày xong, anh ta bước về phía tôi.

Trong nhà rất tối.

Anh ta dừng lại trước mặt tôi.

Gọi tôi: “Này đồ xấu xí, nói gì đi chứ.”

Tôi không nhịn được nữa, bật khóc.

Tiếng nức nở khe khẽ vang lên trong màn đêm yên tĩnh.

“Không phải chứ, khóc luôn rồi à?”

Thẩm Xuyên Dục sững sờ.

Đúng lúc đó, cửa phòng ngủ bị đẩy ra.

Anh ta theo phản xạ quay đầu lại.

Bạn thân tôi dụi mắt, ngái ngủ nhìn tôi nói:

“Cưng ơi, sao đi vệ sinh xong còn chưa chịu về ngủ vậy?” 397963

Tôi ở nhờ nhà cô bạn thân, nửa đêm đi vệ sinh xong thì đụng phải anh trai của cô ấy vừa mới về nhà, tôi còn chưa kịp chà...
14/12/2025

Tôi ở nhờ nhà cô bạn thân, nửa đêm đi vệ sinh xong thì đụng phải anh trai của cô ấy vừa mới về nhà, tôi còn chưa kịp chào hỏi, anh ta đã liếc tôi một cái lạnh lùng rồi buông lời:

“Con nhỏ xấu xí ở đâu ra vậy?”

Tôi lập tức ngậm miệng, ấm ức.

Ngay giây tiếp theo, bạn thân tôi mở cửa phòng, ánh đèn lờ mờ từ trong hắt ra, chiếu lên gương mặt tôi.

Anh ta nhìn tôi chằm chằm, sắc mặt bỗng trở nên hoảng hốt.

Về sau.

Bạn thân tôi cãi nhau với anh trai suốt ngày, cuối cùng còn dọn ra ngoài sống riêng.

Cô ấy bực mình kể lể với tôi:

“Ai biết được anh tớ bị gì, cứ khăng khăng bảo là tớ làm tổn thương mối tình thầm kín của ảnh.

Nói gì mà có lần nửa đêm đi vệ sinh gặp một cô gái, tưởng là tớ, nên lỡ lời nói sai điều gì đó…”

1

Tôi ngồi tàu cao tốc đến chơi nhà cô bạn thân, phía trước có một chàng trai, bóng lưng trông rất quen, rất giống anh trai của bạn thân tôi.

Tôi khựng lại vài giây.

Sau đó lấy điện thoại trong túi ra, định chụp ảnh rồi xác nhận lại một chút.

Nhưng vừa giơ điện thoại lên thì phát hiện người đó đã biến mất không thấy đâu nữa.

Tôi đành nhắn tin cho bạn thân: 【Tớ đến thành phố A rồi, nhưng hình như tớ vừa thấy anh cậu ở gần ga tàu cao tốc.】

Bạn thân lập tức trả lời: 【Gì cơ? Cậu thấy cái đồ đáng đánh kia à? Không thể nào, ảnh làm việc ở nơi khác, chỉ Tết mới về, phiền lắm, đừng bảo là thật đấy.】

Bạn thân tôi rất ghét anh trai cô ấy, vì anh ta cực kỳ độc miệng, tính tình lại lạnh nhạt.

Hồi trước bạn học dốt, nhờ ảnh dạy kèm mà bị mắng khóc không biết bao nhiêu lần, nói anh trai mình đúng là một con ác quỷ lạnh lùng vô tình.

Tôi mím môi: 【Tớ cũng không chắc lắm, ảnh đi nhanh quá.】

Tiếng kéo hành lý và tiếng bước chân vang lên không ngừng.

Tôi nhìn thời gian hiển thị trên điện thoại, mười giờ tối, khá muộn rồi, phải nhanh chóng bắt xe đến nhà bạn.

Hai mươi phút sau, tôi đến nơi.

Chỉ có một mình bạn thân ở nhà.

Bố mẹ cô ấy đi du lịch mấy ngày rồi chưa về, anh trai cũng không có nhà.

“Cưng ơi, hehe, ngôi nhà này chỉ có hai đứa mình làm chủ, cậu cứ xem đây là nhà mình, muốn làm gì thì làm nhé.”

Bạn thân nhào tới ôm tôi, vui vẻ nói.

Cô ấy còn hào hứng khoe chiếc chăn và gối đã chuẩn bị sẵn cho tôi.

“Cậu ngủ với tớ luôn nhé, tớ dọn giường hết rồi.”

Bạn thân nhiệt tình không chịu nổi.

Tôi thực sự vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi.

Hai đứa chỉ nói chuyện qua loa mấy câu rồi cùng nhau đi rửa mặt ngủ.

Không biết ngủ được bao lâu, tôi bị buồn tiểu làm tỉnh.

Tôi vội vàng chạy đi vệ sinh.

Vừa đi ra thì bất ngờ nghe thấy tiếng chìa khóa mở cửa.

Tôi chưa bật đèn, trong nhà rất tối, chỉ mơ hồ nhìn thấy một chút ánh sáng.

Tôi bắt đầu thấy sợ, không biết là ai lại tới vào giữa đêm thế này.

Bố mẹ bạn thân chắc chắn không thể, họ đang du lịch mà.

Anh trai cô ấy thì đang làm ở nơi khác.

Bỗng có một suy nghĩ hiện lên.

Không lẽ là trộm?

Tôi càng hoảng hơn.

Muốn lấy điện thoại ra gọi cảnh sát nhưng cửa đã nhanh chóng bị mở ra.

Tôi chỉ còn cách cầm lấy cây chổi lông gà, cảnh giác nhìn về phía cửa.

