05/11/2025
Hôm trước ăn trưa cùng các đồng nghiệp trong bệnh viện, mấy bác sĩ nhi ý kiến là để đề phòng một số người nhà vì chăm sóc trẻ bệnh mà mệt mỏi, quẫn trí thì bệnh viện cần điều chỉnh các cửa sổ mở hất cho độ hất hẹp lại, các bác sĩ khác cũng góp thêm rằng chỗ giếng trời cầu thang tầng 1 cần căng 1 lưới chùng (học hỏi từ Viện HHTMTƯ) để lỡ người bệnh thả mình từ trên cao xuống thì còn có lưới đỡ. Mọi ý kiến đều được phát biểu nghiêm túc và tiếp thu chân thành. Cái xong mọi người chùng xuống: đấy là mình lo bảo vệ bệnh nhân và người nhà khi họ quẫn trí làm liều. Ở chiều ngược lại, nếu họ căng thẳng tâm lý theo thể hung hăng, tấn công người khác thì phải làm sao?🤔
Hôm qua ra một tiệm quen, bạn nhân viên của tiệm vừa làm việc vừa tỉ tê trò chuyện: "dạo này các cụ nhà em hay đau ốm, đưa các cụ đi viện em mới thấy các bác sĩ khổ thật chị ạ. Trưa bệnh nhân với người nhà ăn uống no say từ lâu rồi, bác sĩ vẫn chưa được ăn. Tối bà em nhập viện, cả phòng mỗi mình bà, tưởng đâu tối nay có phòng rộng giường trống ngủ ngon mà ai ngờ cứ vài phút lại có người vào. Đến sáng thì phòng đã thêm 5 người mới nhập viện. Em chỉ là bị người mới vào ồn ào đánh thức 1 chút đã thấy khó chịu, mất ngủ cả đêm, vậy mà các bác sĩ thì thức trắng, tất bật không ngừng nghỉ, hết xử trí bệnh nhân rồi giải thích, trấn an người nhà. Em có thằng cháu học giỏi lắm, đang ôn thi y nhưng em định sẽ bảo cháu thôi đừng thi y nữa, thi ngành khác đi, làm bác sĩ vất vả bỏ xừ". Mình nghĩ: "k*k, nếu em mà bít ngành y không chỉ vất vả mà còn nguy hỉm nữa thì em sẽ không định nữa đâu, mà quyết luôn ý 🤣".
Cơ mà nếu cho mình được làm lại, chắc mình vẫn làm bác sĩ ☺️.
Bộ đồ bảo hộ lao động cho bác sĩ theo phong cách phi hành gia khám bệnh này nhìn cũng ổn phết 😂.