Tim đập thình thịch liên hồi.

Cửa vừa mở, ánh đèn vàng mờ ngoài hành lang chiếu vào.

Tôi thấy một người đàn ông cao ráo bước vào.

Anh ta mải đóng cửa nên chưa để ý thấy tôi.

Nhờ ánh sáng lờ mờ từ hành lang, tôi nhìn rõ được nửa gương mặt nghiêng của người đó.

Là anh trai của bạn thân tôi, Thẩm Xuyên Dục.

Tôi ngây ra mấy giây.

Sau đó thở phào nhẹ nhõm.

Không phải trộm.

Đang phân vân không biết có nên chào một tiếng hay không thì đôi dép tôi đi phát ra tiếng động.

Thu hút sự chú ý của Thẩm Xuyên Dục đang thay giày ở cửa.

Tôi không thể tiếp tục im lặng nữa.

Khẽ gọi một tiếng: “Anh ơi.”

Hôm nay tôi uống ít nước, giọng khàn đặc, không giống bình thường lắm.

Một hai giây sau, bên kia vang lên một tiếng cười giễu cợt.

“Gọi nghe chán chết.”

Tôi thấy xấu hổ.

Mắt bỗng chốc ươn ướt.

“Sao không nói gì? Bình thường đâu thấy em im lặng vậy đâu.”

Thẩm Xuyên Dục trêu một câu.

Thay giày xong, anh ta bước về phía tôi.

Trong nhà rất tối.

Anh ta dừng lại trước mặt tôi.

Gọi tôi: “Này đồ xấu xí, nói gì đi chứ.”

Tôi không nhịn được nữa, bật khóc.

Tiếng nức nở khe khẽ vang lên trong màn đêm yên tĩnh.

“Không phải chứ, khóc luôn rồi à?”

Thẩm Xuyên Dục sững sờ.

Đúng lúc đó, cửa phòng ngủ bị đẩy ra.

Anh ta theo phản xạ quay đầu lại.

Bạn thân tôi dụi mắt, ngái ngủ nhìn tôi nói:

“Cưng ơi, sao đi vệ sinh xong còn chưa chịu về ngủ vậy?” 030891

Ở kiếp trước, vì không hài lòng chuyện chồng đưa vợ của chiến hữu đã hy sinh về nhà, tôi làm ầm ĩ không ngừng, cuối cùng...
14/12/2025

Ở kiếp trước, vì không hài lòng chuyện chồng đưa vợ của chiến hữu đã hy sinh về nhà, tôi làm ầm ĩ không ngừng, cuối cùng bị gán cho cái danh “đàn bà chua ngoa”.

Dựa vào gia thế hiển hách, không ai dám đụng tới tôi, nhưng lại khiến mẹ chồng tức giận đến chết.

Không thể chịu đựng nổi nữa, Cố Thanh đòi ly hôn.

Tôi khi đó cảm thấy mất mặt vô cùng, chẳng thèm níu kéo, tát cho anh ta một cái, lạnh lùng nói: “Ly thì ly! Anh tưởng tôi còn tha thiết với anh chắc? Cố Thanh, nếu không nhờ ba tôi, anh nghĩ anh có được ngày hôm nay sao? Anh chẳng qua chỉ là con chó nhà tôi nuôi mà thôi!”

Về sau, chính sách thay đổi, ba tôi bị điều xuống nông thôn.

Tôi cũng không còn là tiểu thư con nhà thủ trưởng khiến ai nấy đều kiêng dè nữa.

Bị xa lánh khắp nơi.

Cuối cùng chết đói ngoài đường.

Cố Thanh thì một bước lên mây, thuận lợi thăng chức thành thủ trưởng mới.

Lúc tôi mở mắt ra, tất cả vẫn chưa xảy ra.



“Con à, nghe lời mẹ, mau đưa Tiểu Hàm đi đi, nếu để Minh Châu tỉnh lại mà thấy, không tức chết mới lạ.”

“Mẹ, con không đi. Là Chí Bân đã cứu con, nếu không có anh ấy, người chết hôm đó là con. Giờ Chí Bân không còn nữa, chỉ còn Tiểu Hàm, con không thể bỏ mặc con bé một mình trong thời loạn lạc này. Để lát nữa con sẽ tự nói với Minh Châu.”

“Mẹ không phải không biết tính vợ con.”

Tiếng tranh cãi vang lên bên tai.

Tôi mơ màng mở mắt ra, đập vào mắt là mấy gương mặt quen thuộc.

Tôi sững lại một chút, nếu không nhầm thì… tôi đã sống lại về mười năm trước.

Mọi chuyện vẫn chưa xảy ra.

Chính là ngày hôm qua, người chồng hợp pháp của tôi – Cố Thanh – chưa hề bàn bạc gì với tôi, đã tự ý đưa vợ của đồng đội đã hy sinh về nhà, còn nói sẽ chăm sóc cô ấy cả đời.

Nghe đến đó, tôi tức đến mức ngất xỉu.

Nếu đã quay lại điểm khởi đầu, kiếp này tôi sẽ không cố chấp như vậy nữa.

Phải giữ mạng, bảo toàn gia đình, mới là đạo lý cứng rắn nhất!

“Mẹ.”

Tôi mở mắt ra.

Mẹ chồng giật mình, vội vàng đến gần tôi: “Minh Châu, con yên tâm, mẹ đã dạy dỗ thằng Thanh một trận rồi. Mẹ tuyệt đối sẽ không để nó đưa người phụ nữ khác về nhà.”

“Mẹ, mặc mẹ nói thế nào, con vẫn sẽ chăm sóc Tiểu Hàm.”

“Con—”

Mẹ chồng giận đến run người.

“Đừng cãi nhau nữa.”

Một giọng nói mềm mại vang lên.

Từ trong phòng, Từ Nhược Hàm mặc chiếc váy đơn giản bước ra, đôi mắt to toát lên vẻ yếu đuối nhưng lại mang theo chút kiên cường.

Cô ấy cắn môi: “Cô Cố, chị Minh Châu, xin lỗi, là em đã làm phiền mọi người.”

“Anh Cố, em biết anh vì muốn tốt cho em, nhưng ở đây, có vẻ em đã gây phiền toái cho gia đình anh rồi.”

“Em sẽ thu dọn đồ đạc và rời đi ngay.”

Nói đến đây, đôi mắt cô ấy ngân ngấn lệ, trông rất đáng thương.

Nhưng chưa đi được hai bước, đã bị Cố Thanh kéo lại.

“Nhà còn chỗ, không cần đi.”

Giọng anh rất kiên quyết.

Hừ, nếu thật sự muốn đi, thì đã chẳng đứng đây nói mấy lời này.

Chắc tối qua đã ở lại rồi chứ gì.

“Minh Châu, anh bảo đảm với em, đợi khi cơ quan phân nhà xong, anh sẽ lập tức để Tiểu Hàm chuyển qua đó ở.”

“Bây giờ cô ấy không còn chỗ nào để đi, chỉ có thể tạm ở nhà mình trước.”

“Đến cả chuyện này em cũng phải để ý sao?”

Giọng Cố Thanh bắt đầu lộ ra chút mất kiên nhẫn.

Kiếp trước, tôi kiêu căng hống hách, thấy họ không chịu đi thì trực tiếp ném hành lý của Từ Nhược Hàm ra ngoài.

Kết quả khiến Cố Thanh vốn đã lạnh nhạt với tôi càng thêm chán ghét.

“Chị Minh Châu…”

Từ Nhược Hàm yếu đuối đáng thương.

Tôi kéo suy nghĩ về lại, mở miệng nói: “Được.”

Lời vừa rơi xuống, cả phòng im phăng phắc một giây.

Vài người nhìn nhau đầy kinh ngạc.

Tôi nói tiếp: “Tôi bảo là tôi đồng ý. Cô ấy có thể ở lại.”

Chỉ mong sau này Cố Thanh đừng tính toán gì với tôi nữa là được.

“Cảm ơn chị, Minh Châu.” 499207

“To quá rồi… sẽ làm em hỏng mất…”Tôi và anh trai nhà hàng xóm đang vụng trộm khám phá điều cấm kỵ ngay trong phòng khách...
14/12/2025

“To quá rồi… sẽ làm em hỏng mất…”

Tôi và anh trai nhà hàng xóm đang vụng trộm khám phá điều cấm kỵ ngay trong phòng khách, thì bị cả hai bên gia đình bất ngờ đẩy cửa xông vào, bắt quả tang.

Bốn người lớn chết đứng tại chỗ, nhìn chúng tôi chằm chằm suốt một lúc lâu.

Cuối cùng, mẹ anh xông tới, túm lấy tôi kéo dậy, rồi vung tay đấm thẳng vào “công cụ gây án” của anh không chút nương tay.

Tôi hoảng loạn lao đến ôm chặt lấy anh, vừa khóc vừa hét lên:

“Dì ơi, đừng đánh anh ấy! Là con đeo bám anh Tư Bạch mà!”

Kể từ hôm đó, tôi nói gì anh cũng nghe theo.

Đến nửa đêm còn lén chui vào phòng tôi, dây dưa đến gần sáng mới vụng trộm lẻn về.

Sinh nhật anh, tôi chỉ định mang quà đến tặng.

Ai ngờ vừa cúi đầu đã thấy quần anh căng phồng lên.

Rõ ràng, anh coi tôi là món quà sinh nhật rồi.

Nhưng ngay lúc đang quấn lấy nhau nồng nhiệt, bên ngoài vang lên tiếng súng dữ dội.

Để bảo vệ tôi, Thẩm Tư Bạch bị người ta ép uống thuốc độc.

Từ đó, giọng nói từng được ca tụng là “thiên âm nhân gian” của anh hoàn toàn bị hủy hoại.

Sau này, tôi trở thành tiếng nói của anh. Trên bàn đàm phán, tôi thay mặt anh ra mặt.

Tất cả lời độc địa, dơ bẩn đều do tôi nói.

Tôi thay anh dọn sạch chướng ngại, bàn tay dính máu đủ để nhuộm đỏ nửa cảng Victoria.

Đến khi anh chữa khỏi giọng.

Tôi đem hết sản nghiệp đã tẩy trắng trả lại cho anh, để anh đường đường chính chính trở thành “Ngài Thẩm” mà ai ai cũng phải kính nể.

Vậy mà đến ngày đi mua nhẫn cưới, tôi chỉ đến trễ năm phút.

Lại bắt gặp một cô gái đang đeo chiếc nhẫn mà chính tay tôi chọn, đứng trước gương thích thú ngắm nghía.

Đám đàn em của Thẩm Tư Bạch vây quanh cô ta, người nào cũng gọi cô ta là “chị dâu”.

“Anh Thẩm dặn rồi, chị thích món nào cứ lấy.”

Tôi bước tới, không chút do dự bẻ gãy ngón tay cô gái, túm tóc kéo cô ta thẳng ra giữa đại sảnh trung tâm thương mại.

Lạnh lùng quét mắt nhìn đám đàn em im bặt, giọng tôi sắc như băng:

“Đàn ông, tôi có thể không cần.”

“Nhưng thứ thuộc về tôi, ai đụng vào—chết.”

Thẩm Tư Bạch rất nhanh đã chạy ra.

Anh cởi áo khoác, cẩn thận trùm lên người cô gái đang run rẩy.

Rồi ôm cô ta lên xe, che chở như báu vật.

Sau đó quay lại, một cước đá bay tên đàn em cầm đầu, giọng giận dữ:

“Mắt mù à? Ai mới là chủ các người?”

“Trừ Giang Vãn, ai xứng đáng để các người gọi là ‘chị dâu’?”

Một đám người rối rít cúi đầu xin lỗi tôi, tiếng người nọ chồng lên người kia, nghe đầy chột dạ.

Tôi bật cười khẽ, ngẩng đầu liếc nhìn anh:

“Trước mặt tôi còn bày trò nghĩa khí trung thành?”

“Nếu không có anh ngầm cho phép, bọn họ dám gọi bừa sao?”

Thẩm Tư Bạch bước nhanh lại muốn ôm tôi: “Vãn Vãn, Tiểu Nhụy cô ấy… chỉ là quá giống em hồi đó, anh mềm lòng nên…”

Tôi giơ lưỡi dao trong tay, vỗ thẳng lên mặt anh, lạnh lùng ngắt lời:

“Giống ai?”

“Giống cái Giang Vãn mà anh từng liều mạng bảo vệ?”

“Vậy rốt cuộc anh đang hoài niệm sự bất lực của tôi, hay đang tận hưởng cảm giác làm vị cứu tinh cao cả?”

Chương 2

Yết hầu của Thẩm Tư Bạch khẽ chuyển động, anh cố nắm lấy cổ tay tôi:

“Vãn Vãn, em biết anh không có ý đó. Trong lòng anh chỉ có mình em!”

“Không ai có thể thay thế em trong tim anh!”

Tôi khẽ nhếch môi cười: “Thật sao?”

“Thẩm Tư Bạch, anh hiểu con người tôi mà. Tôi—chưa bao giờ tin mấy lời suông.”

Lời còn chưa dứt, trong xe đột ngột vang lên một tiếng hét thất thanh đầy hoảng sợ.

Đồng tử Thẩm Tư Bạch co rút, anh hất tay tôi ra, vội quay người lao về phía xe.

Một vết cắt máu tươi hiện rõ nơi cổ anh, nhưng anh chẳng hề bận tâm, như không hề cảm thấy đau đớn.

Tôi tung một cú đá móc vào sau đầu gối anh.

Anh loạng choạng lùi lại một bước, khuỷu tay theo bản năng vung trúng bụng tôi, giọng bốc hỏa:

“Giang Vãn! Em đừng quá đáng!”

Tôi gạt tay anh, nhưng anh đã lao đến xe, mở cửa, ôm chặt lấy cô gái đang khóc sướt mướt.

Tựa vào cửa xe, tôi rút điếu thuốc, châm lửa rồi híp mắt nhìn qua làn khói:

“Đau lòng rồi à?”

“Chỉ vài con rắn thôi, vậy mà cũng chịu không nổi?”

“Thẩm Tư Bạch, năm xưa tôi bị đám đối thủ nhốt vào thùng hàng, ném xuống sông ngâm suốt cả đêm, tôi có thấy anh hoảng như bây giờ không?”

Mắt Thẩm Tư Bạch đỏ lên vì tức, nhưng tay lau nước mắt cho cô ta thì lại dịu dàng đến mức khó tin:

“Giang Vãn! Có bao nhiêu cô gái được như em? Tiểu Nhụy khác, cô ấy sạch sẽ như một tờ giấy trắng, không chịu nổi mấy chuyện thế này!”

Cô gái nép trong ngực anh, giọng run rẩy nhưng rõ ràng:

“Anh Tư Bạch, em sợ… nhưng em càng đau lòng thay anh hơn.” 515760

Vào ngày kỷ niệm cưới, chồng tôi – Lục Tư Dạ – nói rằng anh ấy có nhiệm vụ khẩn cấp trong quân đội.Tôi mỉm cười tiễn anh...
14/12/2025

Vào ngày kỷ niệm cưới, chồng tôi – Lục Tư Dạ – nói rằng anh ấy có nhiệm vụ khẩn cấp trong quân đội.

Tôi mỉm cười tiễn anh ra cửa, rồi lập tức bật định vị trong xe của anh lên.

Hệ thống định vị cho thấy anh không hề đến quân khu, mà lại đến bệnh viện phụ sản tốt nhất thành phố.

Tôi xâm nhập vào hệ thống camera giám sát của bệnh viện.

Trên màn hình, anh đang cẩn thận đỡ một người phụ nữ mảnh mai, ánh mắt dịu dàng chưa từng có khi nhìn tôi.

Người phụ nữ xoa bụng, ngọt ngào hỏi: Tư Dạ, anh nghĩ ra tên cho con chưa?

Lục Tư Dạ đáp:
Gọi là Niệm An nhé, để kỷ niệm tình yêu của chúng ta.

Trái tim tôi lạnh ngắt.

Đúng lúc đó, điện thoại tôi đổ chuông – là cuộc gọi từ quân khu, hỏi tung tích của Lục Tư Dạ.

Tôi nhìn hai người đang tình tứ trong màn hình, bật loa ngoài, bình tĩnh trả lời:

Báo cáo thủ trưởng, tôi nghi ngờ chồng mình – Thượng tá Lục Tư Dạ của lực lượng đặc nhiệm có thể đang mang theo tài liệu quân sự và đào tẩu.
----------
Chương 1

Một câu nói khiến cả thủ trưởng ở đầu dây bên kia lẫn Lục Tư Dạ trong màn hình đều chết lặng.

Trong điện thoại, giọng của chính ủy Chu – cấp trên trực tiếp của Lục Tư Dạ – lập tức trở nên nghiêm trọng: — Đồng chí Tô Vãn, đồng chí lặp lại lần nữa?

Cùng lúc đó, điện thoại của Lục Tư Dạ cũng reo lên.

Anh ta nhìn thấy tên người gọi, sắc mặt lập tức tái đi, vội vàng tắt máy, sau đó không nghĩ ngợi gì mà gọi ngay cho tôi.

Tôi không nghe máy.

Tôi chỉ nhìn vào điện thoại, từng chữ, từng chữ rõ ràng lặp lại: — Báo cáo thủ trưởng, hôm nay Lục Tư Dạ lấy lý do nhiệm vụ khẩn cấp để rời nhà, nhưng lại xuất hiện ở bệnh viện phụ sản.

Hành tung bất thường, từ chối nhận cuộc gọi từ đường dây quân đội. Tôi nghi ngờ anh ta có dấu hiệu đào tẩu.

Giọng tôi không lớn, nhưng như tiếng sét đánh ngang tai.

Đầu dây bên kia, chính ủy Chu im lặng tới năm giây.

Đồng chí Tô Vãn, giữ nguyên vị trí, không được hành động liều lĩnh, bảo vệ bản thân. Chúng tôi sẽ đến ngay.

Mệnh lệnh ngắn gọn, dứt khoát.

Tôi cúp máy, lặng lẽ nhìn vào màn hình giám sát.

Lục Tư Dạ trong màn hình đã hoàn toàn hoảng loạn.

Anh ta vứt bỏ người phụ nữ tên Bạch Vi, vừa điên cuồng gọi cho tôi, vừa lao ra cửa bệnh viện.

Bạch Vi phía sau đau khổ gọi với theo: — Tư Dạ! Anh đi đâu vậy? Còn con của chúng ta…

Anh ta không thèm ngoái đầu.

Sự dịu dàng và kiên nhẫn trong mắt đã tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại hoảng sợ và giận dữ.

Nhưng đã quá muộn.

Chưa đầy mười phút sau, mấy chiếc xe quân sự màu xanh rêu gầm rú lao tới, chặn kín mọi lối ra của bệnh viện.

Những người lính trang bị đầy đủ vũ khí nhảy xuống xe, hành động nhanh như chớp, khí thế áp đảo.

Họ lao vào sảnh, tìm chính xác mục tiêu.

Thượng tá Lục Tư Dạ, mời anh đi theo chúng tôi!

Họng súng đen ngòm nhắm thẳng vào anh ta.

Lục Tư Dạ giơ hai tay lên, mặt trắng bệch như giấy.

Anh ta bị hai binh sĩ khóa tay ra sau, áp giải ra ngoài.

Khi đi qua cửa sảnh, anh ta nhìn thấy tôi.

Tôi đứng ngoài cửa kính, lạnh lùng nhìn anh ta.

Con ngươi anh ta co rút dữ dội, như thể thấy điều không thể tin nổi.

Tô Vãn!

Anh ta gào lên, khuôn mặt méo mó: — Cô điên rồi à?! Cô đang làm cái quái gì vậy?! Tôi bị oan!

Tôi chỉ cười lạnh.

Ừ, tôi biết anh bị oan.

Anh không phản bội tổ quốc. Anh chỉ phản bội tôi – đúng vào lúc tôi đang chuẩn bị một bất ngờ cho ngày kỷ niệm cưới, thì anh lại ở bên tình nhân, cùng cô ta chọn tên cho đứa con ngoài giá thú của hai người.

Anh chỉ đơn giản là ngoại tình trong lúc vợ đang mang thai.

Nhưng tại sao tôi phải thay anh giải thích?

Anh mặc bộ quân phục ấy, nói dối tôi, nói dối cả tổ chức, lúc đó sao không nghĩ sẽ có ngày hôm nay?

Những người lính không cho anh thêm cơ hội để la hét. Họ thô bạo áp giải anh lên xe.

Người phụ nữ tên Bạch Vi kia cũng bị “bảo vệ” đưa đi.

Cô ta run rẩy vì sợ hãi, nhưng khi đi ngang qua tôi thì đột nhiên như phát điên, lao đến.

Cô ta hét lên, đôi mắt đỏ ngầu: Là cô! Chính cô đã hại Tư Dạ! Cô là đồ đàn bà độc ác!

Hai nữ binh sĩ lập tức chặn cô ta lại.

Tôi nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của cô ta, nhìn cái bụng đang hơi nhô lên.

Tôi nhẹ giọng nói hai từ: Niệm An.

Sắc mặt Bạch Vi lập tức trắng bệch.

Tôi nhìn cô ta, chậm rãi nói: Là để tưởng niệm tình yêu của hai người, đúng không?

Tôi bật cười, cười đến mức gần như chảy nước mắt.

Thật sự là một cái tên hay.

Sự náo động xung quanh không còn liên quan đến tôi nữa. Trước mắt tôi, cả thế giới chỉ còn hai màu xám trắng.

Lục Tư Dạ, trò chơi bắt đầu rồi.

Anh đã phá nát tình yêu của tôi, thì tôi sẽ hủy diệt tất cả những gì khiến anh kiêu hãnh. 241330

Sau khi ảnh đế mất trí nhớ, một trò chơi trong show truyền hình yêu cầu anh ấy nhìn danh bạ và gọi tên từng người.Mấy kh...
14/12/2025

Sau khi ảnh đế mất trí nhớ, một trò chơi trong show truyền hình yêu cầu anh ấy nhìn danh bạ và gọi tên từng người.

Mấy khách mời trước, anh đều đọc đầy đủ họ tên.

Đến lượt tôi, anh đột nhiên mắt sáng rỡ lên:

“Em là —— Vợ nè!”

Cả trường quay sững sờ.

Cư dân mạng sốc tận óc.

Còn tôi: “???”
--------
1



Tôi là Giang Nhạc Nghi, một trong những tiểu hoa đán nổi bật nhất giới giải trí hiện nay, vừa nhận được lời mời tham gia một chương trình thực tế đang hot rần rần.



Nhưng mà… tôi thật sự không muốn đi.



Vì điểm hút view chính của show này chính là ảnh đế Chu Cảnh Hằng.



Mà người đó – công khai ghét tôi ra mặt.



Ghét đến mức cả giới đều biết.



Trên thảm đỏ thì lách qua tôi như tránh ôn dịch, còn ở các sự kiện thì không quên tranh thủ khịa tôi vài câu.



Fan đoán là vì tôi từng dám nói thẳng trên sóng truyền hình:



“Vóc dáng không đủ tiêu chuẩn làm nam chính.”



Nhưng chỉ mình tôi biết lý do thật sự —— là vì tôi từng đá anh ta.



Người đàn ông này… đúng là nhỏ mọn đến cực điểm.



Quản lý cầm hợp đồng đến, giọng đầy kiên nhẫn:



“Chu Cảnh Hằng dạo gần đây bị tai nạn xe, mất trí nhớ, giờ tính tình thay đổi hẳn rồi. Sẽ không đối đầu với em nữa đâu.”



Tôi nằm ườn trên ghế sofa, lười biếng thở dài:“Liên quan gì đến em?”



Chị ấy lật thẳng đến trang cuối, chỉ vào một con số dọa người:



“Cát-xê —— nhìn kỹ chưa?”



“Còn nữa, nghe nói giờ anh ta hơi ngơ ngơ, ai cũng có thể bắt nạt vài lần.”



Tôi dí sát mặt lại, đếm kỹ số lượng số 0 sau dấu phẩy.



Ngay lập tức đập bàn chốt đơn.



Tiền nong không quan trọng lắm… chủ yếu là tôi rất muốn xem thử Chu Cảnh Hằng “ngu ngơ” trông thế nào.



Quả nhiên, vừa công bố dàn cast, mạng xã hội đã nổ tung.



【Tôi nhìn nhầm không? Hai người nhìn nhau là lườm cháy mặt – Giang Nhạc Nghi và Chu Cảnh Hằng lại cùng lên show?】



【Chương trình này đúng biết chơi! Không dám tưởng tượng không khí lúc ghi hình sẽ cháy đến mức nào.】



【Giang Nhạc Nghi chắc lâu không có hoạt động, khát nhiệt độ đến phát rồ rồi đúng không? Không biết Chu lão sư ghét cô ta nhất à?】



【Cười chết mất, đây là lần đầu Chu Cảnh Hằng xuất hiện sau tai nạn – ai bám ai còn chưa biết đâu nha~】





Fan tôi và fan anh ta đại chiến ba ngày ba đêm, từ hot search phụ leo lên hot search chính.



Ê-kíp chương trình cười toe toét như bắt được vàng, còn tiện tay ghép mấy clip hai chúng tôi trừng mắt nhau trước kia thành một video, đính thêm dòng caption khiêu khích:



“Lần này, họ sẽ tạo ra tia lửa gì? Đón xem trực tiếp lúc 8 giờ tối thứ Sáu nhé~”



2



Ngày ghi hình đầu tiên.



Tôi vừa bước vào phòng đã thấy Chu Cảnh Hằng ngồi nghiêm chỉnh ở bàn trong cùng.



Trước kia, hễ thấy tôi là anh ta sẽ lạnh mặt lườm một cái rồi quay đầu đi.



Lần này, anh ta không chỉ đứng dậy chào hỏi mà còn nhoẻn miệng cười với tôi!



Da gà da vịt toàn thân tôi nổi lên đồng loạt.



Bạn trong giới – chị em thân thiết của tôi, Lương Yên, nhiệt tình kéo tôi đến:



“Đủ người rồi nè, mọi người cùng làm quen trước nha ~”



Cô ấy tạm thời đảm nhiệm vai trò MC kiêm dẫn dắt không khí, quay sang Chu Cảnh Hằng đầu tiên:



“Nghe nói Chu lão sư sau tai nạn bị mất trí nhớ, không biết giờ còn nhận ra chúng tôi không?”



Câu vừa dứt, mạng xã hội đã choáng váng.



Tin anh ta mất trí nhớ trước giờ vẫn chưa được xác nhận, nhiều người còn tưởng là trò pr lố. Giờ nghe chính miệng nói ra thì ai nấy đều ngớ người:



【Ủa thiệt hả? Bảo sao lúc nãy anh ta còn tươi cười vẫy tay với Giang Nhạc Nghi!?】



【Tui cũng thấy lạ mà, tưởng chương trình có kịch bản. Ai ngờ thật sự không nhớ gì luôn…】



Trước ánh mắt mong chờ của cả trường quay, Chu Cảnh Hằng nhẹ nhàng lắc đầu:



“Xin lỗi mọi người, bác sĩ nói còn cần thời gian hồi phục. Mình làm quen lại nhé.”







Một tiểu hoa không mấy nổi bên cạnh giả vờ kinh ngạc:



“Vậy anh còn nhớ em không? Hôm qua mình mới add WeChat đó~”



Chu Cảnh Hằng lật điện thoại ra, lật lật một chút rồi “à” lên:



“À, em là Hà Thanh Lê, không ngại PR, hy vọng hợp tác.”



Rồi anh nghiêm túc bình phẩm:



“Rất có chí cầu tiến.”



Hà Thanh Lê đỏ mặt tía tai:



“Anh… anh ghi chú người khác kiểu vậy á?”



Chu Cảnh Hằng mỉm cười:



“Ghi vậy dễ nhớ.”



Cư dân mạng:



【Haha, anh ta ghi nguyên thông tin xác minh WeChat vào danh bạ luôn hả? Cười chết!】



【Chị Hà: Tôi thật sự cảm ơn.】



【Tôi thấy xấu hổ giùm Hà Thanh Lê ghê… hóa ra sau lưng là kiểu người vậy hả?!】



3



Thấy độ hot tăng vùn vụt, ê-kíp chương trình nhanh nhạy thêm một trò chơi: yêu cầu Chu Cảnh Hằng đối chiếu danh bạ, gọi tên từng khách mời.



Chu Cảnh Hằng thoải mái đồng ý:



“Em là Từ Tử Huyên, 8/12 có phim mới, cần PR.”



“Em là Đoạn Ly, sân khấu cuối năm hát lệch tông, cần người cứu.”







Anh cứ như đang điểm danh từng người một, nói tên và ghi chú rõ mồn một.



Người thì bối rối, người thì đỏ mặt.



Tất cả đều âm thầm liếc nhìn tôi, trong lòng nghĩ chắc tôi mới là người bị “troll” nặng nhất.



Vì Chu Cảnh Hằng ghét tôi nhất, chắc chắn ghi chú danh bạ về tôi sẽ “đỉnh” hơn họ, đúng không?



Ai cũng chờ xem tôi bẽ mặt.



Và rồi, khi Chu Cảnh Hằng bước tới, mở điện thoại nhìn tôi, mắt đột nhiên sáng lên:



“Em là —— Vợ nè!”



Ánh mắt kiêu ngạo, đầy thách thức của tôi lập tức đóng băng.



Cái gì cơ?



Tôi không tin nổi nhìn chằm chằm anh ta:



“Anh nói gì?”



Anh ta lại nghiêm túc lặp lại:



“Anh nói, em là vợ, chú thích ghi rõ ràng, là Vợ yêu.”



Giọng anh ta nhẹ nhàng, còn như đắc ý chỉ vào màn hình cho tôi xem.



Bên cạnh ảnh đại diện của tôi là hai trái tim đỏ chót, ở giữa là hai chữ “Vợ yêu”.



Tất cả khách mời xung quanh đều hóa đá.



Chu Cảnh Hằng thì chẳng nhận ra điều gì bất thường, còn cúi đầu cười ngại ngùng với tôi:



“Bảo sao vừa gặp em là tim anh đập thình thịch…



Thì ra… em là vợ anh.”



Tôi: “???”



Cư dân mạng:



【Là tôi điên hay Chu Cảnh Hằng điên? Chú thích “vợ” thiệt luôn kìa?!】



【Hai người họ kết hôn hồi nào? Trước giờ cứ tưởng đối đầu, chẳng lẽ là vợ chồng giấu kín?!】



【Không đúng… không thấy biểu cảm của chị Giang hả? Chị sốc đến đơ người luôn rồi, chắc là không biết gì đâu! Đây là Chu Cảnh Hằng đơn phương rồi yêu quá hóa hận đúng không?!】 072319

Ba giờ sáng, tôi đang ngủ say như ch ,et,thì bị đánh thức bởi tiếng “tít tít” của khoá cửa mật mã vang lên giữa đêm khuy...
14/12/2025

Ba giờ sáng, tôi đang ngủ say như ch ,et,

thì bị đánh thức bởi tiếng “tít tít” của khoá cửa mật mã vang lên giữa đêm khuya.

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì cửa phòng ngủ đã “rầm” một tiếng bị đẩy bật ra.

Tôi hoảng hốt, lập tức lay bạn trai đang ngủ bên cạnh:

“Trần Sở! Có người vào nhà!”

Ngay sau đó, một bóng người lao nhanh tới sát giường, tôi còn chưa nhìn rõ ai thì đã ăn ngay hai cái b ,ạt t ,ai như trời gi,áng.

“Bốp bốp” hai tiếng rõ to, tôi tỉnh hẳn.

Với tay bật đèn, đập vào mắt là khuôn mặt h ,ung t ,ợn của… mẹ chồng hờ.

“Mẹ, sao mẹ lại đ ,ánh con?!”

Tôi ôm mặt h ,ét lên, cuối cùng cũng đánh thức được bạn trai.

Bà ta mặc đồ ngủ, tóc tai rối bù như tổ quạ, đôi mắt thì trừng trừng như muốn ăn t ,ươi n ,uốt s ,ống:

“Con t ,iện nh ,ân này, mày còn ngủ được à?!”

Nước miếng văng t ,ung t ,oé.

“Hôm nay là Ngày của Mẹ, con dâu nhà người ta đều gửi lời chúc, lì xì. Còn mày thì giả ch ,et đúng không?!”

Tôi sững người, bây giờ là 3 giờ sáng!

Chỉ vì tôi không gửi lời chúc mừng mà bà ấy giữa đêm xông vào nhà tôi đ ,ánh tôi?!

Thấy tôi im lặng, bà càng làm tới:

“Con trai t ao chiều m ày quá nên m ày lên mặt!

Con dâu nhà bà Vương đúng nửa đêm đã gửi clip chúc mừng, còn tặng dây chuyền vàng.

So với người ta, con dâu như m ày đúng là rảnh nợ!”

Tôi giận đến bốc hoả, phản bác lại:

“Bác à, nói cho rõ, tôi với con trai bác còn chưa cưới, bác tính làm mẹ ai?”

Bạn trai tôi vừa nghe xong liền nổi khùng, chỉ tay vào mặt tôi:

“Tiểu Vũ! Em nói kiểu gì vậy? Đó là mẹ anh đấy, ăn nói cho cẩn thận!”

Hay nhỉ, lúc nãy tôi bị mắng thì c ,âm như hến, giờ lại hăng thế?

Mẹ anh ta thấy có người chống lưng, lập tức “phịch” một cái ngồi bệt xuống đất, bắt đầu diễn trò:

“Ôi trời ơi, tôi tạo nghiệt gì đây! Nuôi con lớn chưa kịp hưởng phúc đã bị con dâu đ ,è đầu c ,ư ỡi cổ! Trời ơi, để tôi ch ,et đi cho rồi!”

Vừa gào vừa định lấy đ ,ầ ,u đ ,ập đất, như thể bị mấy con ngựa kéo cũng không giữ lại được.

“Đừng mà mẹ! Là lỗi của Tiểu Vũ, con bảo cô ấy xin lỗi mẹ!”

Bạn trai tôi vội vàng đỡ bà dậy, rồi quay sang trừng mắt với tôi:

“Tiểu Vũ, mau xin lỗi đi, đừng để mẹ lạnh lòng!”

Mẹ anh ta thấy tôi không nói gì, liền đổi chiêu, lại khóc:

“Con ơi, đều do mẹ v ,ô d ,ụng, nên bạn gái con mới coi thường mẹ như thế.

Con yên tâm, mẹ không làm phiền hai đứa đâu, mẹ đi theo ba con đây!”

Nói xong còn giả vờ trèo lên bệ cửa sổ.

2

Tôi nhìn bà ta lăn lộn ăn vạ dưới đất, không nhịn được nữa:

“Bác ơi, bác trèo nổi không? Hay cháu đi lấy cho cái ghế?”

“Tiểu Vũ! Em quá đáng vừa thôi! Ngày của Mẹ không thèm gửi lời chúc, giờ còn làm mẹ anh tức điên, em không còn lương tâm nữa à!”

Bạn trai tôi dứt khoát đỡ mẹ anh ta lên… đặt thẳng lên giường của hai đứa.

Tôi tr ,ợn mắt:

“Sao? Con trai ruột thì không cần thể hiện hiếu thảo, mà lại bắt bạn gái làm hộ?”

“Muốn có dây chuyền vàng thì để tôi đốt cho bà một thỏi vàng mã, được không?”

Vừa nghe xong, bà ta như được tiếp sức, chỉ tay vào tôi gào lên:

“Con ơi nghe chưa! Nó tr ,ù mẹ ch ,et kìa!”

Bạn trai tôi mắt đỏ ngầu, túm lấy tay tôi, lực mạnh đến mức d ,ọa người:

“C ,on m ,ẹ nó sao em á ,c đ ,ộc vậy?!”

Tôi đau đến hít khí lạnh nhưng vẫn cứng rắn:

“Tôi á ,c đ ,ộc? Vậy lúc bà ấy đánh tôi sao anh không nói bà á ,c đ ,ộc?!”

“Bốp!”

Anh ta t ,át tôi một cái thật mạnh.

Tôi choáng váng.

Từ bé đến lớn, ngay cả mẹ tôi cũng chưa từng nỡ đ ,ánh tôi.

Vậy mà hôm nay bị bạn trai và mẹ anh ta t ,át t,ới t,ấp!

“Đánh hay lắm! Loại đ ,àn b,à đ ,ộc đ ,ịa này phải đ ,ánh mới biết điều!”

Bà ta ở bên cổ vũ thêm.

Trần Sở như được truyền cảm hứng, n ,ắm tóc tôi k ,éo gi ,ật xuống khỏi giường.

Tôi đ ,au đến muốn phát đ ,ien, vùng vẫy gào lên:

“Thả tôi ra!”

Hắn không những không thả mà còn I ,ôi tóc tôi k ,éo I ,ê ra cửa, liên tục t ,át thêm vài cái nữa.

Cuối cùng đ ,á một cú mạnh, đ ,ạp tôi v ,ăng ra khỏi cửa.

Tôi ng ,ã sõng soài xuống nền hành lang, đ ,au đến choáng váng hoa mắt.

“C ,ut ra ngoài mà suy ngẫm! Bao giờ xin lỗi mẹ tôi thì hãy quay lại!”

Hắn chỉ tay vào mặt tôi rồi “rầm!”, đóng sầm cửa lại.

Tiếng động lớn đến mức khiến dì Lý đối diện phải mở cửa ngó ra.

Vừa thấy tôi th ,ảm h ,ại dưới đất, dì hốt hoảng:

“Tiểu Vũ? Sao vậy con?”

Tôi nhìn cánh cửa đóng chặt, trong lòng vừa xấu hổ vừa phẫn nộ.

“Dì Lý, cho con mượn điện thoại với, điện thoại con còn trong nhà, có hai kẻ đ ,ien nhốt con ở ngoài.” 871275

Address

Quynh Luu, Nghệ An Province
Vinh
43000

Telephone

+84983599678

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nghệ An posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Nghệ An:

Share